RSS Feed

Tag Archives: tam quoc

Lần giở trước đèn

Quốc Tam, lần giở trước đèn

Nuôi tằm, dệt chiếu, Lưu Huyền Đức
Đậu phụ, phu xe, Trường Quan Vân
Mổ trâu, bán thịt, Trương Dực Đức
Tự cày, tự học, Cát Lượng Gia

Danh nhân nước Thục, bách nghệ a.

|- 1202 HHM -|

Đếm dép

Cụ Hinh lên núi nhằm am ông Gia Cát Lượng đi thăm đáp lễ.

Bỏ dép ngoài bậc cửa, Cụ Hinh cất tiếng.

-“Chào ông Lượng, ông có mỗi một mình trong am đấy à?”

-“Ôi Cụ Hinh, quí hóa quá. Vâng, có mỗi một mình. Mà sao Cụ Hinh biết được vậy?”

Cụ Hinh tủm tỉm.

-“Cho tôi tuần trà đã nào, hôm nay thư thả mà.”

Mấy tuần trà đã qua, con cà con kê.

Đoạn Cụ Hinh hỏi.

-“Thời xưa cầm quân, ông thấy mẹo gì của mình làm ông khoái chí nhất ạ?”

-“Nói ‘nhất’, thì cũng khó, nhưng cái mẹo dựng bếp, rồi rút, lại dựng bếp, rồi lại rút… Cho địch quân đếm bếp mệt nghỉ, để chúng rơi vào cái vòng suy diễn nhăng cuội, thế rồi lúc thì mình rút thật, lúc thì phục binh mà đánh, thật là vui đáo để.”

-“Mỗi lần ông dựng nhiều bếp như thế, có tốn công quá, vất vả quá không?”

-“Cũng có đấy.”

-“Nếu là ngày nay, tôi bày cho ông cách này, nhanh hơn, dễ hơn.”

-“Cảm ơn Cụ Hinh! Tuy đã thôi cầm quân, nhưng tôi vẫn thích học hỏi.”

-“Mỗi lần ra trận, ông mang theo mấy xe dép xốp đồng nát. Rồi khi rút quân, ông cho vứt dép lại, mà dụ địch quân là mình đã chạy mất dép.”

Gia Cát vỗ tay cười lớn, đi tìm bằng được chai rượu ngon, rồi mở bằng được.

Chợt có ba tiếng vỗ tay.

-“Bây giờ tôi mới hiểu ra, tại sao Cụ Hinh vừa mới đến cửa am, mà đã biết là chỉ có mỗi mình ông Gia Cát ở trong am!”

Bà vợ ông Gia Cát đã trang điểm đâu ra đấy, tươi tắn từ trong buồng bên bước ra ôm hôn đầm ấm Cụ Hinh./.

Ai, người tài dưới gầm trời bữa nay?

Ông Gia Cát Lượng xuống phố mua cây cỏ để về chế thuốc kiếm sống. Loay hoay gặp Cụ Hinh trước cổng chợ, rủ nhau vào hàng uống trà.

Ông Lượng hỏi.

-“Cứ theo ý Cụ Hinh, ai là người tài dưới gầm trời bữa nay?”

-“Tôi thật không sành gầm trời, nhưng người Á Đông thì ai chẳng coi Gia Cát tiên sinh là người đại tài ạ.”

-“Ôi, Cụ Hinh vậy mà ra người cũ quá ta. Cứ thẳng ruột ngựa hôm nay xem nào.”

-“Quả tình, tôi không rành hơn ạ.”

-“Thế này cho tiện. Cụ Hinh thấy ai là người tài hơn tôi, để tôi biết mà ngưỡng mộ họ.”

-“À, thế thì tôi biết một người. Nhưng nói ra thì sợ ông ái ngại.”

-“Người ấy… như thế nào ạ?”

-“Người ấy, ông nói chưa ra lời thì người ấy đã bắt ông khép giọng lại, ông chưa kịp giải thích, thì người ấy đã ‘biết rồi’, ông chưa biết phải làm gì, thì người ấy đã sai bảo chí chét.”

-“Hay quá nhỉ! Tôi thực lòng muốn được thờ phượng một người như thế.

Cụ Hinh đừng ngại, xin cứ cho tôi biết đi ạ, tôi xin đa tạ.”

-“Vâng, nếu ông cho phép.

Tôi thấy, đó chính là vợ ông, ông Gia Cát ạ.”

Trương Phi cải thiện tranh trừu tượng

Trương Phi người nước Yên mới đây chuyển sang làm thêm về vẽ tranh trừu tượng. Phi đã có vài triển lãm, nhưng chưa thật bằng lòng, vì nhiều người đến xem mặt mũi tỏ ra vẫn hiểu tranh Phi.

Phi hẹn gặp Anh La ở nhà hàng càfê “Nước mắt Mặt Trời”.

-“Anh La à, làm thế nào để tranh của tôi trừu tượng thêm được nữa?”

-“À, cái đó thuộc về lĩnh vực siêu trừu tượng, lĩnh vực của người giảng tranh Phi à.”

Mặt trăng, ngón tay, và ngón tay chỉ mặt trăng – hồi hai

Một lần khác, các đồ đệ tranh cãi ồn ào quá.

Ngài Thích-Ca-Mâu-Ni không nói gì. Đoạn giơ ngón tay chỉ mặt trăng phĩa ngoài khung cửa.

Các đồ đệ dỗi, bảo đa nghĩa quá.

Ngài xoay ngón tay cầm lên gói mỳ ăn liền.

Các đồ đệ hân hoan, bỗng ỉu lại, đồng thanh “hết nước sôi”.

Gia Cát hận Kì Sơn – Hồi chín

Định bụng mãi đi chơi thăm Gia Cát Lượng mà không xong. Không có lúc nào…

Đùng một cái, chính ông Gia Cát lại kì nhập Nuocdenchan chơi với Cụ Hinh chút lát, vui thế.

Mãi tới gần khuya, rượu mãi cũng chán rồi, Cụ Hinh mới mang cái câu hỏi ấm ức lâu nay ra trần tình.

- Cuối đời, tiên sinh sáu lần ra Kì Sơn khiêu chiến đánh gãi với nhà Ngụy, ta thật không rành ý ông lắm.

Đến lúc này, nước Ngụy của cha con Tào Tháo đã rộng lớn, bình ổn, đông dân, binh hùng, tướng mạnh, vua tôi ổn thỏa. Về danh vẫn còn Hán đế thời Tào Tháo và thời đầu Tào Phi , nhưng thật tình nhà Hán đã tiêu vong trên đất Ngụy.

Một cuộc giao tranh như thế chỉ có thể thất bại mà thôi, vì không thời, không thế, không sức. Mà cũng không nghĩa – người dân qua bao năm trời cùng khổ vì bạo loạn cũng không thiết tha gì giao tranh nữa.

Tôi hỏi thế khí không phải với tiên sinh, nhưng xin tiên sinh cứ qui cho mấy chén rượu nghen. Mà ái ngại thì tiên sinh cũng không nhất thiết phải trả lời làm gì.

- Cụ Hinh rõ là mượn rượu nhá! Văn sử triết có ai nỡ vặn ta vậy đâu? Cụ lại xát muối cái nỗi hận muôn thuở của ta.

Ta đã chót nể tình, rồi trung tiết phò cha con Lưu Bị, ta tự đưa lòng trung với nhà Hán xưa thành ý thức hệ không thể nghĩ vượt qua, ngu trung, để rồi sống chết giao tranh.

Cái tài thao lược của ta vẫn chỉ nắm trong sự nô lệ của một ý thức hệ. Cùng với lòng tôn sùng bạo lực.

Cái thất bại của sáu lần ra Kì Sơn, trên mọi thất bại về giao tranh, là thất bại của cái sự nô lệ của ý thức của ta. Cay đắng lắm, mà người đời không thấy, lại còn công kênh.

Ta cũng tự thẹn cả với Lưu Thiện con nhà Lưu Bị. Thiện tuy bất tài, mải chơi, nhưng cũng hiểu và chấp nhận rõ hơn ta về cái thực tế lịch sử và đời sống.

Nghe nói sau này nhà Tấn kế nhà Ngụy, bắt được Thiện, Thiện vui vẻ nhận làm quan huyện cho nhà Tấn. Thế chẳng phải là biết tự vượt hơn ta lắm ru?

Hùng anh Buxờ

Nhiều khách du lịch ở xứ ta được đề nghị thế này.

Trong khi được chuyên chở trên xe Buxờ, các vị nên tự bịt mắt lại, thay vì lo lắng cho vũ trụ nhân sinh trên đường.

Riêng với các vị có tiền sử về bệnh tim, hoặc các vị có tấm lòng đặc biệt rung cảm, việc bịt mắt này này là bắt buộc, tiến tới phải đưa vào luật!

Các tay lái Buxờ xứ ta là những anh hùng kinh bang tế thế, không thể chối cãi” – Triệu Tử Long, nhà phụ xe khách chuyên nghiệp, từng hãi hùng tâm sự với Cụ Hinh.

Tuổi các hùng anh quyết tử này thường mười chín đôi mươi.

Xe Buxờ chạy theo nguyên tắc “con lươn”. Mọi con đường với chúng họ là những ống bùn. Mà thật, thường tối đen như mực. Bạn có cảm tưởng vỏ xe được tráng một lớp nhớt da lươn. Quẫy đuôi, lao lên, uốn trái, lượn phải, chiếc xe dài tựa như được đúc thân dẻo.

Hãy luôn quan sát bên trái. Phải phân biệt nhanh nhất hai ngọn đèn song song trước mặt là hai xe máy hay một ôtô. Nếu là hai xe máy thì lao lên, chèn ngay, ép họ bắn vào lề đường, bồi thêm cho hai phát còi hơi xé tai. Nếu nhầm thì … cũng có thể chịu thua phút chót… nếu trước mặt là một Buxờ khác.

Tất cả mạng lưới an ninh đường xá có vẻ đã là người nhà của đội quân.

Hãy vút đi nhanh nhất có thể” là mệnh lệnh của trái tim. Để còn tăng chuyến, thêm tiền, thắng khách đối phương.

Rọi đèn pha xuyên đám mây bụi quánh sệt, chói lòa mắt đám xe đối diện, dập đối phương tê liệt ý chí.

Hãy phè phè ra đường, đừng để ai vượt được mình. Mà gặp phải tay nào cũng phè phè y như thế … hãy vờ dí sát bên trái một đoạn, rồi bất ngờ lao vượt bên phải sát bờ đường. Coi chừng văng gương cái xe máy đang chạy co rúm bên mép đường…

Riêng đoạn đường này, đừng quên chạy thật hiền nhé… bãi bắn tốc độ.

“Tử Long à, hôm nào mệt cứ nhắn ta, ta sẽ phụ xe Buxờ thay cho nha!” Cụ Hinh bấm SMS khi vừa kết thúc chuyến bay Buxơ.

Nói chuyện cùng Củ Cải

Ông Tào Tháo hay nói với Cụ Hinh rằng “nếu ông muốn hiểu trái khoáy tôi thì nên đọc Tam Quốc!”.

Cụ Hinh bảo Tháo “Ông đừng lo. Thiên hạ toàn mượn chuyện nọ sọ chuyện kia thôi. Ta biết Ông, mà cũng biết có bao nhiêu ông Tháo khác trên đời rồi.”

Tam Quốc kể chuyện, ông Tào Tháo xưa hành quân xa xôi, thời tiết khó khăn, lương thực cạn kiệt, tướng sĩ đói rét, trách móc thở than.

Tháo gọi quan chủ về hậu cần lại…

- Ta có lời thật lòng khen ngươi thật tận tụy, chu đáo.
Rồi ta sẽ chu cấp đầy đủ cho vợ con ngươi sau này…

- Thừa tướng nói vậy là nghĩa làm sao?

- Nay đường sá xa xôi, thời gian đi lại ra ngoài dự kiến, quay về thì cũng không được nữa, địch sẽ đuổi sau lưng. Ta mong ngươi hiểu cho, rằng ta cần ngươi một việc thật lớn mà chính ta lấy cũng lấy làm đau xót.

- Xin Thừa tướng tha tội cho tôi…

- Không, chính ta phải biết ơn ngươi! Ngươi đừng lo, vợ con ngươi sẽ được đầy đủ!

Đoạn sai chém quan chủ bộ hậu cần, truyền ba quân rằng việc chúng đói thiếu là do quan chủ bộ hậu cần tham nhũng phí phạm, đã bị nghiêm trị.

Việc hành quân phải được thúc tiến. Binh tướng hãy sờ gáy, lấy gương này để tự soi.

Ba quân yên lòng, hành binh trôi chảy.

Rất nhiều chuyện trong thiên hạ người ta giải theo cái cách mà Tào Công Tam Quốc đã giải.

Nhiều người muốn mang các vật tế thần rất chính xác cụ thể ra làm lễ, và như thế mọi sự việc đã xử lý xong.

Người ta có lý của người ta. Và người ta đã làm ở khắp nơi.

Cụ Hinh không tìm cách làm Củ Cải khoái chí gật đầu kiểu như thế. Chưa kể rằng hiểu biết chuyên môn cũng như tư liệu tin cậy được về cái lĩnh vực đó thì vượt xa ra ngoài năng lực của Cụ Hinh. Cho nên những ai ham các chuyện đó thì phải tìm ở hàng quán khác thôi.

Cụ Hinh muốn cùng với Củ Cải học luyện suy nghĩ trầm lắng, cùng nhau hướng tới tạo dựng một đời sống yên vui, sáng tạo, tiến hóa.

Trương Phi tây du trảy Thiền kinh – Hồi bảy

Posted on

Ba anh em nhà Lưu Bị, Quan Vũ cùng Trương Phi lâu lắm mới lại tụ nhau làm được bữa bún chả. Các vị liên tục gọi điện thoại giục Cụ Hinh, đến mức Cụ Hinh đã vào trong sân nhà Vân Trường, bị sặc khói chả rồi, mà điện thoại vẫn tiếp tục réo rắt.

Nhưng mà thật vui, “ăn uống mãi mãi là niềm an ủi”.

Đời sống mấy nay cũng không xáo trộn gì. Vân Trường thì vẫn bạn bè, thỉnh thoảng đi diễn tuồng Quan Công kiếm tiền, được khen “rất giống” khi đeo râu bôi mặt. Lưu Bị thì vẫn cái xưởng dệt chiếu xuất khẩu, tiền ít nhưng cũng nay đây mai đó ra phết. Trương Phi thì lâu nay thôi nghề thiến lợn thiến gà “vì em muốn kiêng sát sinh”, tuy chỉ là thiến thôi. Phi đi làm hộ sinh được vài năm nay, được các bà các chị khen “trông mặt thì hơi sợ, nhưng mà tay sờ vào đâu cũng thấy rất mát đấy”.

Cụ Hinh cũng kể chuyện mình, già rồi mà vẫn cứ phải đi làm cố vấn cho doanh nghiệp này, doanh nghiệp nọ. Mấy doanh nghiệp cũng lạ, cái Cụ Hinh tâm đắc lên chương trình giảng dạy và huấn luyện, thì họ cũng thờ ơ không luyện với huấn đến đâu cả. Ấy vậy mà vấn cứ thuê, “vì chương mục này đã được duyệt và quyết toán rồi”. Vả lại “nghe Cụ nói chuyện cũng vui, chả mất đi đâu”…

Vãn rượu, sang trà. Cụ Hinh ngỏ ý lúc nào có lẽ cũng muốn làm một chuyến đi sang Tây Trúc, xem có học thêm được ít Thiền Đạo, cho nó an cái tâm.

Lưu Bị sốt sắng.

- Tháng tới tôi có việc sang Tây Trúc chào hàng chiếu mới! Tôi ở mấy thành phố thôi, chào hàng các đại lý. Nếu Cụ Hinh sắp xếp được, tôi trả cho Cụ vé chuyến đi, nhưng phải tự đi vấn kinh nha.

Nghe đến đây Trương Phi bật dậy!

- Ấy, Tây trúc dù sao cũng là chốn xa xôi lạ lẫm. Cụ Hinh chưa thể đi ngay liều lĩnh được vậy! Tôi xin cùng anh Lưu Bị đi một chuyến rồi về mách lại Cụ Hinh!

Vân Trường cũng chen vào “Cụ nên nghe lời Phi!”.

Sẩm tối nay Vân Trường lại chơi Nuocdenchan. Khi động đến truyện Tây Trúc, Vân Trường tủm tỉm…


Đến Tây Trúc, Phi xông xáo lắm. Lặn lội một tuần thì đến được Am Thiền của Thày Vô Định.

Phi thực lòng mong học, suốt ngày tra vấn Thày. Thày Vô Định chả nói gì. Phi càng sốt ruột, cứ ở cạnh Thày là Phi tự nêu câu hỏi, tự phản bác, tự trả lời không ngớt. Được cái mạnh khỏe, chăm làm công việc ở Am Thiền.

Dăm hôm trước đây lần đầu tiên Thày Vô Định rủ Phi ra hồ nước ở chân núi bơi. Khi hai thày trò ra giữa hồ, đột nhiên Thày Vô Định ghìm đầu Phi chúi xuống duới nước. Phi khỏe lắm, vậy mà không thể nào giãy ra được, lử dần, no nước, nhũn ra. Rồi Thày Vô Định mới dìu Phi vào bờ. Thày xoa bóp hồi sức cho Phi, lại còn cõng Phi lên tận Am Thiền.

Hôm sau Phi lại sức, vẫn chưa sao hiểu nổi công lực của Thày Vô Định, thì Thày đã làm dấu mời Phi ra uống trà.

- Lúc ở dưới nước hôm qua con mong gì ?

- Dạ Thày, con chỉ mong ngóc đầu được lên khỏi mặt nước.

- Ta có ít quà và sách cho con đây.

Con sẽ lên đường về nhà. Về đến nơi, bao giờ con mong học như ở dưới nước mong ngóc đầu lên thở, chỉ khi ấy con hẵng mở sách của ta ra để học luyện, con đã nhớ chưa?

Phi quì xuống tạ Thày Vô Định.


Giờ này chắc Phi đang ở trên máy bay về đây rồi! Chuyện mới rồi là Phi gọi cho tôi lúc sẩm chiều, để kịp khoe với Cụ Hinh.

Tử Long lơ xe truyện – Hồi sáu

Hôm trước vừa leo lên xe ca đường dài nhà ta, tình cờ gặp ngay anh lơ xe Triệu Tử Long. Vất vả thật. Leo lên leo xuống, chất đòn gánh thúng mủng, vòng ra sau, buộc bu gà bu lợn … ôi chao… Ông Khổng tử nói “為 人 難” ;-) , “vi nhân nan”, làm người thật khó. Có lẽ nên nhấn thêm : làm người xứ Đông càng khó!

Thoăn thoắt, ít cười, nhưng hiền hậu. Bà con có vẻ quen rồi, rất lễ phép với Tử Long. Chưa thấy lơ xe nào được như Tử Long thật.

Cái xe ca oằn vẹo sang một bên, chỉ chực kềnh ra. Có lẽ cũng nhấn thêm : làm xe ca xứ Đông kinh khó nốt!

Đang ngổn ngang vậy, thế mà Tử Long nhận ra …

- Ôi Cụ Hinh! Em giờ sang ở hẳn đất Việt rồi! Mỗi kiếp sống một gầm trời cho khác đi. Nhà em nay chân núi Ba Vì. Hết chuyến này là đổi ca lơ xe, cũng ngay gần đó. Cụ phải về chỗ em hàn huyên thôi, không thể khác được.

Cái miệng rất duyên, rồi lại thoăn thoắt việc…

¨¨¨¨

Lương thiện, đơn giản, lại được cô vợ Mường khéo thu vén, ngôi nhà Tử Long rất đáng yêu, nằm trên sảnh đồi nhìn sang núi Ba Vì. Với ruộng vườn này, không đi làm thêm lơ xe thì nhà Tử Long cũng sống tốt rồi. Tử Long chạy lơ xe thu vén thêm, vợ chàng mở rộng được dần cơ ngơi nơi miền đồi núi nên thơ này.

Lần trước gặp Tử Long, chàng cô đơn bao nhiêu, lần này chàng yên ấm bấy nhiêu.

Ngồi quán gió trong vườn chiều xuống, trông ra núi đồi ruộng nương, Tử Long luôn tay rót trà, người sao nom hiền lành thế! Ai mà nghĩ rằng đây anh hùng trận Tương Dương khi xưa. Cô vợ xinh ngoan thì đang lúi húi quay con lợn mán con ở góc vườn, thơm nức!

- Này, Tử Long có đọc báo chí ầm ĩ chuyện phát hiện “mộ Tào Tháo xưa” không?

- Có, em có đọc.

- Ông Tháo xưa cũng yêu tài Tử Long à!

- Vâng, không vậy em cũng không thể thành anh hùng trận Tương Dương được! Ông ấy truyền cho tướng lĩnh phải bắt sống Tử Long, không được chém. Em thừa cơ mà thoát. Cũng lâu lâu nay Tào Mạnh Đức có gọi điện cho em xem lúc nào rảnh gặp nhau, vẫn chưa xếp được. Kiếp này Tào Mạnh Đức sao đáng yêu thế, lịch lãm, thanh thoát, bạn hữu!

- Khi xưa về Thục, Tử Long đâu có đi hầu nhiều Lưu Bị nữa, mà hay đi với Gia Cát hơn, phải không?

- Quả có thế, vì sao thì em không rõ. Đó là chuyện giữa Lưu Bị với Gia Cát. Em là người quen trung thành với sứ mệnh, chứ cũng không đòi hỏi.

- Gia cát thừa tướng có bao giờ nói chuyện đưa Tử Long ra thay Vân Trường ở Kinh Châu không?

- Không ai nói chuyện đó, sử sách cũng không. Nhưng em biết Gia Cát rất tin dùng em trực tiếp, hoặc dưới sự chỉ dẫn của một quan văn tin cẩn nào đó, ví như Mã Lương, hay Đặng Chi sau này.

Em không có tài mưu lược như Vân Trường. Nhưng Vân Trường mưu lược chưa đến mức xuất chúng, sức mạnh hơn người, tính khí quá kiêu ngạo. Vân Trường lại là anh em kết nghĩa với Hán Vương Lưu Bị. Khí mạnh hơn trí. Cái họa cho Vân Trường gần như bày sẵn, không ai cứu được.

- Nếu Lưu Phong, Mạnh Đạt lại cứu thì sao?

- Quá muộn rồi, không thể được. Sau Lưu Bị hại Lưu Phong, em nghĩ tàn nhẫn quá, chẳng qua cũng là để vớt vát cái kém cỏi của mình khi để Vân Trường tổng quản đất Kinh Châu nguy khó như vậy.

Cứ nghĩ tới hai người con nuôi chết đau xót, Quan Bình nhà Vân Trường, Lưu Phong nhà Lưu Bị, em chạnh lòng, cũng giận hai người. Lưu Bị tinh lắm, có cảm giác điều đó ở em, cũng hơi tránh em khi đó …

Tuy vậy em là con người của sứ mệnh, chỉ biết múa thương thôi, còn lại là chút tấm lòng.

- Tử Long thật đáng yêu. Ta lâu chưa gặp lại Gia Cát tiên sinh. Cái ta băn khoăn từ lâu là sao Gia Cát không cử Tử Long và Mã Lương ra giữ Kinh Châu, như vậy cái mẹo “bắc cự Tào Tháo, đông hòa Tôn Quyền” của Gia Cát mới co cơ nên việc.

Hay Lưu Bị không chịu tin người ngoài trừ anh em kết nghĩa ?

Hay Vân Trường không chịu bỏ Kinh Châu vì thấy mình như vua con ở đó?

Hay Gia Cát cũng không tin Tử Long và Mã Lương đủ sức giữ Kinh Châu?

Hay cả Lưu Bị và Gia Cát đều không nghĩ Vân Trường đổi tính nhanh đến thế?

- Giữ được Kinh Châu hay không, em là võ tướng, em không đánh giá được hết. Cụ chịu khó đi chơi lại Gia Cát xem sao? Nghe nói Gia Cát giờ bốc thuốc gảy đàn trên Lai Châu. Lạ thế, anh hùng xưa tụ về đất Việt cả!

Hôm nào Cụ định đi chơi Gia Cát nhắn em tháp tùng nghen!

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 95 other followers