Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: “tao thao”

Tử Long lơ xe truyện – Hồi sáu

Hôm trước vừa leo lên xe ca đường dài nhà ta, tình cờ gặp ngay anh lơ xe Triệu Tử Long. Vất vả thật. Leo lên leo xuống, chất đòn gánh thúng mủng, vòng ra sau, buộc bu gà bu lợn … ôi chao… Ông Khổng tử nói “為 人 難” ;-) , “vi nhân nan”, làm người thật khó. Có lẽ nên nhấn thêm : làm người xứ Đông càng khó!

Thoăn thoắt, ít cười, nhưng hiền hậu. Bà con có vẻ quen rồi, rất lễ phép với Tử Long. Chưa thấy lơ xe nào được như Tử Long thật.

Cái xe ca oằn vẹo sang một bên, chỉ chực kềnh ra. Có lẽ cũng nhấn thêm : làm xe ca xứ Đông kinh khó nốt!

Đang ngổn ngang vậy, thế mà Tử Long nhận ra …

- Ôi Cụ Hinh! Em giờ sang ở hẳn đất Việt rồi! Mỗi kiếp sống một gầm trời cho khác đi. Nhà em nay chân núi Ba Vì. Hết chuyến này là đổi ca lơ xe, cũng ngay gần đó. Cụ phải về chỗ em hàn huyên thôi, không thể khác được.

Cái miệng rất duyên, rồi lại thoăn thoắt việc…

¨¨¨¨

Lương thiện, đơn giản, lại được cô vợ Mường khéo thu vén, ngôi nhà Tử Long rất đáng yêu, nằm trên sảnh đồi nhìn sang núi Ba Vì. Với ruộng vườn này, không đi làm thêm lơ xe thì nhà Tử Long cũng sống tốt rồi. Tử Long chạy lơ xe thu vén thêm, vợ chàng mở rộng được dần cơ ngơi nơi miền đồi núi nên thơ này.

Lần trước gặp Tử Long, chàng cô đơn bao nhiêu, lần này chàng yên ấm bấy nhiêu.

Ngồi quán gió trong vườn chiều xuống, trông ra núi đồi ruộng nương, Tử Long luôn tay rót trà, người sao nom hiền lành thế! Ai mà nghĩ rằng đây anh hùng trận Tương Dương khi xưa. Cô vợ xinh ngoan thì đang lúi húi quay con lợn mán con ở góc vườn, thơm nức!

- Này, Tử Long có đọc báo chí ầm ĩ chuyện phát hiện “mộ Tào Tháo xưa” không?

- Có, em có đọc.

- Ông Tháo xưa cũng yêu tài Tử Long à!

- Vâng, không vậy em cũng không thể thành anh hùng trận Tương Dương được! Ông ấy truyền cho tướng lĩnh phải bắt sống Tử Long, không được chém. Em thừa cơ mà thoát. Cũng lâu lâu nay Tào Mạnh Đức có gọi điện cho em xem lúc nào rảnh gặp nhau, vẫn chưa xếp được. Kiếp này Tào Mạnh Đức sao đáng yêu thế, lịch lãm, thanh thoát, bạn hữu!

- Khi xưa về Thục, Tử Long đâu có đi hầu nhiều Lưu Bị nữa, mà hay đi với Gia Cát hơn, phải không?

- Quả có thế, vì sao thì em không rõ. Đó là chuyện giữa Lưu Bị với Gia Cát. Em là người quen trung thành với sứ mệnh, chứ cũng không đòi hỏi.

- Gia cát thừa tướng có bao giờ nói chuyện đưa Tử Long ra thay Vân Trường ở Kinh Châu không?

- Không ai nói chuyện đó, sử sách cũng không. Nhưng em biết Gia Cát rất tin dùng em trực tiếp, hoặc dưới sự chỉ dẫn của một quan văn tin cẩn nào đó, ví như Mã Lương, hay Đặng Chi sau này.

Em không có tài mưu lược như Vân Trường. Nhưng Vân Trường mưu lược chưa đến mức xuất chúng, sức mạnh hơn người, tính khí quá kiêu ngạo. Vân Trường lại là anh em kết nghĩa với Hán Vương Lưu Bị. Khí mạnh hơn trí. Cái họa cho Vân Trường gần như bày sẵn, không ai cứu được.

- Nếu Lưu Phong, Mạnh Đạt lại cứu thì sao?

- Quá muộn rồi, không thể được. Sau Lưu Bị hại Lưu Phong, em nghĩ tàn nhẫn quá, chẳng qua cũng là để vớt vát cái kém cỏi của mình khi để Vân Trường tổng quản đất Kinh Châu nguy khó như vậy.

Cứ nghĩ tới hai người con nuôi chết đau xót, Quan Bình nhà Vân Trường, Lưu Phong nhà Lưu Bị, em chạnh lòng, cũng giận hai người. Lưu Bị tinh lắm, có cảm giác điều đó ở em, cũng hơi tránh em khi đó …

Tuy vậy em là con người của sứ mệnh, chỉ biết múa thương thôi, còn lại là chút tấm lòng.

- Tử Long thật đáng yêu. Ta lâu chưa gặp lại Gia Cát tiên sinh. Cái ta băn khoăn từ lâu là sao Gia Cát không cử Tử Long và Mã Lương ra giữ Kinh Châu, như vậy cái mẹo “bắc cự Tào Tháo, đông hòa Tôn Quyền” của Gia Cát mới co cơ nên việc.

Hay Lưu Bị không chịu tin người ngoài trừ anh em kết nghĩa ?

Hay Vân Trường không chịu bỏ Kinh Châu vì thấy mình như vua con ở đó?

Hay Gia Cát cũng không tin Tử Long và Mã Lương đủ sức giữ Kinh Châu?

Hay cả Lưu Bị và Gia Cát đều không nghĩ Vân Trường đổi tính nhanh đến thế?

- Giữ được Kinh Châu hay không, em là võ tướng, em không đánh giá được hết. Cụ chịu khó đi chơi lại Gia Cát xem sao? Nghe nói Gia Cát giờ bốc thuốc gảy đàn trên Lai Châu. Lạ thế, anh hùng xưa tụ về đất Việt cả!

Hôm nào Cụ định đi chơi Gia Cát nhắn em tháp tùng nghen!

Tào Tháo dụng nhân – Hồi Năm

Quan Vân-Trường tuần trước gọi điện, bảo “Cụ Hinh, Cụ có muốn uống rượu bàn anh hùng không”. Lại còn cười rục rịch. Cụ Hinh chưa rõ đầu cua tai nheo gì sảy…

- Tôi chuyển máy Cụ nghe nhá…

Allô, Cụ Hinh! Chắc Cụ bất ngờ hả. Tào Mạnh-Đức đây. Cứ phải gặp nhau thì mới ra nhẽ nhé. Có Ông Vân Trường làm tín, ta với Cụ ngại gì nữa! Cụ cứ bày xong rượu thì Vân-Trường và ta đã sẵn sàng nâng chén!

¨¨¨¨

Chưa kịp cùng anh La bày biện xong xuôi thì Vân-Trường với Tháo đã bấm chuông vào cửa! Hai ông này giờ bấm di động đâu có kém mấy cậu choai choai! Ra các ông gọi Cụ Hinh khi đã đứng ngay trước cửa Nuocdenchan rồi.

¨¨¨¨

Tháo nom người nhanh nhẹn lắm. Lại còn mode nữa. Ao da đen mỏng nhẹ, mềm láng, cổ quàng khăn sụ xù trên nền cái áo phông hồng tía, quần bò nhung mịn, chân đi đôi giày đen óng, tóc lại hơi chải dựng vuốt lên! Vân Trường thì vẫn như mọi lần, ấm áp và chắc chắn.

- Ta nâng cốc! Cụ Hinh nom giản dị nhẹ nhõm ha, có phải chạy việc nhiều không? Tháo tôi giờ làm marketing, tìm kiếm đánh giá rồi mua các hợp đồng, sau bán lại cho các hãng lớn. Ai chả phải kiếm ăn, mỗi kiếp một việc thôi. Ông Vân-Trường gần đây hay đi với tôi. Lúc nào không được việc thì coi như mình đi du lịch mất tiền… – Tháo cười sảng khoái – Cụ Hinh đừng nhìn tôi như tự bao giờ nhé! Tôi là Tháo hôm nay, hiền khô rồi, nhỏ bé rồi ;-) ) Mà sẽ có lúc phải nhờ đến Cụ Hinh đó nghen, nhờ Cụ đi cùng trò chuyện sao cho đối tác vui vẻ, chỉ cần vậy thôi.

¨¨¨¨

Vòng hết chuyện đông tây nam bắc… Khuya quá rồi, ai cũng ngà ngà cả. Thôi thì giở chuyện xưa ra nhắc lại để luyện chống chứng chóng quên vậy…

- Mạnh Đức, ông gặp lại Lưu Huyền-Đức rồi chứ?

- Thì tôi vừa tháng trước bán lại cho Lưu Bị cái hợp đồng về nông trường trồng cói! Ai nói câu này nhỉ, “không có gì lạ bằng ngày hôm qua”? Gặp nhau bây giờ vui vẻ quá còn gì! Cả ông Vân-Trường đây hôm đó cũng dự lễ kí. Vân-Trường đẹp tính lắm, có mặt ở đâu là không khí tin cậy tràn trề đó!

- Mạnh-Đức, ta nghĩ cái tài dùng người của Ông thời xưa đã vượt xa những người đương thời!

- Cụ Hinh lại quá chén quá khen đó!

- Thôi ta không nói nữa. Ta để Vân-Trường nói xem sao…

- Anh hùng không nói chuyện được với nhau lại phải cậy tới ta ư? – Vân-Trường ngả người đắc chí trên ghế bành mây đan…

Thời xưa quả là thời đại loạn. Ai cũng trương ra cái ác của mình. Tôi đã trương ra, Tào Công thì càng phải trương ra khi thống lãnh cả một cái đống đại quyền như vậy. Ông Tháo khỏi cãi nhé…

Nhưng ngẫm lại thì Cụ Hinh không thể sai.

Tào Công biết anh Lưu Bị là bậc anh hùng, nhưng vì mong muốn sớm chinh phục được toàn cục, Tào Công vẫn thiết tha vời Lưu Bị về với mình, chuyện này quá nổi tiếng rồi.

Riêng chuyện với Vân-Trường tôi thì Tào Công đối đãi đến mức không ai tin nổi, từng li từng tí một, tuy tôi một mực rõ ràng trước sau sẽ về với Lưu Bị, địch thủ lớn nhất của Tào Công! Trời rét Tào Công còn may cho cái túi gấm để tôi đeo gìn giữ bộ râu!

Từ Thứ vốn giúp Lưu Bị, mắc lừa về với Tào Công để thăm mẹ, rồi quyết chẳng giúp gì Tào Công. Tào Công vẫn nuôi dưỡng Từ Thứ như không có gì xảy ra! Mẹo này giờ Tào Công cũng vận trong thương trường đó nhé, mẹo mua hãng của địch thủ rồi cho nó nghỉ. Chàng Bill Gates cũng áp dụng y trang mẹo này!

Tào Công phá Viên Thiệu, thu thập được bao nhiêu là thư tín của người ta thông thương với trong triều để “làm phản” chống lại Tào Công … Tào Công cho đốt hết để đám người vốn ở với Viên Thiệu từ nay yên tâm ở với Tào Công.

Tào công phá thành chiếm đất, nếu người ta đã hàng thì thường phục cho họ nguyên chức vụ để đại binh còn đi tiếp.

Tào Công trước khi mất mang lụa là quà cáp ra biếu đầy đủ các cung tần mỹ nữ, dặn chúng “các ngươi có thân, ai ai cũng phải chịu khó lo cho cái thân mình mới được”.

Đa phần chư tướng phụng sự Tào Công đều nên người, được hậu đãi.

Vậy thì tuy xưa ông ấy gian hùng, lắm lúc cũng cực kì thẳng tay phóng ác, “thà ta phụ người chớ để người phụ ta”, nhưng về đại thể thì Tào Công vượt xa hẳn các anh hùng đương thời về dùng người.

- Vân-Trường bao quát cả rồi, Cụ Hinh nâng chén, ta chỉ thêm cái này. Ta chê Tào Công là ông nhìn chung rộng lòng với tướng hơn là với sĩ.

¨¨¨¨

Tào Tháo đang cầm chén vội đứng lên, đoạn quì xuống trước Vân Trường và Cụ Hinh :

“Cụ Hinh thì ta thầm chịu rồi, tối nay được nghe Vân Trường chỉ rõ mọi chuyện tài tình đến như vậy, Tháo đây một lòng kính phục hai vị, và tin rằng nhờ sức Cụ Hinh với sức Vân-Trường cùng hợp lại, ba chúng ta khắc có ngày ra khỏi đói nghèo!

Còn bao nhiêu tội lỗi xưa ta xin ghi nhận cả, mong các người cứ thẳng thừng chỉ ra nếu hôm nay ta còn có biểu hiện gì tỏ không biết điều, để ta biết mà sửa mình.”

¨¨¨¨

Anh La hý hoáy mở rượu tiếp…

- Mới có Cụ Tào nhận lỗi đó nghe…

Tào Tháo ngủ mơ … – Hồi bốn

 

Đời Tam Quốc ông Tào Tháo là bậc anh hùng, rất giỏi dùng người giỏi. Có điều Tháo khôn quá, lại đa nghi, thêm nữa không chùn tay hại người khi cảm thấy cần thiết. Ý Tháo chỉ là không bỏ sót, người đời thì gọi là giết nhầm.

Tháo có tài dụng được mọi việc như lấy đồ trong túi, kể cả giấc mơ.

 

#

 

Sau này đã ở ngôi cao Thừa tướng, Tháo nhiều ân oán, vua Hán cũng khiếp sợ. Tháo lo bị ám hại. Trong một bữa tiệc lớn Tháo dặn quần thần ”khi ngủ ta hay nằm mơ, lúc đó hay chém người khác mà không hay biết. Các người nên cẩn thận“. Nói rồi ném chén rượu xuống đất, cười ha hả, lại ngâm thơ tỏ chí mong ngày thâu thiên hạ về một mối. Rồi món nợ xây đền Đồng Tước khoá xuân nhị Kiều

Đêm về Tháo say rượu ngủ nghê. Bọn lính hầu không để ý gì, biết tính Thừa tướng cũng hay thất thường. Xưa nay Thừa tướng vẫn âu yếm và đối xử rộng rãi với chúng mà.

Tối sau Tháo lại làm cuộc uống rượu bình thơ. Tối đến Tháo say quá, lên giường, dưới gối cất sẵn thanh gươm.

Gần canh một Tháo u ơ mê, gọi tên anh lính hầu. Tên này lo lắng chạy vào, Tháo nhỏm dậy vung gươm chém chết ngay. Rồi lại lên giường ngủ tiếp như không.

Sáng hôm sau Tháo dậy, khóc ầm ĩ thương xót tên lính hầu. Đoạn cho ma chay cẩn trọng, cấp tiền tuất hậu hĩnh cho gia đình hắn.

Triều thần khiếp vía.

 

~~~

 

Nằm trên bãi cát ở bên kia suối vàng, ngắm trăng sao, anh lính hầu giờ mới kịp tỉnh ra. Chẳng oán gì Thừa tướng, ngài lúc nào chẳng tỉnh, tối trước ngài siêu tỉnh mà thôi. Anh oán mình mơ lâu, siêu mơ, cho nên mới đến nỗi này.

 

#http://lh4.ggpht.com/_Iz3Q547NyWA/SlrqxbMsx1I/AAAAAAAAD1w/o9j5LIp5gLU/s800/Tao%20Thao.jpg
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers