Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: q2

Sinh nhật tuổi mười tám

Cụ Hinh mời bạn bè vui kỉ niệm “Sinh nhật tuổi mười tám“.

Mọi người nâng cốc vui vẻ.

Cô bạn Mỵ Châu tươi tỉnh, nhưng có ý phân vân…

Rốt cuộc chịu hết nổi, Mỵ Châu ghé tai Cụ Hinh thì thào.

-”Cụ Hinh kỉ niệm ‘Sinh nhật tuổi mười tám‘ thật à?”

-”Đúng thế.”

-”Làm sao mà em tin được!? Em mà đã hơn hai mươi rồi đây này!”.

-”Sao lại không?”

-”Em hết hiểu đấy ạ!”

-”Thế này.

Năm nào tôi cũng kỉ niệm cái sinh nhật tuổi mười tám của mình, có vậy thôi!”

-”Thế… Cụ Hinh bao nhiêu tuổi ạ?”

-”Thú thật nhé, tôi không nhớ chắc là mình đã mười tám chưa, mà nếu rồi, thì từ khi nào!”./.

Không vui-không buồn

Anh La ngắm đàn cá dưới ao.

-”Cụ Hinh à, giữa buồn, và không vui-không buồn, cái nào thú vị hơn?”

-”Anh La à, ta cũng chưa bao giờ biết đến cái ‘không vui-không buồn’.

Nhưng cái ấy, đằng nào cũng sẽ đến, tự nhiên.”

Vắng vui

Phố xưa vắng ngắt,
đợi đông vui.

Phố nay đông ngất,
chờ vắng vui.

|-1205-|

Binh pháp luận

Trưa hè nắng ong ong, đến là buồn ngủ.

Anh La đặt cuốn “Binh pháp luận” đang xem dở sang một bên, quay ra mời trà Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh này, nếu mình dốt hơn người ta, thì phải làm gì?”

-”Mình phải đông hơn người ta.”

-”Nếu mình dốt hơn người ta, lại không đông hơn người ta, thì phải làm gì?”

-”Mình phải liều hơn người ta.”

-”Nếu mình dốt hơn người ta, lại không đông hơn người ta, cũng không liều hơn người ta, thì phải làm gì?”

Không thấy động tĩnh gì, Anh La quay lại, đã thấy Cụ Hinh ngủ gật cùng chú mèo Abricot.

Tầm vóc, giá cả

Cô bán hàng tươi rói sốt sắng giúp Cụ Hinh thử bộ quần áo.

Cụ Hinh mải ngắm mãi cô bán hàng, quên béng mất cả việc ngắm mình trong gương nom ra sao với bộ này.

Trong bụng, thực ra thì cũng chẳng định mua… Nhưng người ta đã xinh đẹp, lại tận tình đến thế, chả nhẽ không mua hàng cho người ta… Không khéo rồi thì mình làm hỏng cái nhìn âu yếm của người ta mất thôi…

-”Thôi được rồi bạn ạ, tôi lấy bộ này.

Nhưng bộ này là loại cỡ nhỏ, khi may đã đỡ tốn vải, đã đỡ tốn chỉ, đã đỡ tốn công. Vậy bạn bớt giá cho tôi nha, ừ đi!”

-”Dạ, nhưng khi anh mặc bộ cỡ nhỏ này đi làm, người ta đâu có hạ bé lương của anh đi đâu ạ?”

Bóng nhắn

Ngựa qua khung cửa

Vương mờ bóng nhắn

“Đừng ngã ngựa”.

|- Cụ Hinh, 1205 -|

Xập xệ vênh vang

Hết tuần trà, Anh La hỏi Cụ Hinh.

-”Cụ Hinh à, nếu mình trót gặp ai xập xệ vênh vang quá, thì nên làm gì?”

-”Chắc mình nên tự nhận với họ, rằng mình còn xập xệ vênh vang quá, và xin khất để rồi tìm hiểu câu chuyện này thêm à.

Và khi chia tay, nhớ tặng nhau nụ cười chân tình mến mộ nha.”

-”Dạ, Anh La còn xập xệ vênh vang quá, xin khất Cụ Hinh để rồi tìm hiểu câu chuyện này thêm à.”

-”Vâng, xin cảm ơn nụ cười chân tình mến mộ của Anh La!”

Chuyện ông Chường – III

Anh La hỏi chuyện.

-”Cụ Hinh này, nếu vì một ngẫu nhiên nào đó, mà tất cả mọi ai trong một cộng đồng nào đó đều thành ra ông Chường, thì sự thể khi ấy sẽ ra sao?”

-”Cứ theo truyền thuyết ấy, thì lúc đó chả ai lo phải hóa thành đất cả, Anh La à.

Khi ấy các ông Chường chỉ đổi chỗ cho nhau suốt ngày qua tháng lại mà thôi”./.

Ông Hollande, đảng XHCN, nhà nước, và nền cộng hòa

HOÀNG Hồng-Minh

Ngày hôm nay 15/05/2012 ông Hollande đảm nhận chính thức công việc của tổng thống CH Pháp. Ông phải là tổng thống của mọi công dân Pháp.

Hôm qua, ông Hollande đã đến trụ sở của đảng XHCN để cảm ơn, để cổ vũ, và để tạm chia tay. Từ sau đó, và trong suốt nhiệm kì tổng thống của mình, ông Hollande sẽ không quay về trụ sở của đảng XHCN. Vì sao? Vì ông có nghĩa vụ là tổng thống của mọi công dân của nước CH Pháp.

Nếu như một đảng chính trị đề xuất và vận động thành công xã hội để chương trình đường lối chính trị của mình được xã hội chấp nhận, thì sự lãnh đạo của đảng đó được thực hiện qua bộ máy nhà nước được bầu lên ghi dấu ấn ảnh hưởng lớn của đảng ấy. Các công dân chỉ biết giao tiếp với bộ máy nhà nước, và bộ máy nhà nước phải chịu trách nhiệm trước các công dân. Các đảng chính trị là các tổ chức tự do, độc lập, và không thuộc về cơ cấu của bộ máy nhà nước của xã hội.

Ông Hollande hiểu được và làm được cái lẽ đó của nền cộng hòa./.

Chuyện ông Chường – II

Nhân khi thưởng trà cùng kẹo lạc ở hàng quán dân dã, một số nhà nhân khẩu học tài tử cho Cụ Hinh biết rằng hiện có rất nhiều ông Chường, chứ không phải chỉ có một.

Hơn thế nữa, tỉ lệ những ông Chường trong nhân quần ngày một tăng. Trong tương lai gần các ông Chường có thể vượt quá nửa dân số ở một số cộng đồng nhất định.

Vậy nên chỉ riêng việc tránh để không gặp các ông Chường ở những nơi đó trong tương lai cũng đã là một công việc gian nan và bất trắc.

Điều kì lạ là nếu các ông Chường mà gặp nhau, thì họ lại hóa đổi thành nhau, chứ không hóa đất./.

Chuyện ông Chường

Ít ai gặp được ông Chường. Cụ Hinh cũng có thoáng thấy ông Chường, nhưng chưa “gặp”.

Có thể đó là điều may.

Chuyện kể rằng sau khi ai đó gặp ông Chường, thì chính ông Chường sẽ hóa đất, và cái người gặp ông Chường thì sẽ hóa thành ông Chường.

Chuyện này nghe biết đến đó./.

Hết hạn, thêm hạn

Thẻ căn cước của bạn sắp hết hạn.

Bạn sẽ phải đi đổi thẻ để thêm hạn, một công việc thật ngán ngẩm.

Bạn đã sắp sống lâu hơn cái dự hạn của cái thẻ hiện tại, cái dự hạn này đã có thể đã suýt là quá thừa cho đời bạn.

Dẫu sao thì không phải lúc nào bạn cũng có cái cơ hội phải đi làm cái việc đổi thẻ thêm hạn chết tiệt này, cái việc thêm hạn cho đời mình./.

Chuyện tâm hồn Hànội

Tia Sáng, Vietnamnet

Còn hơn hai tiếng nữa chuyến tàu hỏa của mình ở nhà ga Hànội mới chạy, bạn bè và tôi quyết định ghé vào một cửa hàng ăn bình dân ở chợ Hàng Da ngay giữa trung tâm Hànội ngàn xưa. Mới tháng tư thôi mà Hànội đã nóng ngột. Tiệm ăn rất đông khách, lụp xụp, tối tăm.

Chúng tôi cố len vào sâu bên trong, mong được yên ả hơn.

Mấy bàn trong này có mấy đôi anh chị người Âu cao ráo trẻ trung. Mấy cô phục vụ đang í ới nhau như ở chốn không người, kéo gạt hết rác từ trên các bàn ăn xuống đầy sàn nhà nhớt nhát, rồi giang tay quét. Ở ngay gian giữa, mấy nhân viên khác đang mải mê chơi trò cầm bát ăn thừa hất sao cho trúng bồn rác, như thể đang thi đấu bóng rổ. Khuôn mặt các nhân viên cho thấy rõ là họ đang tự xem mình là những chủ trại chăn nuôi, còn chúng tôi muốn tự xem mình là ai thì cứ việc thôi, vô can.

Tại sao đã mấy chục năm hòa bình yên ổn mà chúng ta lại có một cái u xơ nan giải đến như thế này giữa lòng Hànội ngàn xưa?

Sự bất lực về vệ sinh văn minh của cửa hàng ăn này ngẫm ra trước hết là một thất bại về năng lực tổ chức của bản thân xã hội. Các cửa hàng ăn này tự cho mình muốn làm gì cũng xong, không ai có quyền đòi hỏi họ phải có tư cách xã hội ra sao. Và lạ lùng thay, chính xã hội cũng tự cho rằng mình không có quyền đòi hỏi đối tác của mình phải có tư cách như thế nào khi tham gia vào đời sống !

Câu chuyện này đáng nhẽ phải rất đơn giản, tuy cần các bước đi.

Ví dụ chúng ta sẽ bắt đầu với tất cả các cửa hàng ăn uống cố định, với lưu lượng khách trên 500 người trong ngày. Nếu nhân viên công quyền đi kiểm tra vệ sinh phát hiện ra những nhân viên cố tình gạt rác từ trên bàn ăn xuống sàn nhà trong giờ dịch vụ ở những cửa hàng này, họ sẽ bị những khoản tiền phạt nặng nề, và bị ghi nhớ. Và nếu tình trạng này kéo dài, ví dụ, nếu 20 lần tái phạm, cửa hàng bị tạm đóng một tuần, nếu 50 lần tái phạm, cửa hàng bị đóng cửa một năm. Ai bảo nhà quản lý không thể làm được cái công việc cho xã hội vào qui củ?

Nói rộng ra, con người và các tổ chức xã hội, bất kể oai phong ra sao, phải được điều hành khi tham gia vào các chu trình xã hội, tựa như xe pháo phải bị các luật định giao thông hướng dẫn và kiểm chế.

Ra khỏi tiệm ăn mà sự tối tăm kinh niên này cứ anh ách trong bụng tôi.

—-

Đây rồi nhà ga Hànội, khách đi chuyến tàu của tôi vào nhà ga bằng đường Trần Quí Cáp. Nhà ga rõ ràng có được cải tiến hơn xưa.

Thế nhưng không gian của nhà ga vẫn là một cái góc tối tăm trong một phố hẻm, tựa như một cái góc chợ quê bề bộn.

Đây là nơi mà con người từ khắp mọi miền đất nước, và từ nước ngoài, sẽ bước ra từ toa tàu để khám phá thủ đô của một đất nước.

Đây là nơi mà mọi người sẽ lưu luyến từ biệt thủ đô của một đất nước, để mang tâm hồn Hànội lan tỏa về khắp mọi miền đất nước, ra nước ngoài.

Tại sao nơi đây không phải là một quảng trường nhà ga lộng gió, với các tác phẩm kiến trúc, các hình ảnh  được trưng bày luân phiên, để lòng Hànội phơi phới với khách muôn phương, với chính người Hànội ?

Một đất nước đi lên cần có được sự đàng hoàng, thoáng đãng, đĩnh đạc như phẩm cách phải có của các công dân, của xã hội, và lý tưởng đó cần được trải hiện lên những kiến trúc của các trung tâm sinh hoạt của xã hội.

Tôi trèo lên ván giường áp mái của toa tàu, cố đẩy những ý nghĩ miên man sang một bên… Phải tìm được cái giấc ngủ tốc hành, để mà đủ sức leo núi ngày tới./.

Cái nhón chân

Cuộc đời có thể chứa đựng một cái gì đó hơn chỉ là bản thân nó.

Gọi cái đó là cái nhón chân.

Kín đáo học Á Đông

Nghe xong bài đàn ngũ âm, ông Pháp Đàn nhích lại gần “dám hỏi Cụ Hinh, tên bài hát này là gì ạ?”.

- Là “Em xinh là xinh như cây lúa” ạ.

Ông Pháp Đàn càng rụt rè. Cái cổ của ông ngắn hẳn lại.

Hồi lâu, sau khi tự chiến thắng được sự rụt rè bình phương của mình, ông cất tiếng.

-”Cụ Hinh ạ, ‘em xinh’ thì tôi hiểu. Nhưng ‘xinh như cây lúa‘, thì chịu, quả là khó quá ạ.”

-”Thế ông tưởng tôi hiểu nó đấy à?”

-”Chết, thế thì nó là cái gì ạ?”

-”Cái đó gọi chung là ‘kín đáo học Á Đông‘, ông Pháp Đàn ạ.”./.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 60 other followers