Cụ Hinh nghĩ rằng thẩm mỹ, theo nghĩa rộng, chính là bảng các giá trị chân lý.
Về logic, giá trị chân lý không phải là chân lý. Chân lý là những mệnh đề thỏa mãn các giá trị của bảng chân lý. Còn các giá trị của bảng này thì mang tính tiên đề, tuy có thể được cải biến.
Khi tranh luận, nếu người tham cuộc đã lùi đến thẩm mỹ của anh ta thì là bước đường cùng rồi, đừng ép họ nữa. Nếu bạn mình thích ăn phở pha với nước trà đá “cho nó mát” thì ta đành chấp nhận vậy thôi. Mấy vị “sành nhậu” xứ ta có kiểu nâng chén wishkey suốt buổi ăn, chẳng qua vì các vị suy diễn wishkey chính là “rượu quốc lủi sang trọng” từ bảng chân lý cổ truyền mà thôi. Đã thế còn trịnh trọng dạy lại cho Cụ Hinh!
Vậy nếu theo nghĩa rộng này thì cái chân trời tự do được đo bằng thẩm mỹ, và thẩm mỹ không chỉ tự bó trong nghệ thuật.
…
Ông bạn vàng Bertrand Russell xưa có nhận xét rằng trong xã hội cận cổ truyền thì gia đình hạnh phúc có nghĩa là bố ngồi đọc báo, mẹ đan len, còn các cô con gái lớn muốn chết đi cho rảnh.
Cái mô hình xã hội cũng là một thứ thẩm mỹ.
Khi nào những người trong cái xã hội nhất định chán ngấy cái thẩm mỹ của chính mô hình xã hội này thì cái xã hội đó nhất định sẽ phải thay đổi, tất nhiên là chóng hay chầy thôi.
Nếu bạn đi thăm cái triển lãm “Thời bao cấp” ở “Nhà Bảo tàng Dân tộc học” tại Hànội thì bạn sẽ thấy ra ngay rằng hết thảy mọi người hôm nay đã chán nó đến mức nào. Đến mức cho nó thành vật trong bảo tàng, có vậy thôi.
…
Nay thì chính chúng ta đây, nghĩa là Cụ Hinh cùng các bạn, mỗi ngày chúng ta có tự soi lại mình và tìm cách lột xác mình không đây? Bằng không thì chúng ta cũng đã hiến hồn và xác mình cho nền bảo tàng vậy.
Cụ Hinh nói cái này các bạn đừng giận nhé. Tất cả các hủ tục cưới xin ma chay đông nghịt người của xứ ta, dẹp đi!
Hãy mời vài người thật thân thiết thôi, mà bạn cảm thấy đáng đời, còn lại báo tin. Còn nếu không thích mời thì cũng không cần mời.
Cụ Hinh nghe nói phong phanh rằng nhiều thực nghiệm cho thấy không ai có sự quan tâm thực sự được quá 17 người trong một đám đông. Quá con số đó, đám đông tự động chia thành các nhóm nhỏ hơn. Riêng bản thân Cụ Hinh thì thấy đúng là vậy.
Sự khiếp sợ dư luận cũng là một loại thẩm mỹ, loại thẩm mỹ cao nhất, “number one” trong xã hội cổ truyền.
Sự say mê nói xấu người khác chính là mặt bên kia của cái thẩm mỹ khiếp sợ dư luận này.
Hỡi bạn bè, gắng lên, xóa sổ nó đi, dành chỗ cho tự do.