RSS Feed

Tag Archives: tamquoc

Trùm chăn, nguy cơ

Mỵ Châu bữa nay diện chiếc váy dạ đỏ, nom ấm áp quá.

Cụ Hinh bảo “Mỵ Châu à, trí thức mà mặc ấm quá, rồi thành ra thích trùm chăn đấy nha.”

-“Thế trùm chăn thì nguy, hay cơ ạ?”

-“Cả hai.”

-“Cụ Hinh lại nước đôi rồi…”

-“Ông Gia Cát Lượng ngày xưa đi ngủ trùm chăn rất kĩ.”

-“Vâng, thì đã sao? Em cũng thế.”

-“Ba tay Lưu, Quan, Trương đến nhà, chờ rũ người, mà Lượng thì cứ trùm chăn hoài.”

-“Thế thì có gì mà nguy?”

-“Nguy là Trương Phi điên quá, định đốt nhà cho Lượng thức dậy.”

-“Kinh thật, Lưu Bị kết anh em với Trương Phi, hãi à. Thế thì còn gì là cơ.”

-“Lượng trùm chăn lâu như thế, Lưu Bị lại càng khao khát chờ mong được gặp. Cái cơ, lại là ở đó.”

-“Hay nhỉ. Sau ai bấm chuông, em cứ trùm chăn một lúc cái đã!”

-“Rồi Lưu Bị năn nỉ mãi, rốt cuộc Lượng phải bỏ quê, bỏ bạn, bỏ thú điền viên ra đi cùng Lưu Bị. Thế cũng là nguy.”

-“Thế còn cái cơ nào không ạ?”

-“Nhưng rồi được trọng dụng, Lượng trổ tài kinh bang.”

-“Em thấy cái nguy là chuyện này dài quá, trời lạnh, nguội hết café rồi ạ!

Em mời Cụ Hinh!”

Tỉnh ngược

Hôm rồi Trang Châu ghé thăm thưởng trà cùng Cụ Hinh.

- Cụ Hinh ạ, tối hôm qua ta nằm ngủ một lúc, thì rồi bắt đầu mơ…

- Trang Châu à, mơ là nghề của ông.

- Hượm đã, ta mơ thấy mình đang nằm mơ.

- Thế cái “mình đang nằm mơ” ấy mơ gì?

- Cái “mình đang nằm mơ” ấy lại mơ tiếp ta đang nằm mơ…

- Vậy cái tài của Trang Châu là tỉnh ngược được từng ấy giấc mơ lũy thừa!

Nếu ông truyền được cái tài này cho thiên hạ, thì công của ông thật là to.

Ngàn năm vẫn đây

Ông Gia Cát Lượng ở chơi với Cụ Hinh từ mấy ngày nay.

Đêm hôm trước cả hai ngồi đánh cờ, thưởng trà sen mãi bên cửa sổ.

Khuya về, chợt Lượng bảo :

- “Không biết giữa Cụ Hinh đêm nay, với cái đêm ta còn ở Kỳ Sơn hơn mười bảy trăm năm về trước, liệu còn có cái gì gần như nguyên si, để có thể sẻ chia không nhỉ?”

Cụ Hinh khoan thai đứng dậy, ra vén màn cửa sổ.

Bầu trời đêm nay lóng lánh các vì sao.

-“Ông Lượng à, đây, bầu trời sao đêm Kỳ Sơn ấy, vẫn nguyên đây.”

Lời bàn của Nam về lương bổng


Tác giả : Nam

Hôm nay đọc bài này của Cụ Hinh tự nhiên thấy giật mình. Chuyện xưa đệ tử có biết, chuyện nay đệ tử cũng có nghe, nhưng đặt nó lên bàn cân như Cụ thế này đúng là mọi chuyện rõ ràng hơn nhiều. Cuộc sống là sự tiếp nối, Cụ nói đúng, phải nhìn cái mong muốn của mình trong sự tiếp nối đó.

Tự nhiên đệ tử nghĩ đến một câu trong Tam Quốc, khi Gia Cát Lượng mắng Vương Mãng: cha ông ngươi đời đời ăn lộc nhà Hán, đã không nghĩ cách mà báo ơn, lại còn đi giúp quân giặc cướp. Vương Mãng một phần vì câu này mà hổ thẹn chết. Chuyện này Tam Quốc kể vậy, chả biết có thật hay không. Nhưng có chuyện này chắc thật hơn: Vương Doãn cứ ngồi khóc vì nhà Hán lâm nguy, thấy Tào Tháo cười (vì chê Doãn khóc lóc vô ích) mới mắng Tào Tháo rằng: Tổ tiên nhà ngươi cũng ăn lộc nhà Hán, sao nhà ngươi không biết nghĩ cách báo ơn, lại còn cười à?

Nếu ngồi thống kê chữ “ăn lộc” trong Tam Quốc, chắc con số cũng không ít. Nếu ngồi thống kê cũng chữ đó trong các tài liệu của phong kiến TQ hay VN, không biết sẽ là bao nhiêu? Cụ nói đúng, “ăn lộc” thì sinh ra chuyện phải “hàm ơn”.

Nhân chuyện này, đệ tử muốn hỏi Cụ, nếu có một loại “hàm ơn” tinh thần nữa thì làm thế nào? Đệ tử kể một chuyện. Nhà kia nghèo, có 2 anh em. Anh thì khỏe mạnh, em thì thông minh. Một ngày nọ lũ tới đột ngột, nhà sập, 2 anh em bị lũ cuốn. Anh khỏe mạnh nên không những thoát dc mà còn cứu được em. Lũ rút, 2 anh em bàn chuyện làm giàu để xây nhà kiên cố chống lũ. Anh nghĩ ra toàn cách dở, còn em nghĩ ra nhiều cách hay, nhưng anh thường gạt đi. Anh bảo, tao có công cứu mày, sao mày ko nhớ ơn, cứ muốn quyết việc cả nhà? Em ko dám nói gì nữa, vậy là cứ nghèo mãi. Đến đợt lũ sau, ko biết họ sẽ thế nào?

P/S: Đệ tử nghĩ có lẽ Cụ Hinh nên gửi những bài như thế này đến VNN hay VnExpress nữa. Chứ không bây giờ không mở mấy trang đó ra thì ko biết thiên hạ nghĩ gì, mà mở nó ra thì nhiều khi cứ chuốc bực mình mà lại mất thời gian nữa.

Vạ khoác – hồi mười

Thời Tam Quốc sau khi Lưu Bị chết, Gia Cát Lượng cúc cung tận tụy lo việc triều chính.

Yên bề với Mạnh Hoạch xong với trò chơi bảy lần bắt thả, Lượng xin Hậu chủ cất quân chinh phạt Ngụy.

Mã Tốc là người nhiều chữ, làu thông binh pháp kinh sử. Thường được hội kiến lập mưu cùng Gia Cát. Có kế của Mã Tốc suất sắc, như kế ly gián Tào Tuấn cùng Tư Mã Ý – kể ra thì cũng hơi hoạn quan. Gia Cát cất Mã Tốc làm tham quân, trong bụng đã nghĩ đến Mã Tốc sau này có thể kế nghiệp mình.

Đoạn kéo quân ra đánh Ngụy.

Nhai Đình là cổ họng Hán Trung, mọi đường tiếp lương phải qua đây. Nhai Đình lại không có thành quách hiểm thế, việc dùng binh phải chi li chính xác. Đối thủ lại là Tư Mã Ý cùng danh tướng Trương Cáp.

Ai đảm được việc này là chuyện Gia Cát phải đau đầu.

Mã Tốc hăm hở nhất định xin đi, tự xin lập quân lệnh.

Can dọa không được, Gia Cát Lượng cắt riêng cho Mã Tốc thượng tướng rất tin cẩn là Vương Bình, dặn dò cẩn thận mọi việc chúng phải thương lượng cùng nhau làm, và cùng hai mươi nhăm vạn tinh binh.

Mã Tốc như đại bàng gặp được trời xanh. Cũng là lần đầu trong đời được tự cầm quân. Không còn ai cản được cái chí của mình. Vương Bình thì làm sao cãi được Mã Tốc !

Tư Mã Ý kéo quân vào, cười khẩy Mã Tốc, đánh cho nát như tương.

Toàn bộ đại quân của Gia Cát Lượng rung chuyển theo, lần lượt chuyển về chiến lược rút quân hoàn toàn.

Về trong Thục, chém đầu Mã Tốc theo quân lệnh, Gia Cát làm ma chay cho Mã Tốc cẩn thận, lại còn tự viết lời điếu.

Chúng hỏi sao Gia Cát lại khóc? Gia Cát nói ta không khóc vì Mã Tốc, mà vì nhớ Lưu Bị, người đã từng dặn mãi ta “Mã Tốc lời lẽ khoác lác hơn hiểu biết, chớ có trọng dụng”.

Lượng dâng biểu lên Hậu chủ xin tự giáng cấp thừa tướng của mình.

Lỗi Mã Tốc một phần, mà lỗi Gia Cát, chắc phải hơn thế.

Binh pháp makeno – Hồi Tám

NQH
Hà, chuyện này có thể hiểu theo 2 cách.
1. Không phải lúc nào cũng thực hiện được khẩu hiệu “tự làm tự chịu”. Có những cái, như cái loa phường, nằm ngoài tầm điều khiển của cái tai.
2. Dĩ nhiên là tự làm tự chịu rồi, như Joseph de Maistre nói: “Toute nation a le gouvernement qu’elle mérite”. Bọn Google-Translate dịch là “mỗi đất nước đều xứng đáng được hưởng cái loa phường của nó” :-) Ý cụ là ý nào?

Gia Cát Lượng thưởng trà với Cụ Hinh.

- Xưa ta bày trận mời quân phương Bắc vào, chúng nó nhất định đóng cửa thành không ra.

Ta gửi cả đồ lót của đàn bà cho Đại Tướng Tư Mã Ý, Ý lại còn đem đồ đó ra diện trước ba quân nữa chứ! Vẫn nhất mực không ra!

Binh pháp hay mà địch quân không thèm quan tâm, tưởng cũng chắng để làm gì.

Nay Ngô Tướng quân phi ngựa ra thách Cụ Hinh thi đấu binh pháp, riêng cái đó đã thấy cái pháp của Cụ cũng đã không uổng.

Nhưng coi chừng, kẻo Ngô tướng quân quyết lấy đầu Cụ Hinh đó nghen.

Suy nghĩ hướng đích giản dị

Nhiều bạn bè hay chất vấn Cụ Hinh học ở đâu ra, có đọc sách này sách kia chưa, nêu công án có bí gì không…?

Quả thật là Cụ Hinh không phải học giả, lại ít tích chữ, không rành trích dẫn.

Cụ Hinh gọi taxi.

- Anh cho tôi đi từ Quốc Tử Giám về chợ Đồng Xuân, giá cả bao nhiêu?

- Đường nay nhiều đoạn một chiều, phức tạp, lại hay tắc. Cụ cứ lên xe, rồi khắc đi khắc đến.

- Xin lỗi anh. Ta không phải người tinh về đồng hồ xe, lại cũng chưa tinh biết người. Thôi cứ 20 ngàn hôm nay thì anh chở ta, không thì hẹn nhau lần sau nhé.

- Thôi Cụ lên đi! Con chưa thấy ai nói chuyện Tam Quốc như Cụ ạ.

Tào Tháo dụng nhân – Hồi Năm

Quan Vân-Trường tuần trước gọi điện, bảo “Cụ Hinh, Cụ có muốn uống rượu bàn anh hùng không”. Lại còn cười rục rịch. Cụ Hinh chưa rõ đầu cua tai nheo gì sảy…

- Tôi chuyển máy Cụ nghe nhá…

Allô, Cụ Hinh! Chắc Cụ bất ngờ hả. Tào Mạnh-Đức đây. Cứ phải gặp nhau thì mới ra nhẽ nhé. Có Ông Vân Trường làm tín, ta với Cụ ngại gì nữa! Cụ cứ bày xong rượu thì Vân-Trường và ta đã sẵn sàng nâng chén!

¨¨¨¨

Chưa kịp cùng anh La bày biện xong xuôi thì Vân-Trường với Tháo đã bấm chuông vào cửa! Hai ông này giờ bấm di động đâu có kém mấy cậu choai choai! Ra các ông gọi Cụ Hinh khi đã đứng ngay trước cửa Nuocdenchan rồi.

¨¨¨¨

Tháo nom người nhanh nhẹn lắm. Lại còn mode nữa. Ao da đen mỏng nhẹ, mềm láng, cổ quàng khăn sụ xù trên nền cái áo phông hồng tía, quần bò nhung mịn, chân đi đôi giày đen óng, tóc lại hơi chải dựng vuốt lên! Vân Trường thì vẫn như mọi lần, ấm áp và chắc chắn.

- Ta nâng cốc! Cụ Hinh nom giản dị nhẹ nhõm ha, có phải chạy việc nhiều không? Tháo tôi giờ làm marketing, tìm kiếm đánh giá rồi mua các hợp đồng, sau bán lại cho các hãng lớn. Ai chả phải kiếm ăn, mỗi kiếp một việc thôi. Ông Vân-Trường gần đây hay đi với tôi. Lúc nào không được việc thì coi như mình đi du lịch mất tiền… – Tháo cười sảng khoái – Cụ Hinh đừng nhìn tôi như tự bao giờ nhé! Tôi là Tháo hôm nay, hiền khô rồi, nhỏ bé rồi ;-)) Mà sẽ có lúc phải nhờ đến Cụ Hinh đó nghen, nhờ Cụ đi cùng trò chuyện sao cho đối tác vui vẻ, chỉ cần vậy thôi.

¨¨¨¨

Vòng hết chuyện đông tây nam bắc… Khuya quá rồi, ai cũng ngà ngà cả. Thôi thì giở chuyện xưa ra nhắc lại để luyện chống chứng chóng quên vậy…

- Mạnh Đức, ông gặp lại Lưu Huyền-Đức rồi chứ?

- Thì tôi vừa tháng trước bán lại cho Lưu Bị cái hợp đồng về nông trường trồng cói! Ai nói câu này nhỉ, “không có gì lạ bằng ngày hôm qua”? Gặp nhau bây giờ vui vẻ quá còn gì! Cả ông Vân-Trường đây hôm đó cũng dự lễ kí. Vân-Trường đẹp tính lắm, có mặt ở đâu là không khí tin cậy tràn trề đó!

- Mạnh-Đức, ta nghĩ cái tài dùng người của Ông thời xưa đã vượt xa những người đương thời!

- Cụ Hinh lại quá chén quá khen đó!

- Thôi ta không nói nữa. Ta để Vân-Trường nói xem sao…

- Anh hùng không nói chuyện được với nhau lại phải cậy tới ta ư? – Vân-Trường ngả người đắc chí trên ghế bành mây đan…

Thời xưa quả là thời đại loạn. Ai cũng trương ra cái ác của mình. Tôi đã trương ra, Tào Công thì càng phải trương ra khi thống lãnh cả một cái đống đại quyền như vậy. Ông Tháo khỏi cãi nhé…

Nhưng ngẫm lại thì Cụ Hinh không thể sai.

Tào Công biết anh Lưu Bị là bậc anh hùng, nhưng vì mong muốn sớm chinh phục được toàn cục, Tào Công vẫn thiết tha vời Lưu Bị về với mình, chuyện này quá nổi tiếng rồi.

Riêng chuyện với Vân-Trường tôi thì Tào Công đối đãi đến mức không ai tin nổi, từng li từng tí một, tuy tôi một mực rõ ràng trước sau sẽ về với Lưu Bị, địch thủ lớn nhất của Tào Công! Trời rét Tào Công còn may cho cái túi gấm để tôi đeo gìn giữ bộ râu!

Từ Thứ vốn giúp Lưu Bị, mắc lừa về với Tào Công để thăm mẹ, rồi quyết chẳng giúp gì Tào Công. Tào Công vẫn nuôi dưỡng Từ Thứ như không có gì xảy ra! Mẹo này giờ Tào Công cũng vận trong thương trường đó nhé, mẹo mua hãng của địch thủ rồi cho nó nghỉ. Chàng Bill Gates cũng áp dụng y trang mẹo này!

Tào Công phá Viên Thiệu, thu thập được bao nhiêu là thư tín của người ta thông thương với trong triều để “làm phản” chống lại Tào Công … Tào Công cho đốt hết để đám người vốn ở với Viên Thiệu từ nay yên tâm ở với Tào Công.

Tào công phá thành chiếm đất, nếu người ta đã hàng thì thường phục cho họ nguyên chức vụ để đại binh còn đi tiếp.

Tào Công trước khi mất mang lụa là quà cáp ra biếu đầy đủ các cung tần mỹ nữ, dặn chúng “các ngươi có thân, ai ai cũng phải chịu khó lo cho cái thân mình mới được”.

Đa phần chư tướng phụng sự Tào Công đều nên người, được hậu đãi.

Vậy thì tuy xưa ông ấy gian hùng, lắm lúc cũng cực kì thẳng tay phóng ác, “thà ta phụ người chớ để người phụ ta”, nhưng về đại thể thì Tào Công vượt xa hẳn các anh hùng đương thời về dùng người.

- Vân-Trường bao quát cả rồi, Cụ Hinh nâng chén, ta chỉ thêm cái này. Ta chê Tào Công là ông nhìn chung rộng lòng với tướng hơn là với sĩ.

¨¨¨¨

Tào Tháo đang cầm chén vội đứng lên, đoạn quì xuống trước Vân Trường và Cụ Hinh :

“Cụ Hinh thì ta thầm chịu rồi, tối nay được nghe Vân Trường chỉ rõ mọi chuyện tài tình đến như vậy, Tháo đây một lòng kính phục hai vị, và tin rằng nhờ sức Cụ Hinh với sức Vân-Trường cùng hợp lại, ba chúng ta khắc có ngày ra khỏi đói nghèo!

Còn bao nhiêu tội lỗi xưa ta xin ghi nhận cả, mong các người cứ thẳng thừng chỉ ra nếu hôm nay ta còn có biểu hiện gì tỏ không biết điều, để ta biết mà sửa mình.”

¨¨¨¨

Anh La hý hoáy mở rượu tiếp…

- Mới có Cụ Tào nhận lỗi đó nghe…

Giao diện và ngôn ngữ

Cái bộ mặt của giao diện nó “kết án” các giao tiếp. Mà ngôn ngữ là một hành vi giao tiếp quan trọng…

#

Trong một xã hội cổ truyền đặc đối nhân xử thế ở ta, cái đối nhân xử thế trở thành một thế năng giao diện quá mạnh mẽ, bẻ queo luôn cả ngôn ngữ. Ngôn ngữ bị mất khả năng trung tính, khả năng quan trọng nhất cho nhận thức.

Ví dụ rất đơn giản. Để diễn tả thể “bị động” tiếng Việt không có cách nào để đảm bảo trình bày nó luôn luôn trung tính.

Có hai từ  để diễn tả trạng thái này là “bị” và “được“.

Ngay khi diễn tả các sự kiện tự nhiên, không liên quan trực tiếp đến đối nhân xử thế, thì chữ  “bị” và  chữ  “được” cũng hiếm khi dùng lẫn được cho nhau. Sự đánh giá chủ quan luôn luôn được lồng vào những diễn đạt bình thường nhất!

“Đường bị ướt vì mưa to”. (chê trách)

“Cây bị đổ vì bão”. ( chê trách)

“Lúa được mưa lên mơn mởn” ( hàm ơn)

Động đến lĩnh vực con người – xã hội thì phải lựa chọn dứt khoát một trong hai chữ này, chữ “được” thì là may mắn, mang ơn, chữ “bị” thì là rủi ro, bị hại. May mắn hay rủi ro có thể là thực tế, mà nhiều khi chỉ là chiều theo đối nhân xử thế.

Điều này tưởng là nhỏ nhoi nhưng nó làm tê liệt khả năng cảm thụ, suy nghĩ khách quan của cả một cộng đồng!

Bây giờ ngoài đường may ra người ta mới nhập nhèm từ ngữ  cho vui.

“Hôm nay bị bác về thăm, lại bị bác cho quà, khuyên bảo, lần sau mong lại bị thế.”

~~~~

Cụ Hinh quen mấy ông Việt kiều. Mấy ông này tử tế thôi, phải cái tiếng Tây không rành mà cứ tưởng mình rành, tiếng ta cũng không rành nốt lại cứ tưởng mình sống lâu thì lạ gì, nói năng lắm lúc ngứa tai.

Ví dụ trong tiếng Pháp, từ ngữ  dùng khá là trung tính trong các bối cảnh thông thường, thực hiện chức năng cơ bản là liên lạc. Khi một người nghe người khác trình bày việc gì, bất kể lứa tuổi hai người, địa vị gia đình xã hội khác nhau ra sao, họ cùng nói “pardon, je ne le comprends pas” với âm điệu giản dị.

Mấy ông nhà ta tra từ điển, dịch “xin lỗi, tôi không hiểu”. Học thuộc lòng.

Khi gặp người Việt, mấy vị này cứ nói chuyện một lúc lại mở miệng “tôi không hiểu”, mặt cứ vênh lên, cực kì chối. Lại nghĩ mình ăn nói trình độ “siêu Việt”.

Thứ nhất, người Pháp nói như vậy chỉ có nghĩa “tôi chưa rõ”, “tôi chưa nắm được ý anh”.

Thứ hai, người Việt nếu nằm ở bề trên trong “đối nhân xử thế”, tuổi cao, chức trọng… thì khi cắt lời liên tục bằng “tôi không hiểu” là chê bai người đối thoại, quá bằng “ông ăn nói lổn nhổn quá, trình bày lại đi, tôi không có thì giờ“. Còn người bề dưới trong đối nhân xử thế khi thưa”con không hiểu”, “em không hiểu” là để đồng thời tỏ cung kính, “bác giỏi quá”…

Dùng chữ Việt mà không hiểu cái nền văn hóa Việt, cũng thật gây mệt cho người vậy.

~~~~

Cụ Hinh nhắn rằng, thôi, chịu khó suy nghĩ và đổi thay dần cái đối nhân xử thế, thúc nó tiến hóa, rồi vài trăm năm nữa từ ngữ tiếng Việt nó khắc được ;-) giải phóng!

Nhớ nhé, không phải bản thân tiếng Việt, mà là cái nền đối nhân xử thế.

#http://www.gulli.fr/var/jeunesse/storage/images/gulli/encyclopedie-et-dictionnaire/encyclopedie/les-langues/communication/communication_ph_95873/3684017-1-fre-FR/communication_PH_95873.jpg

Vá thùa huyền thoại

[...] những mảnh đời của nàng Bạch Tuyết có cùng một chủ thể là nàng mà nên, có lý do gì mà chúng lại không có phần nào đó dính kết nhau? [...]. Câu hỏi này của bạn Uyên thật chí lý, đẫm triết lý, khiến người  ta phải tiếp tục đào sâu…

Hôm nọ trước khi đi họp hội thảo ở  BaLê người ta bắt Cụ Hinh gửi 2 chiếc ảnh để làm thẻ dự hội nghị. Tìm mãi, ra bao nhiêu là ảnh! Càng ngắm mấy cái ảnh càng thấy chúng không xứng đáng đại diện cho mình, mà không xứng đáng tồn tại nữa là đằng khác! Chiếc thì cười ngô nghê, răng với lợi… chiếc thì đang ngủ gật chực ngáp ! Cái nữa thì tự nhiên có cái mụn chốc mép chín ửng! Cụ Hinh hạ quyết tâm, xé nhỏ chúng và cho vào thùng rác!

Cầu mấy bác khảo cổ học chớ có tìm ra lại mấy cái mẩu ảnh này nghen!

Không thể vậy được! Cụ Hinh không phải như vậy! Chúng có thể “tồn tại” nhưng là tồn tại không biện minh được. Chúng không nằm trong cái tấm màn bí ẩn, huyền thoại Cụ Hinh khâu dệt cho bản thân mình và cho bạn bè mình. Chẳng hóa mình muốn tặng mỹ nhân cái mụn chốc mép?

#

Cụ Hinh rồi sẽ ra đi, rất xa … nhưng huyền thoại của mình phải đâu ra đấy, ở lại đẹp mãi với thế gian.

Thức ăn và sự tiêu hóa cũng vậy.

Cụ Hinh đi thi đấu bóng bàn. Cụ Hinh đánh kĩ thuật ấm ớ, bèn chọn cái mặt vợt gai dài.

Lắm đối thủ khi khởi động… nhìn họ mà tự phát khiếp! Vụt lia lịa cháy bàn, may không vỡ bóng. Di chuyển khác gì trượt băng nghệ thuật… Chỉ còn biết tự nhủ, mình kém thì thua cũng là lẽ tự nhiên, sao lại sợ?

Vào trận chẳng có nhiều võ, Cụ đưa đi đẩy lại bóng, mỗi lần như vậy lại tự nhủ “mời bác xơi“.

Thế mà lắm ông đối thủ hóa ra biến thành người khác hoàn toàn. Dúm dó, co quắp, vặn vỏ đỗ, ngã lăn quay, đập gãy vợt, thậm chí bỏ cuộc văng tục hét lác…

Tại vì các ông ấy ăn phải cái thứ họ không tiêu hóa được! Các đường bóng vợt gai dài!  Khác gì Mr Bean vô tiệm, ăn vào … miếng cố nuốt, rồi miếng phải ợ ra, lại phải lừa nhét chúng cả vào trong quần lót của ông phục vụ viên khi ông này vừa quay lại phía đằng sau! Khổ thân ông phục vụ này, mặt mũi ngượng nghịu, bước đi hai chân cọ sát vào nhau, hướng về phía nhà vệ sinh, lại tự  đinh ninh oan rằng đây là một phần của cơ thể của mình, một phần của tiểu sử của mình!

Còn Bean, thức ăn vào bụng rồi, là một phần của cơ thể rồi, mà vẫn không phải là của mình được, lại phải chui ra!

Hôm trước chạy xe, xe Cụ Hinh chưa hề lăn bánh vào vạch kẻ liền tách đường, vậy mà ngài cảnh sát chợt bước ra từ sau gốc cây, nở nụ cười chiến thắng, mồm thổi còi, tay xé hóa đơn phạt. Đoạn này Cụ Hinh không thể dệt vào tiểu sử sáng láng của mình được, cùng lắm thì dệt nó vào tiểu sử cậu cảnh sát chết tiệt kia thôi!

Rộng ra một cộng đồng, một đất nước cũng vậy.

Người Việt rất khó tiêu hóa một ngàn năm là quận huyện thuộc Trung Hoa. Đành coi chúng như một đêm ngắn ngủi quên tịt trong lịch sử của mình vậy. Tuy nhiên mấy ngài Trung Hoa lại nhất định không chịu quên chuyện đó đi. Người Việt đọc Tam Quốc say sưa, nhưng không bao giờ tự cho phép mình nghĩ rằng đất Việt người Việt khi đó thuộc nước Đông Ngô thời Tam Quốc. Tôn Quyền là vua của mình ư? Chu Du là thống soái của mình ư? May ra có chăng Cụ Hinh vui vẻ chấp nhận hai nàng Kiều của Đông Ngô đẹp chim sa cá lặn, vậy thôi …

Mấy cái chữ Hán loằng ngoằng trên các kiến trúc người Việt xưa cũng là cái thứ khó tiêu. Niềm tự hào, nỗi hổ thẹn, hay “của nợ kệ nó“? Mấy khách du lịch Trung Hoa thì khoái chí ra mặt.

Huyền thoại Thánh Gióng, huyền sử  mười tám vua Hùng còn  thật bằng vạn thế, trong tâm thức chúng ta.

Bộ mặt tiêu biểu của các thành phố ở ta, Hà nội, Sài Gòn, Đạ Lạt… thực ra là hệ quả trực tiếp của thời người Pháp quản trị. Ta thấy đó là của mình, ta yêu ta quí chúng, còn cái thời thuộc Pháp … chỉ riêng việc ta tha thứ cho họ  sự chiếm đóng của họ đã là quá tốt rồi, còn lại quên đi nhé. Chữ Tàu trên kiến trúc thì còn kệ được, chữ Tây thì phải cạo đi thôi, đó đâu phải chữ của thánh hiền.

Để thấy rằng việc các mảnh đời có vào được cuộc đời hay không, của từng cá nhân và của mỗi cộng đồng, là công việc may vá thêu thùa thật công phu.

Con người sống, dệt nên huyền thoại về chính bản thân mình. Nhất định phải thế!

Còn vá thùa như thế nào là do chủ kiến của mỗi người, của mỗi cộng đồng.

#http://www2.vietbao.vn/images/vn75/van-hoa/75010481-23783_Tranhtheu_XQ.jpg
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 95 other followers