Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: tự do

Tôn trọng, là thế nào

HOÀNG Hồng-Minh

Tranh: Lê thiết Cương
—-

Vào đầu năm học, giáo viên nhà trường ghi nắn nót trong cuốn sổ giao tin. “Các bậc cha mẹ lưu ý, các bạn nhỏ khi đến trường cần ăn mặc thật giản dị, trang nhã, giữ được sự hòa hợp chung cùng với các bạn nhỏ khác.”

Ở những đầu đường nhiều ngả, xe cộ qua lại tấp nập, hiếm nghe thấy tiếng còi. Bờ các vỉa hè được chôn thêm các khung lan can sắt như ở những ban công nhà, để bảo vệ được người đi bộ. Và còn không quên treo giắt thêm ở đó mấy giành hoa được chăm tưới hàng ngày.

Những vườn hoa, quảng trường công cộng không có chỗ cho loa đài trổ tài véo von. Những chiếc ghế gỗ sạch sẽ nơi đó đợi chờ trong tĩnh lặng những người khách của mình, mong gìn giữ được, bù đắp được sự bình yên cho những con người vốn đã bao vất vả trong ngược xuôi cuộc đời.

Trong rạp chơi nhạc rock, chiếc đồng hồ điện tử lớn đo độ ồn hiện rõ ràng cường độ âm thanh đang diễn ra cho mọi người. Kĩ sư âm thanh phải đảm bảo độ ồn luôn luôn dưới 80 décibels, bất kể sự khát khao sức mạnh của các nhạc công rockers lẫn đám khán-thính giả nghiện rock.

Đường phố không phải là cái phụ trang quảng cáo bừa bãi của mấy tờ báo lá cải, coi những con người chỉ là đám côn trùng đang sắp mắc bẫy các quảng cáo giăng ngang treo dọc lớn nhỏ tùm lum, lời lẽ ô hợp, “Nộm anh Sưa trố”, “Bia bố Sậu xồm”…

Tôi bước vào một tiệm ăn… Hễ cứ có thêm một người bước vào đây, thì mỗi khách hàng ở đây lại tự  tìm cách nói chuyện với nhau sao cho thì thầm thêm hơn nữa, để rồi ai ai cũng được hưởng sự yên tĩnh chung, xứng với thời gian và đồng tiền mình đang bỏ ra.

Tôi vào khu vệ sinh công cộng. Thật sạch sẽ, chu đáo, khô ráo, sáng sủa. Một tấm bảng nhỏ kín đáo nhưng dễ thấy. “Tôn trọng mọi người : giữ gìn nhà vệ sinh sạch sẽ như khi bạn bước vào.”

—-

Chưa bao giờ được đào tạo thành một nhà tuyên huấn lõi nghề, tôi không biết phải giảng giải cho mình như thế nào về lịch sử mấy ngàn năm luyện rèn sự tôn trọng .

Tôi mới chỉ biết được rằng, lòng mong muốn sự tử tế giữa các con người chung sống cần phải được ngẫm nghĩ, được nuôi dưỡng, được thiết kế, được hoạch định, được thực hành, được thiết chế hóa.

Từ đó, kết nên sự tôn trọng./.

Tuổi Trẻ

Chủ nghĩa sùng thờ tiền

HOÀNG Hồng-Minh

Một cô gái trẻ đến thăm phòng tư vấn tâm lý sau nhiều năm không chiến thắng nổi mình. Vấn đề của cô rất đơn giản, chỉ đến giữa tháng là cô cạn sạch tiền, tuy lương tháng của cô vào loại khá giả. Cô thường bị bập vào những món đồ hiệu rất đắt tiền, để rồi cũng chóng chán chúng với cùng một tốc độ mà cô mê man có được chúng.

Một người đàn bà lớn tuổi khác rốt cuộc cũng đến thăm phòng tư vấn tâm lý sau nhiều năm không chiến thắng nổi mình. Vấn đề của bà rất đơn giản, hết tháng vẫn còn gần như nguyên tiền lương, dầu cho món tiền lương của bà khá khiêm tốn. Con cháu, bạn bè, người quen bỏ rơi bà. Bà sống trong căn nhà lạnh không sưởi, nóng không quạt, đèn điện le lói, hầu hết các đồ ăn, đồ dùng đều được bà thu nhặt từ các đồ bỏ đi của các chợ, của các siêu thị, hay của ai khác. Nhìn cách bà ăn mặc người ta khó xác định được bà sống ở thế kỉ nào.

Trước mắt chúng ta, hai bức tranh thuộc hai thái cực muốn hủy diệt nhau.

Trước mắt nhà phân tâm học nọ, đó lại chỉ là hai góc nhìn của một bức tranh.

Bức tranh gì vậy?

—-

Nhà phân tâm học nọ cho ta biết rằng hai người đàn bà này đều cùng một cội rễ. Họ sùng thờ tiền. Đồng tiền là ma lực lớn nhất dẫn dắt họ vào đời sống, nhưng bằng hai ngả khác nhau.

Ngả thứ nhất, phải được lướt trên cái ván trượt trên bể tiền, không thể kìm lòng được.

Ngả thứ hai, phải được chìm sâu trong cái đáy bể tiền, không thể kìm lòng được.

—-

Những người đã từng sống trong những xã hội cực kì khắc khổ, thù địch đồng tiền, họ biết đến những gì?

Họ biết đến sức nặng khủng khiếp của đồng tiền vô hình, hoặc đè lên cuộc đời họ, hoặc thổi họ hóa rồng lên mây.

Đồng tiền được hóa phép, để “biến đi”, chuyển thành tem phiếu, chuyển thành bổng lộc, chuyển thành danh dự, chuyển thành chức tước, chuyển thành đặc quyền, chuyển thành thiêng liêng. Người ta tranh đấu cả năm trường để được trở thành nhân sĩ thi đua gì đó, với khát vọng vốn bị cất ém quá kĩ đến không thành lời, thậm chí không dám trộm nghĩ đến, để cuối năm này được quyền mua một cái săm xe đạp mới chẳng hạn. Những người thành công lớn thì có thể đi họp tối ngày để được ăn uống miễn phí, ăn cơm chúa múa tối ngày, thỏa giấc mơ thầm kín với những bơ gạo phát chẩn sẽ dư lại ở nhà cho gia đình mình, được bán đi ở cửa sau nhà.

Những người đã từng sống trong những xã hội thả rông tiền mặt, họ biết đến những gì?

Họ biết đến sức mạnh khủng khiếp của đồng tiền hữu hình, hoặc đè lên cuộc đời họ, hoặc thổi họ hóa rồng lên mây.

Để người không may phải bán đi tất cả, tất tần tật.

Để người may mắn phải mua sắm tất cả, tất tần tật.

—-

Một con người, một xã hội chỉ an lành khi mà đồng tiền nằm đúng ở chức năng của nó.

Từ chủ nghĩa sùng thờ tiền, trong cực đoan này hay trong cực đoan kia, con người và xã hội phải tìm cách đi ra được khỏi cái vòng xoáy ấy, cái vòng xoáy hoang dại của sự hoang dại.

Và đó là một tinh thần rộng lớn, cho một chương trình rộng lớn, để xây dựng lên một cuộc đời văn minh thịnh vượng bền vững, với tự do của mỗi con người, sự bình đẳng cho mỗi con người về các quyền làm người, cùng lòng nhân hậu phổ quát làm nền tảng.

Đồng tiền chỉ đến lúc đó mới được thuần hóa, để trở về làm công cụ thông minh của con người. Con người khi đó thôi là kẻ nói dối hộ đồng tiền.

Tia Sáng

Ngẫu hội Wonderful

Chiều tối về, thả bộ trên con phố Hànội xưa.

Dừng lại nhâm nhi chai bia ở hè quán. Và rồi ngẫu hội, vậy đó, với các bạn chưa từng được quen.

Đời sống có những khi vui vẻ hồn nhiên tuyệt vời là vậy.

Bay lên cung trăng


Nào phóng tôi nào lên tận cung trăng
Để tôi nhún nhảy giữa những vì sao
Để cho tôi thấy mùa xuân ra sao
Sao Mộc, sao Hỏa bao la trong cõi.

Em hiểu tôi chứ, nào nắm tay tôi
Em hiểu tôi chứ, nào hãy hôn tôi.

Lấp đầy tim tôi với bài ca này
Để tôi hát hoài hát mãi không thôi
Em là tất cả những gì tôi ước
Em là tất cả những gì tôi thờ.

Em hiểu rồi chứ, nào hãy mở lòng
Em hiểu rồi chứ, tôi đã yêu em.

Bart H.

|- 1304 Cụ Hinh chuyển lời -|

Thư gửi nàng Embe

HOÀNG Hồng-Minh

Cô bạn My của tôi rất đẹp, rất duyên dáng. Bọn thanh niên chê cô « già rồi ». Với tôi, cô còn trẻ chán, chưa đến tứ tuần. Bọn thanh niên á, kệ chúng, chúng đi làm bạc mặt vài năm nữa, chúng lại khắc thay đổi quan điểm mà thôi. Chúng cứ tưởng đời thanh niên dài mà lắm. Không ạ, đời không thanh niên mới là dài.

Hôm vừa rồi My viết cho tôi mẩu thư thế này.

« Anh mến yêu của bọn em.

Cái Embe nhà em, anh nhớ chứ, tuần sau cưới chồng rồi, nhanh thế đấy ạ. Em mời anh đến dự đám cưới của chúng nó ạ.

Nhưng em cũng biết tỏng là anh không muốn đến dự đám đại lễ đông đúc-ồn ào-chớp nhoáng-cho xong này đâu, vì anh đang tự mơ ra rằng mình đang dựng một đời sống mới, một đời sống gọn nhẹ, tự do, vui vẻ, không bị nghiện ngập trong lễ tục đâu đâu. Mấy ai hiểu anh bằng em !

Anh viết cho vợ chồng cái Embe nhà em cái thư chúc cưới nhé. Rồi lúc nào rảnh sau đám đại lễ này của chúng, anh sẽ đến chơi với gia đình em cùng gia đình chúng nó ở nhà em, chúng mình cùng bù khú đàn hát vui vẻ, một buổi « đám cưới bis ». 

Em My»

Cái Embe đã sắp cưới chồng ! Embe, « Em bé », cái tên mình mách cho vợ chồng My ngày nào…

—-

Đáng ra thì mình cũng có thể đến dự đám lễ này nhỉ… Mà thôi, sau đến nhà, vui hơn, thật, và dài rộng hơn. Đã định « đời sống mới », định xong lại không đủ can đảm để thực hiện nó, định ra nó mà làm gì. Vả lại, người ta đã hiểu cho mình hơn cả mình rồi còn gì… My có lý thật, cô ấy đi guốc cao gót trong bụng mình thon thót.

Tôi đi tìm trang giấy trắng.

« Embe thân mến,

Làm gì mà cưới chồng nhanh thế a ? Vừa ngày nào, cô bé ‘sì là rê’ nhỉ.

Nhưng mà cuộc sống là như thế, và thời gian là cái thứ phải được tôn trọng cần yếu nhất. Lúc nào, làm gì. Từ một con người, cho đến một đất nước, phải hiểu ra, vui đón, và trị liệu cho được điều đó.

Xin chúc mừng Embe và bạn trai!

Chúng ta sẽ làm một buổi vui riêng sau ‘đại lễ’ nhé, một buổi nho nhỏ, đầm ấm, vui vẻ ở nhà bố mẹ Embe.

Chúc hai bạn có một đời sống tình cảm giàu có, để tỏa hiện mênh mang những sắc màu lung linh của đời sống.

Chúc hai bạn có một đời sống tình dục sung mãn, cái làm cho sự gắn kết không còn chỉ là ‘ tưởng tượng chủ quan’ nữa.

Chúc hai bạn nấu ăn ngon, rửa bát sạch, rồi tiến đến ăn nên làm ra.

Chúc hai bạn sắp xếp việc nhà rõ ràng, đâu vào đó.

Chúc hai bạn tôn trọng riêng tư của nhau.

Chúc hai bạn thảo được với nhau một bản ‘Hiến pháp gia đình’ tường minh, điều thật sự là quan trọng. Không thể có tình yêu nào bền lâu được, nếu nó chỉ được dựng trên sự nhập nhèm chắp vá.

Chúc hai bạn rồi sẽ có hoàng tử, công chúa, những nhân vật của đời sống vui vẻ tiếp nối trong tương lai. »

Vănhóa Nghệ-an

Hiến Pháp, để làm gì

HOÀNG Hồng-Minh

Bản đủ

Năm nay là năm được mùa về hội thảo Hiến Pháp. Các ý kiến dọc, ngang, xuôi, ngược, đủ chiều. Cũng là điều rất nhiều người không dễ hình dung từ trước được như thế.

Xã hội cổ truyền Việt, không cần Hiến Pháp

Xã hội cổ truyền Việt không cần Hiến Pháp. Xã hội cổ truyền về căn bản là làng-nước. Trong làng thì chủ yếu là ước lệ, tập tục. Ngoài làng thì có chiếu vua, lệnh quan, lúc được lúc chăng. Hoạt động của thần dân thì cứ ang áng theo đó, lệ làng và phép vua, không cần thật chuẩn, mà cốt làm sao không quá chướng, kẻo mà bị phạt vạ. Hiến Pháp chưa bao giờ tồn tại, đừng nói để làm gì.

Xã hội đương đại Việt, nhu cầu về Hiến Pháp

Xã hội đương đại Việt tiến lên.

Những bản Hiến Pháp đầu tiên có một số giá trị nhất định về mặt văn bản. Nhưng trong thực tế đời sống thì nó chỉ dừng lại là một bản bố cáo xã hội.

Người dân chưa bao giờ cầu viện gì được ở nó cho các quyền của mình trong đời sống thực tế.

Không chỉ người dân. Ngay các quan chức lớn trong xã hội nếu bị khép tội trừng phạt thì họ cũng chưa bao giờ cầu viện gì được ở nó cho các quyền của mình trong đời sống thực tế.

Không chỉ người dân và các quan chức lớn. Ngay các tổ chức pháp nhân trong xã hội nếu bị khép tội trừng phạt thì họ cũng chưa bao giờ cầu viện gì được ở nó cho các quyền của mình trong đời sống thực tế.

Con người Việt vừa mới qua được các cửa ải đầu tiên của chiến tranh, loạn lạc, đói kém, bệnh tật, dốt nát. Giấc mơ ban đầu của họ là được ở yên, được ăn no, được mặc ấm, được làm ăn, được học hành, tất cả ở mức đủ để sống còn. Giấc mơ này chưa chạm đến Hiến Pháp.

Sau những năm dài đói và kém, người Việt bắt đầu được thả ra, bung ra, tự do làm ăn. Xưa kia ra đầu đường bơm xe, không phải là vào hợp tác xã bơm xe thì hẳn là làm kinh tế cá thể, không được. Tuy nhiên, « khuất mắt », thì kệ.

Tiến lên một bước, người Việt bắt đầu được đi lại tự do hơn, được cư trú linh động hơn ở trong nước, trong tình huống thị trường lao động tự do dần hình thành. Việc mở cửa buôn bán ra nước ngoài đưa đến việc tự do hóa việc đi lại cho người Việt ra nước ngoài, một điều khoản bắt buộc phải kí và thực thi trong những hiệp định thương mại với những đối tác văn minh trọng yếu. Và từ ít năm nay, mỗi người dân có quyền được có hộ chiếu trong tay, được cất ở nhà – trước đây thì ngay các quan chức cấp cao cũng không được giữ hộ chiếu trong tay, chỉ khi được chính quyền cử đi đâu thì mới được tạm cấp phát hộ chiếu, và khi về nước thì phải nộp lại hộ chiếu. Người đi học tập dài hạn ở nước ngoài trước đây muốn về nước lại còn phải được visa cho phép, oái oăm một mình một kiểu.

Về thông tin, đọc sách báo thì bắt đầu có máy photocopy là cái thứ rất khó cai quản. Rồi thì có Internet, lại càng khó cai quản hơn.

Tất cả sự phát triển và giao lưu ấy làm cho người thần dân xưa đã và đang trở thành những con người với ý thức ngày càng rõ hơn về nhân phẩm, về các quyền của mình khi tham gia vào đời sống xã hội. Làm sao để thương nghị và gìn giữ được nhân phẩm và các quyền làm người của mình ở mức khả dĩ nhất trong đời sống xã hội đương đại, câu hỏi vô hình đó đẩy người Việt ngoi lên khỏi bề mặt của xã hội thường ngày để mong chủ động được cuộc sống xã hội của mình.

Và chính vì thế, cuộc góp ý về bộ luật căn bản nhất của đời sống xã hội tự nhiên chuyển thành cuộc thảo luận tập thể cho thật rành rẽ, ra ngô ra khoai về nó, cho ra một Hiến Pháp văn minh, hiệu quả, thiết thực cho việc tổ chức và vận hành suôn sẻ đời sống của xã hội trong toàn bộ, trong dài lâu.

Xã hội đương đại Việt, Hiến Pháp phải trả lời những gì

Ở đâu cũng vậy, việc các thần dân quyết tâm trở thành công dân là một bước tiến căn bản từ xã hội quý tộc thần quyền sang xã hội cộng hòa thế tục.

Hệ thống các giá trị mới của đời sống được hình thành dần lên. Từ những con người nô lệ của tập tục, của thần quyền truyền thống, những con người ấy bước lên để trở thành những con người tự do thế tục, và họ chủ động tìm cách đưa ra được một hệ thống những quy tắc tường minh mới để tổ chức đời sống xã hội, làm nên hợp đồng xã hội. « Chúng ta từ nay sẽ sống với nhau như thế này», đơn giản là như vậy.

Các lý tưởng xã hội, nhân văn là những ngọn đèn dẫn đường. Đó là tự do, công lý, quyền làm người, lòng nhân hậu, sự thịnh vượng chung… Những lý tưởng này đồng thời là những cái nhìn thật nghiêm khắc để kiểm tra thường hằng xem các quy trình xã hội có thỏa mãn được chính những lý tưởng này ở mức cao nhất có thể, và ngày càng cao hơn.

Nền tư duy pháp lý chịu trách nhiệm thiết kế kĩ thuật để cho những lý tưởng trên kia không còn là một mớ những hứa hẹn tự lừa dối.

Nền giáo dục trau dồi các lý tưởng xã hội, nhân văn, chuẩn bị các năng lực khoa học, kĩ nghệ để xã hội con người luôn luôn tái nạp được ngày càng đầy đủ, sáng tạo các năng lượng để bảo trì và thúc đẩy các tiến bộ xã hội.

Sự khai thông tiến triển của xã hội dân sự thúc đẩy tính chủ động, sáng kiến, tự do cho các cá nhân và toàn xã hội.

…Sau hết, với một người công dân, Hiến Pháp phải là cái gì rất hiện thực. Ví dụ nếu như tôi không chịu nổi cái loa phường thổi điếc tai sáng sớm, chiều hôm từ hàng chục năm rồi ở nơi phố phường đã ngổn ngang tiếng ồn, thì cái Hiến Pháp mới sẽ phải cung cấp được cho tôi cái gì để tôi bảo vệ được bộ màng nhĩ của tôi./.

Văn hóa Nghệ-an

Tia Sáng

Tết này, thiền định « ao ta »

Posted on

HOÀNG Hồng-Minh

Bản đầy đủ.

 
#Tranh: Lê Thiết Cương

Thỉnh thoảng lại rộ lên những câu chuyện ta về ta tắm ao ta. Những câu chuyện chân tình, cảm động. « Người ta », đi xa, rõi về « ao ta ».  « Ao ta », mở lòng, nhủ gọi « người ta » xa vắng. Trong những lời « ao ta » nhủ mời, thỉnh thoảng cũng có cả những giận hờn trách móc. Trong những « người ta » chân tình cảm động, đôi khi cũng có cả những giấc mộng săn khoe. Tất cả những câu chuyện ấy, bình thường như chính cuộc đời, cần được nhìn nhận qua dung dịch khoan dung.

Khi nghe những chuyện này, tôi thích nghĩ đến một người đã từng thật là gắn bó với, và đã làm được những công việc tuyệt vời cho “ao ta”. Ông chỉ đạo viên trưởng của đội tuyển bóng đá xứ Việt vô địch Đông Nam Á ngày nào chưa xa. Ông này không phải là “người ta”, nhưng làm nên “ao ta”. Ông là người của xứ sở “Vinho do Porto”, rượu vang xứ Porto, xứ Bồ, xứ sở đã cho chúng ta chữ phụ âm “nh” trong chữ viết tiếng Việt hiện đại.

Chính đây mới là một câu chuyện lớn. Và hơn cả thế nhiều : một câu chuyện rất lớn.

Nó đặt cược lại toàn bộ nền suy tư đa cảm nhưng tủn bủn, đầy yêu thương nhưng quánh đục tù.

Trong cái biển cả mênh mông của yêu thương giận hờn, phải nhắm thấy cái đích căn bản để mà bơi đến. Cái đích căn bản nhất ấy không phải là chuyện mấy “người ta” ở gần ở xa như thế nào.

Cái đích căn bản nhất, lại chính là cái… “ao ta”.

—-

Một từ có lịch sử chưa lâu, nhưng hôm nay đã hết cả mode, vì nó đã bắt chúng ta phải nghe nó đến đau tai. Đau tai, nhưng không một ai, chính tôi cũng như vậy thôi, đã có thể thấm thấu nó được ngay. Đơn giản vì tất cả mới chỉ là bắt đầu. « Toàn cầu hóa ».

Thử nhìn lại vài câu chuyện nhỏ mà tôi đã được trải nghiệm ở cái ao nước Pháp. Nói chuyện đã trải nghiệm để tránh lối suy diễn vu vơ.

Nhiều năm chúng tôi đã may mắn có dịp cùng tham gia dàn dựng vài hoạt động âm nhạc nghệ thuật giản dị, được tổ chức và trợ giúp bởi các trường nhạc, các nhà văn hóa, các chính quyền ở vài thành phố nhỏ.

Một điều có thể rất kì lạ đối với đầu óc người Việt chúng ta, là chưa bao giờ ở các nơi đây người ta đưa ra một đòi hỏi về cái “bản sắc dân tộc Pháp” trong các hoạt động này! Ngược lại! Ai cũng đi tìm các nguồn cảm hứng trong các nền văn hóa trên thế giới. Tôi thỉnh thoảng được người ta hỏi liệu có thể đóng góp những nét nhạc Việt gì được không, kể cả giọng nói Việt, như một biểu cảm về âm thanh, một « nhạc cụ ». Để ví dụ, chúng tôi đã làm một đoạn nhạc nền có chất dân ca Việt hòa cùng với lời nói bằng tiếng Việt thật mơ hồ trong đó, để tạo cảm hứng như một tiếng gọi mời của một miền đất xa thẳm trong một vở spectacle nhạc. Các bài hát bằng các thứ tiếng khác nhau đều được hoan nghênh, trong đó kể cả các bài hát bằng… tiếng Pháp. Chỉ có cái thứ này là làm cho mọi người kinh hãi nhất, sự diễn trò dập khuôn ngông nghênh quẩn đục phi sáng tạo.

Tại các công sở ở nơi đây, công cộng hay tư nhân, các bạn dễ gặp đủ các loại người, với đủ các quốc tịch, với các giọng tiếng Pháp đủ các ngữ điệu của năm châu bốn biển. Thế mà mọi chuyện cứ trôi chảy, các ngày hội vẫn thiêng liêng, ấm tình người, mỗi năm một vẻ, đầy cảm hứng. Có năm người ta sáng tạo ra cả một “ngày picnic” giữa một chủ nhật mùa hè đẹp trời. Ngày ấy, vì không có sẵn hội loa phường như ở xứ ao ta, hội vài chiếc xe chạy rông dài nối nhau qua mấy phố gọi loa một vòng mời mọi người buổi trưa mang đồ ăn ra mấy công viên thành phố để… ăn vui chung! Ở các công viên này người ta đã trải sẵn các thảm đỏ chạy vòng khắp các bãi cỏ xanh đẹp ngút ngát, bạn tới, mở đồ ăn của bạn ra, bày tiếp vào những thảm đó, làm quen và ăn uống chuyện trò vui chung cùng những người đã, và rồi đang đến dần. Trước buổi này, tôi thực sự chưa bao giờ được thấy cái mâm cỗ dài cả hàng cây số tuyệt đẹp như thế, giản dị như thế, tự nhiên như thế, sáng tạo như thế!

Vậy nên, “ao ta” là một khái niệm.

“Ao ta” là một « kỉ vật-kỉ niệm » của đời sống xã hội, của quá khứ yêu thương. Cái này có vẻ hiển nhiên.

“Ao ta” là một lý tưởng, một năng lực tổ chức đời sống cộng đồng.

“Ao ta” là một khế ước, một hợp đồng xã hội.

Cuối cùng, nhưng thực ra là quan trọng nhất, “ao ta” là một dự phóng, một dự án đời sống. Chỉ một khi “ao ta” thể hiện rõ được lòng khát khao cởi mở để tổ chức cho được một đời sống tốt đẹp, nhân hậu, tự do cho mỗi con người của cộng đồng, nó sẽ bắt đầu được một cuộc tiến hóa tự thân. Bằng không mọi sự sẽ rã rời dần, bất chấp mọi thương nhớ ngàn năm.

Khi cuộc toàn cầu hóa thế giới mở ra, mỗi người rồi sẽ nhận ra phía trước mình không chỉ là một “ao ta” nữa, mà là một hệ thống các ao hồ lưu thông. Sự lưu chuyển giữa các ao hồ trở nên không chỉ là có thể, mà ngày càng tăng cường. Bạn vào làm việc ở một công sở đa quốc gia, có thể rồi bạn sẽ phải chạy quanh các ao ta, ao ngoài suốt cả tuần, cả tháng.

Đời sống đã làm cho những triết lý bọc thép đanh chắc nhất về đời sống, từng được rèn kết qua hàng ngàn năm, phải bị đổi thay. Từ “an cư lạc nghiệp”, con người đang chuyển dần sang “lạc nghiệp an cư”. Cô vợ xinh đẹp của anh bạn tôi lấy máy bay làm nhà, cô ấy lạc nghiệp máy bay, an cư nốt cả với máy bay (cùng khách sạn), để rồi chỉ thỉnh thoảng xuống đất tha thẩn về nhà cho anh bạn tôi được tranh thủ thỏa tình.

Gọi « ao ta » chung cho cộng đồng rộng lớn, gọi “ao nhà” cho mỗi ai chốn gần gụi, riêng tư, thiêng liêng. Hãy ngắm dòng đông đảo bà con chúng ta vất vả bon chen ngày Tết từ các thành phố đổ về các miền quê hôm nay. Ao nhà thân thương đến là thế, mà cuối cùng thì thời gian vật chất về với ao nhà cũng chỉ chiếm được đổ đồng khoảng mười ngày cho đến hai mươi ngày trên ba trăm sáu mươi lăm ngày trong một năm, nghĩa là từ 2,7% đến 5,4% tổng số thời gian trong năm của những người miền quê đã phải ra thành phố dựng đời. Và những ai ở thành phố càng lâu, tỉ trọng thời gian để về với ao nhà xưa của họ rồi sẽ càng ngày càng nhỏ bé đi.

Kết thúc của xã hội cổ truyền

Trong xã hội cổ truyền cả ngàn năm ngày trước, ai hầu như cũng làm những công việc về căn bản gần giống như nhau. Nếu bạn cày ruộng ở làng này, rèn liềm ở thôn này, bạn cũng sẽ cày ruộng ở làng kia, rèn liềm ở thôn kia được ngay. Các cô gái làng này về nhà chồng ở làng kia rành rẽ chuyện này hơn ai hết.

Trong cái nền tảng xưa đó, món « chiêu hiền đãi sĩ » cốt là để triều đình tìm cho được những người có « tim máu », tim là « tin cẩn được », máu  là « thật hăng mê », cùng chút tài cán gì đó « hơn dân thường », để yên dân được mọi miền, nghĩa là để cày rèn trôi chảy, thuế má bội thu, an ninh ổn thỏa. Chuyện này với thời đó là chuyện dễ hiểu, dễ làm được.

Chuyện ấy hôm nay, cũ mất rồi. Bởi vì công việc hôm nay không chỉ còn là cày ruộng với rèn liềm nữa, và đời sống thì không chỉ còn là chuyện tắm ao ta nữa.

Ngày hôm nay nếu bắc loa đi gọi những người Việt giỏi đá bóng và giỏi chỉ đạo đá bóng ở khắp hành tinh về giúp đội ao nhà, phức tạp và tốn kém quá. Và kết quả thì có khi thua xa so với đi mời thuê được đúng ông thày cầm quân giỏi từ « ao ngoài » nào đó về (đừng có đắt quá), cộng với việc trả lương tốt và tặng quốc tịch cho dăm ông sút bóng khá của mấy « ao ngoài » khác vào « ao ta », để rồi cùng nâng cấp đội tuyển. Điều đáng nhắc nhau, về lâu dài thì phải mời cả các ông giỏi về « bóng đá học » người ao ngoài vào tham gia giảng dạy đào tạo tại các trường đào tạo huấn luyện viên bóng đá ao ta. Bằng không thì khi ông cầm quân người ao ngoài nọ vừa ra đi, là đã lại thấy đội bóng ao ta rơi trở về lối chơi bi bét với các thày ta. Học và tập là quá trình vô cùng công phu, để từ cái bóng đến được cái thần của nghề. Đừng tưởng cứ quay cóp ào ào, nom có vẻ đã giống hệt, là đã nên và xong chuyện.

Công cuộc mời người gốc Việt về dạy người Việt, mời người gốc Việt về quản trị người Việt, vẫn có thể, vẫn có nên, nhưng không còn là bảo bối duy nhất, hoặc luôn luôn là giải pháp hay nhất nữa. Một anh bạn của tôi mở tiệm « Ăn Âu » ở ao ta, anh chàng cố thuê bằng được một ông mặt mũi thật lạ từ ao ngoài về, cốt để khi chiểu hành các qui tắc công việc cho nhân viên thì « bớt nhờn nhau đi», còn khách ăn thì cứ nom mặt ông ấy mà vị giác của mình bỗng tăng được hẳn một nấc về « khẩu vị chính Âu ».

Ao ta vào dần cuộc toàn cầu hóa. Say mãi bài vở cũ kĩ ngàn năm, chẳng khéo tốn thời gian, tốn đồng tiền, tốn cơ hội.

Tầm nhìn, tầm nghĩ về « ao ta trong toàn cầu hóa » phải vượt ra khỏi thói « toàn cầu hóa địa phương ». Lối nghĩ lối làm loay hoay nửa vời bịn rịn trong « máu đỏ da vàng », « đồng văn đồng chủng », « minh triết phương đông », « tư tưởng tác phong »…là những nước cờ loay hoay xuất quân bằng những vểnh sĩ với thụt sĩ, loay hoay với mấy bước tiến bước lùi trước cửa thềm nhà. Còn áy e, cứ tạm đóng chặt cửa, cài thật chắc then, tụng niệm thật kĩ ở trong nhà. Đủ nghị lực, bước ra, kiên định, đi xa.

Ao ta hôm nay

Mấy hiền sĩ Việt đang gác chân ở chân trời xa xăm nào, họ quả là vốn quí. Nhưng họ không phải là điều quan trọng nhất.

Điều quan trọng nhất là chính bản thân cái « ao ta » chúng ta. « Ao ta » nghĩ gì ? « Ao ta » muốn gì ? « Ao ta » quyết gì ?

Các nguồn lực của « ao ta » hôm nay, đấy chính đã là các nguồn lực của toàn thế giới. Nếu « ao ta » trở thành một sân chơi hấp dẫn, thú vị, nó sẽ hút bằng thích các nguồn lực của các « ao ngoài », nó sẽ kích hoạt được đủ các nguồn lực ở ngay trong chính « ao ta ». Luôn luôn sẽ có đủ các loại hiền sĩ ao ngoài cho ao ta dùng. Mấy xứ sở tí hon như Hongkong, Singapore, Luxembourg, Thụy Sĩ… nguồn lực từ ao đâu mà đến vậy?

Thế giới toàn cầu hóa, sự luân chuyển là thường xuyên, là mọi chiều. Người Việt mò ra ao ngoài kiếm sống, người ngoài nhảy vào ao ta dựng đời. Tất cả sẽ diễn ra thật sự, tự nhiên, không tuồng chẳng chèo. Tất cả thành một cõi đi về vĩ đại. Ông Obama rồi có thể sẽ làm chuyên gia cải cách hành chính ở ao ta. Bà Nguyễn Vị Ngon rồi có thể sẽ ra mở được dãy hàng ăn của mình trên hàng loạt các ao ngoài. Sao lại không ? Ai nói không ?

Thế còn văn hóa, toàn cầu hóa thì « mất hết » à ?

Quay lại mấy câu chuyện ở nước Pháp vừa kể ở trên kia… tình hình có vẻ lôm côm đến như thế sao?

Không phải thế. Những điểm chốt là trọng yếu.

Với trẻ em ở Pháp, môn tiếng Pháp là một trong những môn học ngặt nghèo nhất. Vở sạch chữ đẹp, quí hóa, nhưng không hẳn là quá quan trọng. Quan trọng là khả năng sử dụng tiếng Pháp điêu luyện, suy nghĩ mạch lạc, giao tiếp ngôn ngữ trôi chảy, phán xét duy lý, tinh thần tự do, tính cách trách nhiệm. Ở tầm rộng lớn hơn, các di sản vật thể của xã hội như các kiến trúc thành phố, làng mạc, các lâu đài, các tác phẩm nghệ thuật, các khu bảo tồn thiên nhiên … được gìn giữ trau chuốt. Hơn thế nữa, những nền tảng tinh thần vô cùng vĩ đại về tự do, nhân hậu, bình quyền được bảo dưỡng không thỏa hiệp, không mệt mỏi. Những lựa chọn tự do trong lối sống, cách sống cũng tự nó làm nên bản sắc : gần 3500 loại rượu vin, hơn 350 loại fromage, từ 5 đến 10 tuần nghỉ tùy theo các thể hợp đồng lao động, ngày chủ nhật cấm hoạt động kinh doanh trừ những ngoại lệ hãn hữu được duyệt phép nhưng doanh nghiệp phải giả lương cao cùng nộp thuế cao… là những lựa chọn lối sống tuy « không say sưa lao động », « không nhăm nhe hiệu suất » nhưng đã được người dân coi đó là bản sắc của lối sống của mình và họ cố giữ lấy chúng – tất nhiên việc này sẽ ngày càng khó khăn hơn trong một thế giới đang toàn cầu hóa đầy cạnh tranh. Văn hóa cuối cùng là lưu thông và tinh chắt.

Trở về ao ta.

Những câu chuyện đã bàn trên kia, kể cả chuyện « ao ngoài », thì cũng là những chuyện cho « ao ta » mà thôi. Chả có gì « lạ lẫm » và « không thể » cả về nguyên tắc. Các ao hồ toàn cầu hóa đã khả thông.

« Ao ta » là tất thảy mọi người, cùng tất thảy các phương thức tổ chức của đời sống xã hội trong toàn bộ. « Ao ta » hôm nay trước hết không chỉ là nền hành chính.

Nền hành chính của xã hội cổ truyền xưa kia được mê hoặc thần thánh, như một thực thể thay trời hành đạo, muốn làm gì cũng được, vô giới hạn, nói chữ là nền lộng hành. Ông vua ở ao to, ông quan ở ao nhỏ xưa kia là Con Trời to, Con Trời nhỏ, nắm lấy mọi việc, cúng tế thần, cầm binh đao, quan tòa xử án, thu giữ kho tàng, phát chẩn bổng lộc… tóm lại bằng ba chữ thì là tất-tần-tật.

Nền hành chính của xã hội hôm nay đã khác, đã được xã hội hiểu rõ rằng nó chỉ là một trong những cấu trúc được chính xã hội thế tục tạo ra, để thực hiện một dịch vụ xã hội đặc thù. Xã hội thế tục trao cho nó những quyền hạn chuyên môn có giới hạn, trong luật định, bị kiểm soát kiểm chế, và tồn tại theo nhiệm kì. Tất cả những công việc còn lại khác để tổ chức và vận hành đời sống, « ao ta » phải vào việc, không thể chỉ lười nhác thoái thác, thụ động chờ đợi nền hành chính. Nói đơn giản nữa đi, mỗi con người của « ao ta » hôm nay không chỉ là những thần dân lo làm-ăn-sinh-sống-sưu-thuế cho riêng mình, mà mỗi người phải tham gia vào việc làm sao vận hành được « ao ta » tiến hóa hơn lên.

Tết đến rồi, đây lúc rảnh rang no đủ hiếm hoi sau cả một năm trời bận rộn vất vả. Mỗi người chúng ta dành ít phút thiêng liêng, để cùng nhau thiền định « ao ta ».

« Ao ta » nghĩ gì ? « Ao ta » muốn gì ? « Ao ta » quyết gì ?./.

 

Bản trên Tuổi Trẻ

Ngày Tết, gói quà

HOÀNG Hồng-Minh

Lâu rồi, trong một dịp sang một nước bạn, bây giờ nước nào chả là nước bạn, tôi rơi tõm đúng vào thời khắc của giáp Tết Noel.

Anh Tất, người bạn quen, thấy tôi bơ vơ, ngơ ngác, lại không phải là nai vàng… Anh rủ tôi đến dự Tết Noel ở một gia đình người thân quen. Ngại, và lo đủ đường. Mình vừa ngơ, vừa nghèo… Nhưng được mời nhiệt tình quá. Chưa kể cái văn hóa người Việt trong tôi, nói “không”, hay nói “có”, làm gì có được cái nghĩa 100% bao giờ đâu. “Không”, hay “có” của  người Việt trong tôi là để hoãn binh, để rồi loay hoay tiếp…

Cuối cùng tôi lại nhận được cả điện thoại trực tiếp của chủ nhà nọ, qua máy nói của anh Tất. Tôi hiểu lõm bõm, đại để “đến đi, vui lắm, thật lòng”. Giọng nói của anh chủ nhà rõ ràng là nói ra được nhiều hơn bản thân lời nói. Chúng tôi chuẩn bị đôi chút, rồi sớm hôm sau lên đường.

Con tàu chạy một mạch, êm ắng, lừ đừ, trong đất trời trắng tuyết. Cốc nước trên bàn trước mặt tôi thỉnh thoảng sủi lên tí chút bong bóng, nhưng không sóng sánh. Nhìn xuống đường cao tốc phía dưới kia, hội xe pháo đang đua nhau, thế mà kì, tàu của mình vượt họ cứ như không, như mình đang ở trong một thế giới khác. Anh Tất đoán ra câu hỏi trong đầu tôi, bảo “nom thế thôi, tàu mình đang chạy ít ra cũng phải trên hai trăm rưởi cây số một giờ”. Không gian tuyết xốp xáp ngoài kia là cả một cái phòng cách âm khổng lồ, tôi đã cảm nhận ra sự êm đềm cổ tích đó hồi sáng sớm nay khi đi bộ đến nhà ga, một thực tế khoa học, chứ không phải là tưởng tượng.

Đúng giờ, chi li tới phút, anh bạn giục tôi ra cửa, phải sẵn sàng ngay như lính biệt kích nhảy  dù. Thế thật. Vừa đặt chân xuống được bờ ke nhà ga xong, con tàu đã rời bánh. Sự chi li tốc độ này rõ ràng hạn chế cái cơ hội rình mò đùa cợt mọi lúc của con người Việt trong tôi. Chưa kịp định thần, thì một nụ cười nhẹ nhàng, một vòng tay ấm áp đã chào đón chúng tôi. “Jean, hân hạnh!”. Vừa chào hỏi, chúng tôi vừa ra lấy xe của Jean. Băng qua khu rừng nhỏ, về đến cửa nhà, chị vợ Christelle, cô bé Sophie, cậu bé Thomas diện ngất trời nồng nhiệt chào đón chúng tôi, sự nồng nhiệt làm tan giá ngay mọi e ngại “gây phí thì giờ”, để kéo xộc chúng tôi vào ngay cuộc lễ Tết bề bộn của gia đình.

Giờ thì tôi mới tỉnh ra, ngôi nhà của Christelle và Jean là một nhà bảo tàng văn hóa thế giới! Các đồ dùng, tranh, tượng, kỉ vật phần lớn được mua chở về từ những chuyến ở, chuyến đi từ bao nhiêu miền đất xứ sở khác nhau. Ngay cả chiếc bàn nặng chịch ở phòng khách này cũng đã chu du từ miền đảo viễn đông về! Nhiều kỉ vật, cùng những kỉ niệm của đời sống xứ Việt hóa ra chẳng xa lạ với gia đình này. Nhưng đấy là cả nhiều pho truyện dài, thật dài khác…

—-

Chiều về, sau khi đã dã ngoại thưởng thức đôi chút khí lạnh nhưng ngọt ngào tinh khiết, chúng tôi vào bữa ăn tối Noel thiêng liêng, chuyện trò, đùa bợt. Bọn trẻ thì cứ chốc chốc lại liếc mắt hoài đến gốc cành thông lớn dựng ở cạnh lò sưởi đang đỏ củi. Số lượng các gói quà to nhỏ lóng lánh ở chỗ đấy vừa gây phấn khích, vừa thỉnh thoảng làm tôi thoáng chút lo âu.

Rồi cũng đến lúc bọn trẻ chợt reo ầm lên. Bố mẹ chúng đã đồng ý, rằng phút mở quà đã đến!

Hóa ra có hai loại quà. Loại “riêng tư”, và loại “công cộng”.

Loại “riêng tư” được đi trước.

Tôi thì mải lo nghĩ về giá trị của các món quà, nhất là trong một gia đình khá giả như thế này, còn câu chuyện thì lại đang được triển khai theo một hướng khác hẳn.

Quà cáp được chuẩn bị nhiều nhất, kĩ nhất, cho nhiều người nhất, hóa ra là quà cáp của hai cô cậu bé! Của cô Sophie, và của cậu Thomas.

Jean loay hoay mở gói quà to tướng của Thomas. Năm lần mở, mỗi hộp carton lại chứa một hộp carton nhỏ hơn nữa ở bên trong… Cuối cùng… chỉ là một tờ giấy con, ghi những chỉ dẫn nơi giấu quà trong nhà, nhưng bằng phép đố toán học. Jean gãi đầu, đếm ngón tay, đo bước chân… đi lùng khắp nhà, mãi không thấy ra.

Christelle mở bảy hộp quà lớn. Rốt cục năm hộp nọ, mỗi hộp chứa một cái chén con. Hộp thứ sáu là cái ấm trà. Hộp thứ bảy là cái khay nhỏ cho bộ ấm chén… Christelle nghiện trà xanh ! Món quà trà Việt của anh Tất sau đó vừa khéo gặp gỡ bộ ấm trà của lũ nhỏ, được chị nhiệt thành tán thưởng !

Tôi được tặng mấy món quà vui vẻ xinh xắn… Và một món quà đặc biệt trong một cái hộp to đùng : trong đấy có mỗi một mẩu giấy viết về “cái lợi của việc hút thuốc lá”, với chữ kí của cả nhà ! Chà, mọi người đã kịp điều tra ra cả cái thói hút thuốc lá của tôi rồi! Sau này tôi bỏ được thuốc lá, không biết có hiệu ứng của mẩu giấy này không ?

Ngôi nhà rộn rã tiếng cười, tiếng xé giấy quà. Chú chó « Tôt » quá hưng phấn, lăn lộn khắp nơi, cuối cùng nằm im gặm món quà cái xương nhựa. Cô mèo « Tard » cũng mon men lăn vần đồ khắp chốn, cuối cùng yên tâm nằm ườn ra divan lim dim ngủ với món quà cái nơ đỏ xíu được đính vòng quanh cổ.

Về phần mình, tôi đã yểm sẵn mấy cái phong bì con con đựng ít tiền, để cộm ở trong túi, khéo tính toán mãi, sao cho đừng đắt quá, mà cũng đừng keo kiệt bủn xỉn quá, một bài toán thật hiểm hóc. Lúc này tôi bỗng chợt thấy mình đã nghèo, lại còn loay hoay xôi thịt. Tôi khéo léo ra góc nhà rút chúng ra, cất tống hết vào ba lô.

Tôi tặng chung cả nhà một cái tranh thêu cảnh đất nước mình, mọi người vui vẻ thích thú ngắm nghía. Nhưng tôi cũng chợt hiểu ra rằng món quà của tôi nó chung chung quá, nó thiếu sự tìm tòi quan tâm đến từng con người cụ thể tinh tế, rõ ràng là tôi không có ý tứ tìm hiểu gì về mỗi người trong nhà trước đó. Tôi tự thấy tôi mòn vẹt, sáo rỗng, thay vì cứ tưởng mình những là minh triết phương Đông của khỉ. Món quà của tôi kể ra chỉ chấp nhận được, thông cảm được, một khi tôi đã ở tầm lãnh tụ của một xứ sở nào đó, của một siêu cường chẳng hạn, đang dở bận trăm công nghìn việc gì đấy…

Nửa tiếng đồng hồ tặng quà nhau, mà vẫn chưa xong! Jean cuối cùng cũng đã tái xuất, mạng nhện dính đầy đầu. Jean tìm ra cái bức tranh anh vẽ Thomas từ ngày cậu còn bé tí, bức vẽ dở dang, ở trong hầm nhà, bức tranh mà anh đã từng kể mãi với Thomas mà không còn biết nó nằm ở đâu, còn Thomas thì mãi không biết đó là câu chuyện thật, hay câu chuyện hư. Jean ôm dừ Thomas vào lòng trong cái nhìn ướt mắt của cả nhà.

Cả nhà mở rượu Champagne, và chuyển sang trò chơi “quà công cộng”. Quà công cộng là đủ các thứ linh tinh ngộ nghĩnh, phần lớn là những thứ đồ ẩm ương trong nhà chui lẩn ở đâu, nay được gói ghém tinh tươm lại, buộc nơ ở trên. Mỗi người được phát một cần câu, và câu quà theo lượt, trúng gì được nấy, trong tiếng cười ngất ngây.

Quà cáp, hóa ra trước hết, và trên hết, không phải là nợ tiền nhau, là cúng tiền nhau, là dạy nhau năng lực hối lộ sau này. Mà là sáng kiến, là tìm tòi, là sự quan tâm chi tiết đến những rung cảm nhỏ bé, kín đáo, riêng tư của mỗi con người cụ thể xung quanh mình. Là gây dựng niềm vui cùng nhau, cho nhau.

Và với cây đàn guitar, suốt đêm chúng tôi lục lọi từ trí nhớ ra đủ các loại bài hát đông tây kim cổ, hát hò với nhau giục anh Mặt Trời thức dậy.

—-

Sau bữa ăn trưa hôm sau, anh Tất và tôi bịn rịn hôn chào Sophie, Thomas, chị Christelle, cả chú chó Tôt, và cô mèo Tard, để ra về. Chia sẻ với nhau mấy chục tiếng đồng hồ, mà lòng cảm thông nay đã đọng lại thành vô biên.

Ra đến bờ ke nhà ga, Jean dặn chúng tôi phải đứng đúng vạch sơn đã vẽ cửa lên xuống cho số của toa tàu đã in trên vé của chúng tôi. “Đây là bến phụ, tàu chỉ dừng đúng một phút thôi”. Con tàu cao tốc vào ke, đây rồi, cửa tàu soạt nhẹ mở. Đúng là chính xác tới phút giây và tới centimètre! Chúng tôi ôm hôn Jean thật nhanh, trèo vụt lên tàu, và hình bóng Jean thân thương đã từ từ ngược toa tàu trôi về phía xa…

Tia Sáng

Tiếng chim gù

Này em có nghe ra
Tiếng chim gù thương mến
Khi chúng mải yêu nhau?

Đó chính là ma thuật
Đó chính là âm nhạc
Khi môi mình hôn nhau.

Tiếng chim gù
thì thào
Hôn chúng ta
ngọt ngào.

Để chúng ta lên đường.

Để chúng ta cùng bay.
Lên cao, lên cao mãi
Trong bầu trời tít tắp
Yêu đương.

Phỏng Ella F. & George S.

|- 1212 HHM chuyển lời -|

Hiện thực, đơn thể, đa thể, phức thể

 

HOÀNG Hồng-Minh – Tia Sáng

 

Sau buổi thăm thú nhà bảo tàng nọ ở thành phố Montréal sao mà dễ bén duyên, chúng tôi đói mệt lả hết cả rồi. Lúc đói mệt lả, hóa ra là lúc chúng ta dễ trở nên hào phóng nhất – đối với bản thân… Chúng tôi ghé vào một cửa hàng ăn ngay cạnh đó.

 

# Hình vẽ trên tường nhà bảo tàng khoa học ở Montréal này cho thấy một dạng văn hóa nhìn nhận về cơ thể con người rất an nhiên. Photo HOÀNG Hồng-Minh.

Chọn được bàn ăn rộng rãi, thả lỏng được các cơ khớp mỏi dừ, vừa hay cô phục vụ dịu dàng ghé lại. Cô hỏi thăm chúng tôi bằng cả hai thứ tiếng, tiếng Pháp, tiếng Anh, lưu loát như nhau, tự nhiên như nhau, như thể chính cô cũng chẳng để ý rằng mình đang nói thứ tiếng gì. Ý cô hỏi rằng chúng tôi thích thưởng thức “văn hóa bếp núc gì nào”, không phải là “này, thôi nọ”, mà “này, với nọ”. Cô liếc mắt một vòng. Tôi hơi ngượng nghịu liếc xuống bộ đồ lôm côm của mình, đã tưởng rằng cô đang soi chấm điểm xếp hạng mình. Sau mới nhận ra, ồ không, không phải cô liếc tôi, mà là cô liếc cho tôi. Tôi liếc theo cô… Vòng quanh mình, cơ man nào là các loại bếp, bếp Pháp, bếp Hoa, bếp Italia, bếp Mexico, bếp Thái…, cả bếp Việt nữa… đang nổi lửa ! Cả nhóm chúng tôi xôn sang hẳn lên, các cơ khớp quên cả mỏi mệt để cùng vào một cuộc vận động mới. Kết cục chúng tôi ngồi ăn uống bên nhau, mỗi người tự chạy được những món bếp thiêng liêng hoặc liều mò của mình từ những chân trời văn hóa khác nhau, rồi mời mọc lẫn nhau cùng nhấm nháp chia sẻ những lựa chọn thử nghiệm của mình để mà quảng bá các loại văn hóa bếp núc.

Văn hóa, cái mà mình vẫn kiêu kì tự hào, vẫn tưởng như là cái vốn tự có từ khi được đẻ ra của mình, khỏi phải học ở đâu, lại hóa ra « chào nhé, còn lâu » ! Thành phố Montréal đa văn hóa tựa như một không gian phủ nhiều lớp gương, nhiều loại gương, nó tạo cơ hội cho mình vượt ra khỏi chính mình, tự thấy ra được « cái chính mình » từ bao nhiêu những góc cạnh khác nhau, từ bé nhỏ đến lớn lao. Một không gian với tinh thần cởi mở từ chiều sâu của đa văn hóa, làm hiện ra những sáng kiến tự nhiên đến bất ngờ đang cười nghệch vào cái thói thủ cựu « vốn tự có » nơi mình.

—-

Trong khi vừa thưởng thức vừa chuyện trò về các món bếp núc đa văn hóa, hình ảnh cô phục vụ dịu dàng nói năng uyển chuyển cứ như không cả tiếng Pháp lẫn tiếng Anh làm tôi lan man nghĩ ngợi về các ngôn ngữ.

Tôi vốn là người dốt, và sợ, và… thinh thích, về ngoại ngữ – người ta viết những gì trong những quyển sách ngoại ngữ kì bí kia nhỉ? Nhìn những quyển từ điển dày cộp, tôi từng nghĩ bụng rằng tại sao con người ta lại phải chịu phí phạm thời gian đến như thế, để mà phải học một thứ ngôn ngữ khác, mà rốt cục thì cũng chỉ là để diễn tả « cùng một hiện thực » mà thôi.

Nhưng rồi cái « cùng một hiện thực » hóa ra không giản đơn như tôi tưởng.  Cứ cho là « giản » đi nữa, nhưng chưa chắc gì đã « đơn ».

Chỉ một chuyện cái tên gọi  thôi.  Người Việt nói « tôi tên là », liệu còn gì rõ hơn thế ? Người Nga thì nói « người ta gọi tôi là », xem ra có vẻ đúng là như thế hơn, ở trong cuộc đời ! Người Pháp lại nói « tôi tự gọi mình là », ồ mà thật thế, chính mình có cái quyền tối hậu về cái tên gọi của mình chứ, trừ phi mình tự nhiên đi từ chối cái quyền đó ! Nhiều bạn Pháp hứng chí là đi làm thủ tục đổi cả tên mình… Hóa ra cái « tên tôi là » ấy, cái ấy mới chỉ là « một trong những hiện thực ».

Khi chúng ta học sử dụng được một ngôn ngữ khác, ít nhất cứ là « một khác » cái đã, ấy là lúc lần đầu tiên chúng ta có được cái cơ hội để soi gương trở lại được cái « ngôn ngữ tự nhiên » của mình ! Điều đó cho phép chúng ta lần đầu tiên có cơ hội hiểu ra được ngôn ngữ của mình « từ bên ngoài, từ bên trên », một cách duy lí hóa. Tương tự như con cá chép lần đầu tiên nhảy bừng lên ra khỏi mặt nước, cảm giác được cái không phải là nước, và rồi cảm giác trở lại đầy đủ hơn nữa về nước khi từ ngoài không trung rơi trở lại vào mặt nước. Nhờ vậy, nó chớm hóa rồng ? Tương tự như khi mình bắt đầu có suy nghĩ về chính những suy nghĩ của mình, sự phản tư, mầm mống của triết học, và chỉ đến đó thì một chu trình của suy nghĩ mới thực sự là đã được thực hiện, thay vì chỉ những phản ứng tâm lý tức thời bị bắn thẳng vào hư vô.

Hình ảnh về âm nhạc chợt ám ảnh tôi. Một người chơi nhạc trên sân khấu, với thời gian, người ấy hiểu dần ra rằng cái « hiện thực âm nhạc » đang xảy ra thực chất là những hiện thực âm nhạc khác nhau đang xảy cho mỗi nhạc công đang ở những vị trí không gian khác nhau để đón nhận âm thanh. Âm thanh này đã được bố cục lại do kĩ sư âm thanh cùng với những ảnh hưởng của không gian vật lý trong rạp, mà không gian vật lý trong rạp sẽ bị ảnh hưởng bởi chính số lượng khán thính giả có mặt vào thời điểm chơi nhạc… Rồi ngay cả sự di chuyển của người chơi nhạc trong không gian sân khấu cũng làm cho anh ta gặp gỡ những « hiện thực âm nhạc » rất khác nhau nữa. Đó là chưa kể đến trạng thái cảm xúc, tri giác thẩm mỹ, cùng hành động âm nhạc đang được thực hiện bởi mỗi nhạc công. Rồi âm nhạc đến với các khán giả trước mặt lại là những hiện thực khác nữa cho họ, những con người khác nhau, với những cung bậc đời sống tinh thần khác nhau, với những nhạc cảm khác nhau, và đang ở những vị trí vật lý khác nhau trong rạp. Người chơi nhạc phải hiểu cái hiện thực của mình, phải cảm nhận hình dung được các hiện thực của các bạn nhạc, của khán thính giả, của cả các chuyên gia ánh sáng, các chuyên gia âm thanh đang cộng tác cùng kia… Có như thế sự thực hiện và chuyển tải âm nhạc mới mong đến được thêm hiệu quả cho mọi người cùng tham dự.

—-

Bữa ăn kết thúc thì trời lại hửng nắng vàng. Chúng tôi rủ nhau bách phố. Khu Latin quả thật là Paris thu nhỏ. Những xe đẩy « xe bus bé em » trên phố đầy sáng kiến ngộ nghĩnh, mỗi xe được hai cô giáo xinh đẹp chăm lo cho các bé thăm phố. Còn khu phố chợ châu Á thì thật là tấp nập.

Chợt thấy nhà hàng « Café wifi », tôi rủ mọi người vào thưởng thức café, và tranh thủ giải quyết cái nhu cầu điện toán email chat chit không đâu thời nay. Các bạn trẻ OK thắng thế ngay.

Thực bụng tôi muốn vào đây là để cắm cổ viết ra cho xong mấy cái suy tư này, như thế chắc đầu óc mình mới thoát hẳn được khỏi sự vẩn vơ mãi. Thời đại bây giờ thật tiện lợi, viết cái gì nửa chừng, cứ tống vào Email, rồi lúc khác lại lôi nó ra chỉnh sửa, rồi lại cất vào… khỏi phải nào những ổ lưu trữ ! Các bạn theo tiếp nốt mấy dòng suy tư này nhé.

Cho đến hôm nay, chúng ta đã  thấy được rõ ràng, rằng các cấu trúc của hiện thực đời sống con người, vật chất và tinh thần, đi từ đơn thể đến đa thể, rồi đến phức thể. Mãi sau này thì vũ trụ đời sống sẽ ra sao, có đi ngược lại như thế không, cái ấy tôi để dành cho các anh chị em chiêm tinh học chuyên về các sao lùn cùng các lỗ đen giải sầu hộ nhé.

Đang giở câu chuyện về tiếng nhạc. Đứng về cao độ, một giọng hát là một dãy nốt, nốt này sau nốt kia. Một cây sáo cũng tìm cách làm một tồn tại khác của giọng hát, một dãy nốt, nốt này sau nốt kia. Cây đàn bầu một dây cũng vậy, một dãy nốt, nốt này sau nốt kia. Tất cả diễn ra trong thời gian, cái này đáng nói kĩ thêm sau.

Một tập thể hát cùng một giai điệu, một dàn sáo thổi cùng một giai điệu, một quần thể đàn bầu chơi cùng một giai điệu, đấy là sự « kết (thành) đoàn ». Cái « đông », thay cho cái « đơn », thành ra một « cái đơn to ». Kết đoàn là một tập hợp thô sơ. Nó đã phức tạp hơn cái đơn thể ở sự tham gia của một yếu tố khác, yếu tố đồng nhịp điệu về thời gian. « Cái đông » này (đã có tính tổ chức) là « đỉnh cao » của « cái đơn », là sự lặp lại đến (cận) vô cùng của cái đơn với sự khép mình vào yếu tố đồng nhịp điệu.

Con người bắt đầu hoạt động bằng sự chế tác các hoạt động đơn thể. Dễ tri nhận, dễ tạo dựng, dễ điều khiển. Các xã hội xưa được cai trị cũng theo cái cách như vậy. Ước mơ ngàn đời của Á Đông là cả cái xã hội quay được về cái thời Nghiêu Thuấn, hoạt động của cả xã hội chỉ là sự lặp lại đến (cận) vô cùng cái đơn thể học của một gia đình, nhưng là một  gia đình to xác. Bố làm vua, mẹ làm hậu, con lớn làm quan, còn lại các con nhỏ cháu chắt nhỏ đông đúc thì được chăn dắt như trâu bò gà vịt, sao cho thanh bình. Mang vẻ triết lý hơn như Lão giáo, thì việc trị nước được coi như kho nồi cá gồm những con cá bé tí : hãy mặc kệ chúng, đừng động đũa vào, thế thì không nát, khỏi phải làm gì, lại được món ngon. Có mỗi thế thôi, mà mấy cái thuyết thô giản này đã làm mù mịt được biết bao nhiêu thế hệ người ta trong hàng ngàn năm. Tất cả các chủ nghĩa cực đoan, từ chủ nghĩa khủng bố ở núi sâu đảo xa, cho đến cả các đảng phái thực hành các chủ nghĩa cực đoan đang tồn tại ở ngay trong những nước phát triển nhất trên thế giới ngày hôm nay, tất cả bọn họ đều thi đua đồng ca các bài ca tuyên truyền tôn sùng sự cực giản cực đơn, để mong thu hút được các loại đám đông lười nhác về suy nghĩ, tham lam về « ăn liền ».

Cái ngày mà cây đàn có hai dây trở lên muốn/phải chơi hai nốt nhạc khác nhau trở lên cùng một lúc, cái ngày mà hai giọng hát muốn/phải hát lên hai dòng giai điệu khác nhau … cả một thế giới mới phải được kiến thiết, một thế giới mà những ai vốn chỉ ở trong cái thế giới đơn thể đơn nguyên xưa một nốt một giọng không thể nào hình dung ra nổi ! Một loạt các vấn đề của hòa thanh được đặt ra, để làm sao để cho hai thế giới nguyên đơn của thanh nhạc sống được với nhau, một cách không tiêu diệt lẫn nhau. Hơn thế nữa, chúng phải cộng hưởng được nhau trong một đời sống mới vô cùng phong phú hơn, với những khả năng mở ra vô hạn từ đây. Thế rồi để hai thế giới đơn thể về âm thanh tồn tại được với nhau trong thời gian, một thế giới khác nữa, thế giới nhịp điệu phải được ý thức hóa, khẳng định hóa mãnh liệt, chính xác và phong phú, để giúp làm gắn kết được cuộc sống của hai thế giới đơn thể về âm thanh kia. Thế giới đa thể mở ra như sự tích hợp của nhiều thế giới đơn thể. Số lượng của các thế giới thanh âm không dừng ở hai, và số lượng của thế giới nhịp điệu cũng không dừng ở một ! Thế giới phức thể được kiến thành từ các thế giới đơn thể và đa thể, thành một « không gian đa chiều ».

Cây sáo, cây bầu từ nay, kể cả khi chơi một mình một nốt, chúng đã được phải chơi theo một cách hoàn toàn khác, « lối chơi mở ra, đón chào », « lối chơi tích hợp được », lối chơi làm sao để cả một dàn nhạc cả ngàn người sẽ có thể «cùng vào » được với chúng, khi mà thời khắc uờ đến ! Sự vận hành suôi sẻ, sáng tạo, mạnh mẽ của cái thế giới đa-phức thể này có được bây giờ là nhờ một thứ quyền năng được khởi dựng từ ngay trong từng thế giới tham gia vào nó, một thứ quyền năng tự lập được, phối hợp được, tích hợp được cho một thế giới đa-phức thể. Trong một thế giới đa-phức thể, các yếu tố đơn thể giờ đây cũng phải tồn tại với tư cách khả-đa thể !

—-

Tôi đã may mắn đã từng được trải nghiệm cuộc sống trong những ngôi làng, ngôi bản xa xưa hiền dịu vô cùng,  đơn sơ vô cùng, nơi mà ông chủ nhà bỏ ra cả một buổi từ sáng đến trưa, không nói không rằng, chỉ để vót cho xong một mũi tên, rồi lắp nó vào cung, rồi bắn hạ con gà trống già nhất dưới sân nhà sàn, để chiêu đãi khách. Con gà trống già nhất là món ăn để thể hiện lòng yêu quí khách cao nhất. Những ngôi làng, ngôi bản xa xưa hiền dịu vô cùng,  đơn sơ vô cùng, nơi mà một cái tổ ong mật trong rừng một khi đã là thuộc về một nhà nào đó trong trí nhớ người dân bản, thì không cần phải có một thứ văn bản chứng thực, ai ai cũng tôn trọng điều đó! Ai trong những người đã từng biết đến một đời sống như thế lại chả có một niềm thương nhớ khôn nguôi về một đời sống giản dị êm đềm đến như thế ?

Một niềm nhớ thương như thế trong tâm khảm chỉ cần được giáo lý hóa lên một tí tẹo thôi, thì nó khắc phải trở thành một thứ đạo lý đơn thể học thật vô cùng thiêng liêng.

Từ cái nhìn « ước gì » tha thiết dõi về xưa vãng ấy, giật lùi đi về tương lai, ta dễ muốn quyết chí trừng phạt cho bằng được những ai không tuân thủ được cái đạo đơn thể học ấy, cái đạo bố vua mẹ hậu Nghiêu Thuấn ấy, cái đạo khoanh tay kho nồi cá còi hư hoặc ấy, trong một đời sống đã phát triển tiến hóa thành đa thể, phức thể rồi.

Một đời sống đa thể phức thể, một không gian sống đa chiều phức hợp đã và đang triển khai. Con người nếu không ý thức được điều đó, vươn lên xây dựng được năng lực để nối kết, tích hợp được « các đời sống » đa thể của đời sống phức thể hôm nay, các đời sống này sẽ rã rời từng mảng, và đời sống phức thể trong toàn bộ sẽ rơi vào hỗn loạn, và ngày càng hỗn loạn. Như một đại dàn nhạc phức hợp mà mỗi ai trong đó vẫn chỉ cố chơi theo cách thức thổi sáo chăn trâu, từ nhạc công đến nhạc trưởng.

Dàn nhạc giao hưởng của một đời sống đa thể phức thể hôm nay sẽ phải tìm cho ra được cách tổ chức chơi bài nhạc đa thể phức thể của mình. Đó là bài toán sống, hay tan, của dàn nhạc này.

—-

-”Vâng, cảm ơn, cảm ơn, chúc các bạn những ngày vui vẻ này ở Montréal!”

Ông chủ quán cất lời đáp, lịch kịch thu dọn tách chén ngay bên cạnh tôi. Chết, mọi người đã trả tiền, rục rịch khoác áo sống xong hết cả rồi! May quá, xong bài viết rồi ! Tôi vội ấn nút “Cập nhật”. Đóng máy. Lại lên đường./.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers