Quan Vân-Trường tuần trước gọi điện, bảo “Cụ Hinh, Cụ có muốn uống rượu bàn anh hùng không”. Lại còn cười rục rịch. Cụ Hinh chưa rõ đầu cua tai nheo gì sảy…
- Tôi chuyển máy Cụ nghe nhá…
Allô, Cụ Hinh! Chắc Cụ bất ngờ hả. Tào Mạnh-Đức đây. Cứ phải gặp nhau thì mới ra nhẽ nhé. Có Ông Vân Trường làm tín, ta với Cụ ngại gì nữa! Cụ cứ bày xong rượu thì Vân-Trường và ta đã sẵn sàng nâng chén!
¨¨¨¨
Chưa kịp cùng anh La bày biện xong xuôi thì Vân-Trường với Tháo đã bấm chuông vào cửa! Hai ông này giờ bấm di động đâu có kém mấy cậu choai choai! Ra các ông gọi Cụ Hinh khi đã đứng ngay trước cửa Nuocdenchan rồi.
¨¨¨¨
Tháo nom người nhanh nhẹn lắm. Lại còn mode nữa. Ao da đen mỏng nhẹ, mềm láng, cổ quàng khăn sụ xù trên nền cái áo phông hồng tía, quần bò nhung mịn, chân đi đôi giày đen óng, tóc lại hơi chải dựng vuốt lên! Vân Trường thì vẫn như mọi lần, ấm áp và chắc chắn.
- Ta nâng cốc! Cụ Hinh nom giản dị nhẹ nhõm ha, có phải chạy việc nhiều không? Tháo tôi giờ làm marketing, tìm kiếm đánh giá rồi mua các hợp đồng, sau bán lại cho các hãng lớn. Ai chả phải kiếm ăn, mỗi kiếp một việc thôi. Ông Vân-Trường gần đây hay đi với tôi. Lúc nào không được việc thì coi như mình đi du lịch mất tiền… – Tháo cười sảng khoái – Cụ Hinh đừng nhìn tôi như tự bao giờ nhé! Tôi là Tháo hôm nay, hiền khô rồi, nhỏ bé rồi
) Mà sẽ có lúc phải nhờ đến Cụ Hinh đó nghen, nhờ Cụ đi cùng trò chuyện sao cho đối tác vui vẻ, chỉ cần vậy thôi.
¨¨¨¨
Vòng hết chuyện đông tây nam bắc… Khuya quá rồi, ai cũng ngà ngà cả. Thôi thì giở chuyện xưa ra nhắc lại để luyện chống chứng chóng quên vậy…
- Mạnh Đức, ông gặp lại Lưu Huyền-Đức rồi chứ?
- Thì tôi vừa tháng trước bán lại cho Lưu Bị cái hợp đồng về nông trường trồng cói! Ai nói câu này nhỉ, “không có gì lạ bằng ngày hôm qua”? Gặp nhau bây giờ vui vẻ quá còn gì! Cả ông Vân-Trường đây hôm đó cũng dự lễ kí. Vân-Trường đẹp tính lắm, có mặt ở đâu là không khí tin cậy tràn trề đó!
- Mạnh-Đức, ta nghĩ cái tài dùng người của Ông thời xưa đã vượt xa những người đương thời!
- Cụ Hinh lại quá chén quá khen đó!
- Thôi ta không nói nữa. Ta để Vân-Trường nói xem sao…
- Anh hùng không nói chuyện được với nhau lại phải cậy tới ta ư? – Vân-Trường ngả người đắc chí trên ghế bành mây đan…
Thời xưa quả là thời đại loạn. Ai cũng trương ra cái ác của mình. Tôi đã trương ra, Tào Công thì càng phải trương ra khi thống lãnh cả một cái đống đại quyền như vậy. Ông Tháo khỏi cãi nhé…
Nhưng ngẫm lại thì Cụ Hinh không thể sai.
Tào Công biết anh Lưu Bị là bậc anh hùng, nhưng vì mong muốn sớm chinh phục được toàn cục, Tào Công vẫn thiết tha vời Lưu Bị về với mình, chuyện này quá nổi tiếng rồi.
Riêng chuyện với Vân-Trường tôi thì Tào Công đối đãi đến mức không ai tin nổi, từng li từng tí một, tuy tôi một mực rõ ràng trước sau sẽ về với Lưu Bị, địch thủ lớn nhất của Tào Công! Trời rét Tào Công còn may cho cái túi gấm để tôi đeo gìn giữ bộ râu!
Từ Thứ vốn giúp Lưu Bị, mắc lừa về với Tào Công để thăm mẹ, rồi quyết chẳng giúp gì Tào Công. Tào Công vẫn nuôi dưỡng Từ Thứ như không có gì xảy ra! Mẹo này giờ Tào Công cũng vận trong thương trường đó nhé, mẹo mua hãng của địch thủ rồi cho nó nghỉ. Chàng Bill Gates cũng áp dụng y trang mẹo này!
Tào Công phá Viên Thiệu, thu thập được bao nhiêu là thư tín của người ta thông thương với trong triều để “làm phản” chống lại Tào Công … Tào Công cho đốt hết để đám người vốn ở với Viên Thiệu từ nay yên tâm ở với Tào Công.
Tào công phá thành chiếm đất, nếu người ta đã hàng thì thường phục cho họ nguyên chức vụ để đại binh còn đi tiếp.
Tào Công trước khi mất mang lụa là quà cáp ra biếu đầy đủ các cung tần mỹ nữ, dặn chúng “các ngươi có thân, ai ai cũng phải chịu khó lo cho cái thân mình mới được”.
Đa phần chư tướng phụng sự Tào Công đều nên người, được hậu đãi.
Vậy thì tuy xưa ông ấy gian hùng, lắm lúc cũng cực kì thẳng tay phóng ác, “thà ta phụ người chớ để người phụ ta”, nhưng về đại thể thì Tào Công vượt xa hẳn các anh hùng đương thời về dùng người.
- Vân-Trường bao quát cả rồi, Cụ Hinh nâng chén, ta chỉ thêm cái này. Ta chê Tào Công là ông nhìn chung rộng lòng với tướng hơn là với sĩ.
¨¨¨¨
Tào Tháo đang cầm chén vội đứng lên, đoạn quì xuống trước Vân Trường và Cụ Hinh :
“Cụ Hinh thì ta thầm chịu rồi, tối nay được nghe Vân Trường chỉ rõ mọi chuyện tài tình đến như vậy, Tháo đây một lòng kính phục hai vị, và tin rằng nhờ sức Cụ Hinh với sức Vân-Trường cùng hợp lại, ba chúng ta khắc có ngày ra khỏi đói nghèo!
Còn bao nhiêu tội lỗi xưa ta xin ghi nhận cả, mong các người cứ thẳng thừng chỉ ra nếu hôm nay ta còn có biểu hiện gì tỏ không biết điều, để ta biết mà sửa mình.”
¨¨¨¨
Anh La hý hoáy mở rượu tiếp…
- Mới có Cụ Tào nhận lỗi đó nghe…