-”Cụ Hinh à, tối qua tôi nhớ ra rồi.”
-”Về chuyện gì ạ?”
-”Chuyện Cụ Hinh.
Hóa ra khi mình ra đi, chẳng liên quan gì đến nợ với trả gì hết cả.”
-”Vui quá.”
-”Lúc ấy tôi chợt nhớ ra rằng chúng ta là một trạng thái thoáng qua của bụi vũ trụ. Bụi vũ trụ sẽ chẳng mất đi đâu được, muốn cũng không được, cứ tềnh hênh ra đấy. Nó chỉ chuyển đổi cái trạng thái bên ngoài của nó cho đỡ buồn chán thôi.
Nhớ đến đấy, tôi suýt ngủ quên bẵng luôn à!
Không ngờ là lại còn thức dậy do cái tiếng chuông của Cụ Hinh.
Hôm nay, nâng cốc, nha.”