Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: Romeo và Juliet

Café dầm mưa – III

Chiếc điện thoại run rẩy trên mặt bàn.

Juliet mở ra, đọc SMS.

-”Romeo, hượm tí nhé…”

Juliet mang hai ly café mới ra giữa hè phố dầm mưa. Romeo không còn hiểu chuyện gì nữa.

Juliet ướt bết lột quay vào nhà hàng. Ai cũng mải ngắm nàng, suýt soa.

-”Cái Wuye bạn em nó nhắn SMS, mình cứ việc café dầm mưa ở đây đi, tội gì. Chốc nữa nó cho xe mang áo sống ra đón bọn mình, rồi mời đi ăn tiệm mừng sinh nhật nó!”

Romeo tươi tỉnh rút chiếc ví của mình ra dốc ngược trên bàn. Có mỗi chiếc ảnh cũ của Juliet đủng đỉnh rơi ra.

Café dầm mưa – II

Mưa tỉ tê.

Romeo hỏi.

-”Không áo mưa. Mình về thế nào?”

Juliet thẳng lưng, căng ngực, vén bồng tóc đuôi ngựa.

-”CFDM.”

-”Gì cơ?”

-”Chị hàng ơi, chị cho chúng em thêm hai ly café mang đi ạ.

Chúng mình sẽ về với café dầm mưa, giữa phố mưa dầm.

Nào, Romeo!”

Café dầm mưa

Ngoài trời, mưa miên man.

Những đôi chân trắng đẫm nước lướt qua lướt lại ở phía ngoài tấm kính cửa sổ nhỏ hẹp của nhà hàng ẩm thấp.

Đặt ly café xuống, Romeo ngắm nhìn Juliet.

- “Trong mắt em, mưa có buồn thêm hơn không?”

Juliet míu môi dưới, lắc đầu.

Ánh mưa trong mắt Romeo mau hạt hơn.

Sao, sao trên trời – II

Romeo cảm thấy tự dưng bị phạt tội. Trong lớp cô giáo đôi khi cũng phạt Romeo vào đúng lúc Romeo đang muốn được khen.

Juliet ngồi lặng ở bậc thềm. Bóng Juliet sà xuống như thể mặt trăng cố vẽ một thiền án lên sân nhà.

Romeo di chân mãi, xạc xào, trên chiếc lá khô. Chiếc lá khô lúc nào, nay đã thành bột thu.

Tần ngần, Romeo lại gần Juliet.

-”Sao… sao…”

-”…sao, sao trên trời.”

Juliet quay đi, nghiêng đầu. Lúm đồng tiền bên của Juliet chợt phản chiếu lại ánh sao, lánh màu hứa hẹn.

Sao, sao trên trời

Chẳng biết làm gì. Đôi chân đếm nhịp “một, hai” thế nào lại đưa Romeo đến cổng nhà Juliet.

Ngần ngừ.

Romeo quay ra.

Rồi lại quay vào.

Romeo mạnh dạn nín thở, bấm chuông. Tiếng chuông ngằn ngặt, kém phần mạch lạc.

Có tiếng động, phía trên cầu thang. Thế rồi Juliet ra mở cổng.

Cả hai trầm ngâm dưới mảnh trăng thu treo đầu ngõ, trăng hơi sáng quá.

-”Romeo, sao chàng lại đeo đuổi em?”

Romeo không quen phải nghĩ. Đi chơi, mà cứ phải nghĩ thế này, quá bằng đi thi vấn đáp…

May quá, một ý nghĩ chợt hiện ra, đúng như là Bụt giúp.

-”Tại Juliet có cái lúm đồng tiền.”

-”Thôi nhé, anh mà chỉ vì cái lúm đồng tiền ấy, thì thôi nhé.”

Juliet dỗi, vào sân nhà.

Chí ít

Romeo hỏi Juliet.

- “Em có thể yêu ta chí ít được không?”

Juliet cười chúm chím.

- “Ít thì được. Chí ít thì không.”

- “Sao vậy?”

-” Romeo à, ‘chí ít‘ là một lý tưởng để nhắm tới, để tiến gần tới, mà không bao giờ đạt tới được!”

Không phải chuyện của Romeo lẫn Juliet

Romeo và Juliet nằm tắm nắng trên bãi cỏ ven hồ. Chẳng nói năng gì.

Ở một ghế băng không xa đó, một đôi bạn trẻ đang tư lự. Chả định nghe gì, mà gió cứ vẳng tới câu được câu chăng chuyện tỉ tê của họ.

-”Thật đấy, anh chết vì em”.

-”Thế sau khi anh chết vì em, thì anh sẽ chết vì ai?”.

-”Em kĩ tính thế! Cứ biết là lúc ấy anh đã là liệt sĩ vì em!”

Juliet cại ngón chân cái vào mắt cá chân Romeo./.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers