Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: thiền

Nợ cực xấu – III

-”Cụ Hinh à, tối qua tôi nhớ ra rồi.”

-”Về chuyện gì ạ?”

-”Chuyện Cụ Hinh.

Hóa ra khi mình ra đi, chẳng liên quan gì đến nợ với trả gì hết cả.”

-”Vui quá.”

-”Lúc ấy tôi chợt nhớ ra rằng chúng ta là một trạng thái thoáng qua của bụi vũ trụ. Bụi vũ trụ sẽ chẳng mất đi đâu được, muốn cũng không được, cứ tềnh hênh ra đấy. Nó chỉ chuyển đổi cái trạng thái bên ngoài của nó cho đỡ buồn chán thôi.

Nhớ đến đấy, tôi suýt ngủ quên bẵng luôn à!

Không ngờ là lại còn thức dậy do cái tiếng chuông của Cụ Hinh.

Hôm nay, nâng cốc, nha.”

Nợ cực xấu – II

Bác Tộ gãi đầu.

-”Không, chẳng thà chẳng có cái nợ cực xấu ấy nữa, Cụ Hinh à…”

-”Bác Tộ ạ, đừng lo.

Cái nợ, mà đằng nào cũng trả được, thì đã lại không phải là nợ nữa rồi!”

Nợ cực xấu

Bác Tộ hỏi.

-”Nợ xấu là gì hả Cụ Hinh?”

-”Nợ đấy, mà khó trả, hoặc không trả được.”

-”Thế thì cái hết trả được, gọi luôn là nợ cực xấu, cho thật rõ ràng.”

-”À không, cái nợ cực xấu, thì lại nhất định phải trả, và trả được.”

-”Cụ Hinh nói khó hiểu quá.

Thế nó là cái gì vậy?”

-”Là sự chào từ biệt cuộc đời.”

Kê lại cái sập – II

Nghe xong chuyện “Kê lại cái sập”, bác Tộ gãi đầu.

-”Cụ Hinh à, cái sập nặng đến thế cơ à?”

-”Ừ, nhưng người ta vẫn kê lại nó luôn đấy mà.”

-”Làm thế nào ạ?”

-”Ở trong đầu.”

-”Kê lại thế nào cái sập ở trong đầu ạ?”

-”Cái sập, là cái sập rồi. Có kê lại đi đâu chăng nữa, thì nó cũng vẫn là cái sập rồi. Sập, thì ở đâu cũng đã là sập.

Khi người ta vẫn thờ cái sập rồi, thì kê lại, hay không kê lại cái sập, có gì là khác nhau đâu. Không kê lại cái sập, cũng đã là luôn luôn kê lại cái sập.”

Kê lại cái sập

Mấy người bạn nhiều chữ hứng lên muốn rủ nhau biên dịch sách Tàu xưa đang quá sẵn trên mạng. Tốt rồi. Biên dịch lịch sử, sách vở, hiển nhiên là điều hay. Dè chừng truyền thống sách rổm xứ Đông nha.

Nhắn rằng, “làm gì đây”, “sống với nhau bây giờ như thế nào”, rốt cục vẫn là điều quan trọng hơn hết.

Người Tàu, người Việt từ hàng mấy ngàn năm, nhỡ mở miệng ra là chuyện Tam Hoàng Ngũ Đế, hết cả mấy bình rượu trong nhà mà chuyện vẫn chưa xong. Nhưng hễ phải động đến chuyện kê lại cái sập trong nhà ra chỗ khác, là chắc chắn tắc tịt.

Kê lại cái sập, mãi mãi là công việc của thế hệ con cháu của các vị, các vị hàng con cháu tôi nghe rõ chưa?

Đỉnh cao – V

Bác Tộ mời Cụ Hinh ở lại ăn cơm cho vui, vì bác Tộ gái đang về quê, quạnh cả bếp.

Cụ Hinh giúp bác Tộ bóc mấy gói mỳ ăn liền.

Bác Tộ hỏi.

-”Cụ Hinh à, định lý nào là quan trọng nhất trong triết học?”

-”Ôi bác Tộ, bác hỏi khó quá ạ.”

-”Định lý ‘không có cái gì không dính đến cái gì’.

Nắm được định lý này, không có gì mình không biết liên tưởng, để mà giải thích ra được tất cả.

Cụ Hinh rửa xong chỗ rau muống chưa, để tôi cho vào nồi mì nào. Mà Cụ Hinh nhớ nhặt bỏ hộ mấy cái dây cà bị lẫn vào chỗ dây muống nhé.”


Vănhóa Nghệ-an

Đỉnh cao – IV

Bác Tộ hỏi.

-”Cụ Hinh có phân biệt được Pháp-hiến với Pháp-quyền không?”

-”Dạ, khó đấy ạ.”

-”Về sinh động học, thì thế này.

Pháp-hiến, là tùy ai người đấy hiến.

Pháp-quyền, là tùy ai người đấy quyền.”

Đỉnh cao – III

Bác Tộ mời tuần trà mới.

Lại bảo.

-”Cụ Hinh à, phần bồi dưỡng về quyền làm người, nom vậy, mà phức tạp lắm.”

-”Bác Tộ có giải thích lại được không ạ?”

-”Đại khái, khi sinh ra, thì ai cũng có quyền làm người.

Sau đó, ai may, thì giữ gìn được quyền đó.

Còn không, thì thôi.”

Đỉnh cao – II

Tuần trà xong, bác Tộ không bị say trà, mà vẫn bị say khóa bồi dưỡng triết học.

-”Cụ Hinh à, dẫu sao thì cái khái niệm tồn tại với hư vô, rắc rối đấy.

Tồn tại, thì tôi biết, xã hội đầy ắp tồn tại.

Nhưng hư vô là cái gì, làm sao mà sờ được nó, tôi áy náy mãi, không hình dung ra được. Mất cả ngủ, rồi bà nhà bắt tôi phải ngủ riêng, thế có phải là hư vô?”

Cụ Hinh động viên.

-”Bác Tộ à, đừng lo quá.

Đang sống, thì cứ tồn tại, đã là tạm đủ.

Sau sống, thì khắc ngộ được hư vô là cái gì thôi.”

-”Đã đến lúc ấy, làm sao mà tôi lại giảng giải lại được cho Cụ Hinh về hư vô?”

-”Thì tôi cũng sẽ đến lúc gặp hư vô mà. Có khi còn trước cả bác Tộ.”

Viết, và đổi thay

Bác Tộ hỏi.

-”Cụ Hinh à, viết, có đổi thay được đời sống không?”

-”Có chứ.”

-”Như thế nào?”

-”Người mong bảo thủ, sẽ bảo thủ hơn.

Người mong tự do, sẽ tự do hơn.

Người không mong gì, sẽ không gì hơn.”

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers