Chương trình dự định về “Thi quốc tế nghĩ ngắn” rút cục bị hoãn.
Đại biểu nhiều xứ phút chót tỏ ra lo lắng, kém tin tưởng rằng mình có thể giành chiến thắng, và rút tên.
Chương trình dự định về “Thi quốc tế nghĩ ngắn” rút cục bị hoãn.
Đại biểu nhiều xứ phút chót tỏ ra lo lắng, kém tin tưởng rằng mình có thể giành chiến thắng, và rút tên.
Cụ Ty dạo phố cùng Cụ Hinh.
Một cô gái thật duyên dáng, ăn mặc khá cầu kì, đi ngược chiều lại, che khuất cả ánh mặt trời rực rỡ phía sau trong thời khắc.
Hồi sau cụ Ty quay sang.
-”Được gặp cả nắng trời, lẫn nắng người, mà sao Cụ Hinh nom trầm ngâm vậy?”
-”À, lúc rồi mải ngắm cô gái nọ, tôi chợt nghĩ mình là người sao may mắn thế.”
-”May mắn? Tất nhiên rồi! Được gặp cả nắng trời lẫn nắng người!”
-”Chuyện không phải như thế.
Chuyện là nếu như ai mà trót hứng lên tặng tôi bộ quần áo phức tạp như bộ cô gái vừa rồi diện, thì quả thật tôi không biết làm thế nào để mà mặc xong được nó lên người.
Tôi tự thấy mình may mắn, là vì như thế.”
Cụ Ty hỏi Cụ Hinh.
-”Nếu Cụ Hinh được giao việc phải cai quản một nhóm người thường, hoặc một nhóm thánh nhân, Cụ Hinh chọn việc nào.”
-”Cai quản nhóm thánh nhân.”
-”Sao vậy?”
-”Nhóm thánh nhân chỉ lo kèn nhau, cãi nhau vặt từ sáng đến tối, đâu có ai chịu ai.
Nhận như thế, hóa mình cũng khỏi phải làm gì.”
Có thể dựng một gam nhạc từ bất cứ nốt ở độ cao nào, tuy nhiên tainão người chỉ nghe được một dải hạn chế độ về cao.
Khoảng cách giữa các độ cao cũng có thể chia ra thật chi li, nhưng tainão người cũng chỉ phân biệt được những khoảng cách tương đối lớn. Khoảng cách giữa nốt “Đồ” và nốt “Rê” tiếp sau đó là 1 ton. Lý thuyết âm nhạc chỉ dừng ở “khoảng cách nguyên tử” 0,5 ton. Thế cũng là biết dừng.
Bây giờ ta chơi trò chơi dựng gam từ nốt Đồ.
Lấy nốt Đồ này làm Mặt Trời.
Lấy các khoảng cách sau đây làm vệ tinh.
1 ton => Rê
2 ton => Mi
3,5 ton => Sol
4,5 ton => La
Ta có cấu trúc “Hệ Mặttrời-Hànhtinh ngũ âm” 0;1;2;3,5;4,5.
Ở ví dụ trên đây Mặttrời nằm ở “Đô”. Ta có “gam Đô ngũ âm”.
Nếu ta dịch Mặttrời lên nằm ở “Rê” thì ta sẽ có “Hệ Mặttrời-Hànhtinh ngũ âm” ở Rê, hay “gam Rê ngũ âm” :
Rê
1 ton => Mi
2 ton => Fa#
3,5 ton => La
4,5 ton => Si
Người giúp mình đánh thức
Mình ngăn mình tỉnh ra.|- HHM 1204 -|
Mèo Abricot oài người nằm tắm nắng trên thềm, lác cả mắt nhìn xuống mấy cánh hoa ngay phia dưới.
Abricot sinh sự mê hoa từ bao giờ?
Trên cánh hoa có chú bọ tí hon đang khéo léo điều khiển mấy chục cái chân bé xíu của mình để di chuyển.
Thỉnh thoảng Abricot lại tự ngắm chân mình… Mình mới có bốn chiếc, mà đã phức tạp…
Có thế, mà cũng hết cả buổi trưa.
Nhưng còn hơn là những ai chui vào đâu đó để mà đành hanh tập thể… Abricot nghĩ ngợi.
Anh La chuyện với Cụ Hinh.
-”Cụ Hinh à, năm mươi năm nữa, mấy cái chuyện ta đang nói này sẽ ra thế nào nhỉ?”
-”Chắc sẽ khác Anh La ạ, vì ta thấy mấy cái chuyện của năm mươi năm trước vẫn loay hoay như thế.”
Im lặng chỉ là dạng thể hiện dấu mình của nhịp điệu, tạo nên những hẫng hụt bất ngờ trong kết nối.
Nhịp điệu vẫn phải luôn luôn được tiếp dưỡng đầy năng lượng ở bên trong tâm thức của người tham cuộc, dưới cái vỏ của sự im lặng.
Vua xứ Tì sai biên một phong thư đưa cho Cụ Hinh, nhờ cầm sang thăm vua xứ Kì Èo hàng xóm.
Cụ Hinh rẽ đường vào xứ Kì Èo, qua làng này, bản nọ. Xứ Kì Èo độ vài trăm nóc nhà, ăn ở thưa thớt.
Vua xứ Kì Èo nhận phong thư, sai đọc, rồi liền đó mở lễ rượu quả rừng mời Cụ Hinh.
Nhà vua hỏi chuyện.
-”Vào xứ Kì Èo, Cụ Hinh thấy dân chúng ra sao?”
-”Thưa Đức Vua, tôi thấy dân chúng nói năng như lãnh tụ.”
-”Ngươi thấy thế là lạ à?”
-”Vâng, tôi băn khoăn, như thế thì Đức Vua làm sao trị vì được xứ sở ạ?”
-”Đừng lo Cụ Hinh à, họ chỉ giỏi bắt chiếc cái vỏ lời của ta thôi, nhưng ta là siêu lãnh tụ của họ.”
Đã hết giờ thuyết trình, cử tọa vẫn không chịu ra về.
Ai ai cũng hăng hái thắc mắc inh củ tỏi về sự khác biệt giữa tương đối và tuyệt đối liệu có là thật hay không.
—-
Anh La lại phải đăng đàn.
-”Các bạn cứ hiểu như thế này nhé.
Sống là tương đối.
Chết là tuyệt đối.
Rõ cả rồi chứ ạ?”
Cả hội trường lặng đi. Mọi người lục tục buồn rượi ra về. Nhiều người lấy mùi soa ra chấm mắt.
—-
Anh La quay sang thổ lộ với ông Đô, Viện trưởng Viện Trừu Tượng học, “tôi quả là lấy làm tiếc, là đã làm các anh chị em phải buồn đời đến như thế…”
Ông Đô mắt đỏ hoe, không nói năng gì.
Ta sẽ vui chơi chán,
Rồi
Ta sẽ còn một nửa đời,
Ta sẽ còn một phần tư đời,
Ta sẽ còn một phần tám đời,
Ta sẽ còn một phần mười sáu đời,
Ta sẽ còn một phần … đời,
…
…Vô tận…
…|- Cụ Hinh 1203 -|
Nếu mình say tệ mãi,
Người khác vẫn có thể giúp được mình,
Bằng cách
Quên mình đi.|- HHM 1203 -|
Romeo hỏi Juliet.
- “Em có thể yêu ta chí ít được không?”
Juliet cười chúm chím.
- “Ít thì được. Chí ít thì không.”
- “Sao vậy?”
-” Romeo à, ‘chí ít‘ là một lý tưởng để nhắm tới, để tiến gần tới, mà không bao giờ đạt tới được!”
Bữa hôm nào
người bạn cũ
lỡ nói xấu lưng mình.Đừng phân tâm,
Ngẩng đầu lên,
Bạn mình, không phải thánh.Mới hôm rồi
vừa ra ngõ
người vô cớ gổ gây.Đừng phân tâm,
Ngẩng đầu lên,
Bỏ khái quát loay hoay.Vừa lúc nãy
đang lúc bực
chợt mình nghĩ xấu bạn.Đừng phân tâm,
Ngẩng đầu lên,
Mây biết lỗi mình rồi.Đến lúc nào
Nơi cuối đường
Phảng thoáng màu vô vị.Đừng phân tâm,
Ngẩng đầu lên…|- HHM 1203 -|
Từ xa cô Plata diện bộ váy tơ tằm màu mận, tay ôm chồng bài, yêu kiều đi về phía lớp.
Cả lớp quan học tại chức chạy cuống vào ghế ngồi, hồi hộp lo lắng. Mấy trò này tuột quai dép cao su, chiếc dưới chân chiếc trên tay, mấy trò khác cộc đầu gối, dập ống đồng vào ghế băng, xuýt xoa mà không dám cậy răng.
Plata chia bài cho mấy trò ngồi đầu bàn để phân phát tiếp.
Thế mà rồi cả lớp ai cũng vui toáng lên cùng cô Plata khi nhận ra bốn chữ vui vẻ trên bài của mình :
“Khỉ gió tơ tằm”
./.