RSS Feed

Tag Archives: tien phong

Tết, Tết, Tết!

Chúc bạn bè muôn nơi vui thưởng Tết Ta Con Rồng 2012!

P.S. Nhấn chuột vào trang báo, bạn sẽ đọc rõ hơn.

Tiền Phong, số Tết Con Rồng 2012


Tiền Phong, số Tết Ta Con Rồng 2012

Vào khuôn

Cái kỉ niệm mà lần đầu Anh La sang xứ Đoài đi dự hội thảo, thật không thể nào quên!

—-

Lâu rồi, Anh La sang xứ Đoài lần đầu, đi dự hội thảo về “công nghệ hóa và quản lý”.
Ngồi lâu máy bay háo người quá. Sáng hôm sau tỉnh dạy, Anh La lân la hỏi đi ngay chợ
dể mua hoa quả, cô thường trực chỉ đường ra siêu thị. Siêu thị đúng là cũng không nhất
thiết phải “cực to”, cái chợ này so với chợ Bến Thành hay Đồng Xuân thì còn phải kém
chúng về kích thước.

Đến ngăn hoa quả, ồ thích thế. Bao nhiêu của lạ, tuy bày ra không chất núi như ở chợ xứ
ta. Xem ra cái kho đằng sau của họ to hơn nhiều phần cửa hàng bày cho khách, nên cứ
tưởng như sắp hết hàng đến nơi… Thích nhất là lại tìm được những thứ thật thân quen,
như nải chuối, quả dừa… Siêu thích thì là thấy ra những thứ quen thân từ nhỏ mà nay
hầu như không tìm thấy lại được ở xứ ta, tỉ như những quả nhót tây.

Anh La bắt đầu ra tay chọn hoa quả, tay bới tay đào, nâng lên đặt xuống, tung tung hứng
hứng, ngắm thẳng ngó nghiêng… Anh La quên phéng là mình đang đi mua hàng. Thỉnh
thoảng hay bị quên như thế.

Chợt thấy nóng gáy… cứ như có ai đâu đó đang ngắm mình. Ngoái lại. Quả thật, mấy
cặp mắt xung quanh vừa thoáng rụt khỏi gáy mình.

Trấn tĩnh lại… Không ai làm như mình cả, là sao?

À mà có lẽ…

Tất cả các quả cà chua đều to như nhau, bóng đẹp như nhau. Ngay bên cạnh lại còn các
túi lưới sẵn nửa cân hay một cân cà chua… Mấy bà nom rất khó tính, xem mấy ông
chồng đi bên cạnh cứ nem nép như tội phạm bị áp giải đi cùng, vậy mà khi tạt qua khay
hàng này thì các bà cứ thẳng tay vơ luôn túi cà chua, không một chút đắn đo.

Anh La tìm cô phụ trách quầy hàng tươi tắn.

- Chào cô! Anh La tặng khéo nụ cười.

- Chào anh, em có giúp gì được anh không ạ?

- Thế này nhé, cô đừng cười tôi.

Tôi mới sang xứ sở của cô tối hôm qua, mà cũng chỉ ở lại đây được có hai ngày.

Tôi muốn mua hai quả cà chua. Một quả nhỉnh hơn quả kia chừng 1/4 hay gấp rưỡi. Vì
tôi ăn bữa sáng và bữa tối, mỗi bữa một quả, nhưng mức lượng khác nhau.

- Hic hic… Em không cười đâu… Lúm đồng tiền của nàng sáng lên.

Nếu anh tìm ra hai quả như vậy, thì cửa hàng tặng anh luôn hai quả đó ạ!

- Thật a?

- Chúng em có qui trình lọc cà chua khi mua rồi.

Tất cả những quả to hơn hoặc nhỏ hơn bộ lọc sẽ không được thu mua lại.

- Người trồng trọt cấp cho quả to hơn, cô cũng không lấy?

- Không.

Chúng em rèn khách hàng, để họ không còn sờ mó nghịch ngợm hoa quả nữa, vừa lộn
xộn, vừa làm hỏng nát chúng.

Lúc nãy anh có nghịch cà chua đó nghen – mắt nàng lúng liếng định phạt chăng… Nhưng
trông cách ăn mặc của anh, em biết là anh chưa bị lọc, nên thôi, em chưa nhắc ngay.

Muốn tìm hai quả cà chua lệch nhau, anh đừng tìm em. Anh phải ra chợ phố, mỗi tuần
họ họp đôi lần.

Em chào anh nhé.

Về lại khách sạn, Anh La băn khoăn… Vào khuôn… Ờ nhỉ, nó là nền tảng của công
nghệ hóa và quản lý… Mai dự hội thảo, chưa biết nói gì, hay ta làm bài tham luận bắt
chước theo cô bán hàng này chăng?

Anh La ngồi vào bàn, loay hoay, đầu óc không tập trung nổi… Rõ ràng là trong các cô
bán hàng ở siêu thị vừa rồi, cô phụ trách quầy cà chua đó tươi mát hơn hẳn các cô khác…
Mình mà lên chức to, kéo được cô này về làm thư kí cho mình, thì hết ý nhỉ!


Bài trên Tiền Phong

Xã tín III – Khế ước trò chơi

< Xã tín – hồi hai

Anh La thèm chơi môn bóng bàn, tịnh không biết phải chơi ở đâu? Vào công viên thấy mấy chiếc bàn đá, năm thì mười họa có vài cậu bé ra quần nhau mươi phút! Hoặc vài dăm bữa đến nhà bạn, chui xuống tầng ngầm, đánh với nhau được vài quả đực cái.

Mấy vị đồng nghiệp mách “anh phải gia nhập Liên đoàn bóng bàn quốc gia!”. Nghe mà không tin vào tai mình.

—-

Cuối cùng thì nhu cầu mạnh hơn lòng dút dát, Anh La tìm đến một câu lạc bộ bóng bàn gần nhà.

“Chúng tôi chào đón anh! Anh cứ việc chơi thử ít tuần. Nếu thấy phù hợp thì anh đăng kí, nộp tiền, và nhận thẻ là thành viên của Liên đoàn bóng bàn quốc gia tức thì!

Anh sẽ tham gia luyện tập, thi đấu, và giỏi thì cứ việc lên hạng cho đến khi thành nhà vô địch”.

Lạ thay, chính cái môn bóng này đưa anh La đi khắp các hạt trong vùng, gặp gỡ, thi đấu, mà cũng là thăm thú đó đây. Mỗi phường xóm người ta cố tổ chức câu lạc bộ với khả năng của mình. Nhiều khi là xin lại những nhà kho cũ, hay tận dụng tầng ngầm của một bể bơi, hay chia sẻ theo giờ khu nhà tập của nhiều bộ môn thể thao, nghệ thuật, văn hóa khác nhau, hay sang ra có khi được tòa nhà do một người giàu có yêu bóng bàn biếu tặng lại trước lúc rời cõi.

Các phòng bóng thi đấu phải được thỏa mãn các tiêu chuẩn của Liên đoàn về độ rộng, chiều cao, chiếu sáng, an toàn, cùng các bàn bóng, và… bóng. Và câu lạc bộ đăng kí trở thành thành viên của Liên đoàn.

Với người chơi thì khung vợt và các mặt vợt phải được Liên đoàn công nhận, có danh sách hằng năm.

Lịch thi đấu các đội của các câu lạc bộ trong vùng theo hạng được sắp xếp và công bố trước cả nửa năm – mỗi năm có hai mùa, và thứ hạng cá nhân, thứ hạng đồng đội được xếp lại theo kết quả. Ai bận gì thì đã phải thông báo trước từ rất sớm để lãnh đạo các câu lạc bộ lo việc “chuyển quân”, sắp xếp.

Việc di chuyển thi đấu là cố gắng tự nguyện của các thành viên, thường trên nguyên tắc lá lành đùm lá rách. Những người có xe đăng kí chuyên chở các vận động viên cho câu lạc bộ.

Tiền nong vận hành của các câu lạc bộ ngoài phần đóng của người tham gia còn có sự trợ giúp của chính quyền vùng, thị trấn qua quĩ thuế, và của một vài doanh nghiệp.

Các câu lạc bộ loay hoay cũng trang trải được các chương trình huấn luyện quanh năm do các huấn luyện viên có bằng cấp đào tạo.

Nói nghe đơn giản. Nhưng khắp vùng Balê với bán kính hàng chục cây số, hầu như tất cả các phường, xã đều có câu lạc bộ bóng bàn riêng là thành viên của Liên đoàn quốc gia! Nếu bạn nhân lên hàng chục môn thể thao khác, rồi các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật khác, bạn sẽ thấy một nền tảng khổng lồ của đời sống được dựng lên từ những cố gắng rất giản dị của mỗi cá nhân.

Và các câu lạc bộ này còn phải cạnh tranh nhau để kéo về được nơi mình đông đảo vận động viên, cùng những đấu thủ giỏi!

—-

Nửa đêm đi thi đấu xong, các toán quân lục tục kéo từ các địa hạt về, vừa thông báo kết quả, vừa để tụ họp. Câu lạc bộ thành quán ăn đêm. Các bàn được chắp lại làm mâm chung, “cỗ” kéo đến hai ba giờ sáng. Đơn giản là bánh mỳ, phomát, xúc xích, patê, đồ uống và chút rượu vang do mấy vị “anh nuôi” thủ quỹ chuẩn bị, ai nhiệt tình có khi nấu cả nồi súp mang đến. Quả thực là một đại gia đình thể thao, già trẻ trai gái đầm ấm thân tình, vác mọi chuyện trong tuần ra tâm sự.

Dần dà anh La vỡ ra rằng trong cái xã hội hiện đại nơi mà con người phải di chuyển và đổi thay công việc liên miên, chính những câu lạc bộ mới là những tổ ấm xã hội bù đắp lại đời sống cộng đồng cho các cá nhân. Nhiều thành viên ở đây cùng nhau đã mấy chục năm, ngày nào còn hai mươi mà nay đã về hưu.

Một môn thể thao, cũng có thể một môn nghệ thuật nữa, đã thành hành trang suốt đời của mỗi con người.

—-

Công việc khi đang làm các dự án thật bề bộn, nhiều khi tối mắt tối mũi.

Chiều tối thứ sáu là tối thi đấu bóng bàn, làm sao để yên các bề đây. Thật là nan giải.

Anh La ấp úng gãi đầu nói chuyện này với ông giám đốc dự án của doanh nghiệp tư nhân.

Ông giám đốc mỉm cười.

“Nếu ông giám đốc nào cũng giữ nhân viên lại thì làm gì còn cái Liên đoàn bóng bàn quốc gia của anh!

Thế này nhé.

Các câu lạc bộ cũng là những tổ chức xã hội, cũng có những dự án của mình.

Bất kể công việc căng thẳng đến thế nào, nếu anh đã thông báo rằng các tối thứ sáu là nằm trong lịch thi đấu của Câu lạc bộ mình, doanh nghiệp và các đối tác đều phải thả anh đi, thậm chí còn giục anh dứt áo ra đi, kẻo muộn.

Chúc thắng trận nhé! Lên đường thôi!

À mà có khi anh còn chưa biết, tôi ở trong Liên đoàn bóng bầu dục!”

 

Bài trên Tiền Phong

 

Xã tín II – Hẹn hò

<- Hồi Một

Anh La cặm cụi công việc và học sống ở đất người.

Đồng nghiệp hôm nào, nay có người cũng thành bạn.

Như ông Giăng chẳng hạn, là sếp, mà ông lại rất quí mến Anh La.

—-

Một hôm vào lúc nghỉ càfê giữa giờ, ông Giăng ngỏ ý mời Anh La đến dự bữa cơm ở nhà ông. Anh La vui vẻ nhận lời ngay, đúng theo tinh thần Á Đông. “Người ta là cấp trên của mình, lại mời mình, không nhận lời bằng thách đấu kiếm à?”.

Ông Giăng vui vẻ nhìn Anh La, đoạn giở lịch ra ngắm nghía, lật đi lật lại. Cuối cùng Giăng lấy mấy ngày đưa ra cho Anh La chọn, cái ngày gần nhất thì còn những hơn hai tháng nữa! Cũng đúng theo tinh thần Á Đông, Anh La sốt sắng nhận cái ngày gần nhất, miệng lẩm bẩm “sao mà lâu thế!”.

—-

Mấy tuần làm việc trôi đi, thỉnh thoảng ông Giăng vẫn đi công cán xa.

Rồi một hôm lại nhân lúc nghỉ càfê có ông Giăng ngay đó, Anh La gợi ý hỏi rằng cái ngày mời cơm nọ của Giăng có gì thay đổi không.

« Anh La có bận gì khác à? »

« Dạ không. »

« Thế thì có gì để bận tâm đâu. Cứ thế nha.

À mà trưa nay Anh La có rảnh không? »

« Vâng, cũng rảnh. »

« Tôi mời Anh La ra ăn nhà hàng nhé. Cuối tuần ta thư giãn đôi chút. Thế mọi chuyện của Anh La ổn cả chứ? »

« Vâng, công việc chạy rất tốt. »

« Hay quá!

Mà này, lần sau nếu tôi hỏi như thế vào lúc uống càfê, hãy quên công việc, kẻo càfê kém gu mất đi! »

Giăng cười giòn tươi kéo Anh La cười theo.

—-

Mãi rồi mới đến cái tuần cuối sát ngày mời cơm. Tuần này ông Giăng đang bận đi việc nơi khác.

Cuối cùng thì cũng đến cái ngày mời cơm, vẫn không thấy Giăng đâu. Mà Giăng cũng không gọi điện báo lại gì cả.

Anh La sốt ruột cả ngày.

Đến giữa chiều, không chịu nổi nữa, Anh La điện cho số riêng của Giăng.

« Giăng à, Anh La đây… »

« Chào Anh La, vui vẻ cả chứ? »

« Vâng… Tôi muốn hỏi Giăng, là… tối nay vẫn có buổi mời cơm chứ? »

« Tất nhiên rồi! Tôi nghỉ phép cả chiều nay để làm cơm mời Anh La đây, và mấy người bạn nữa. Thế nhé, chốc nữa ta gặp nhau à. »

« Cảm ơn Giăng, chốc nữa nhé! »

—-

Anh La tắt máy, tim đập giật cả thái dương.

“Thế mà Giăng vẫn cứ khen mình là minh triết phương Đông! Rõ mình tuổi trâu, sinh giờ gà lên chuồng, mệnh nước đục dưới ruộng!”

Bài trên Tiền Phong

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 101 other followers