Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: trangchau

Tết xả

Cụ Hinh ghé thăm Trang Châu. Trang Châu ngồi thiền bất động… Nửa tiếng đồng hồ sau mới xả thiền.

-”Ôi, chào Cụ Hinh… Tôi mải thiền quá à…”

-”Thiền được, tốt quá còn gì.”

-”Dạ… tôi tranh thủ thiền, để cất dọn cho đi được một núi thứ trong đầu ạ.”

-”Núi những gì vậy?”

-”Dạ, một núi những lời chúc Tết đã nhận được đợt vừa rồi. Thế, để tôi đi pha trà mời Cụ Hinh a.”

Vô hạn là gì?

Trang Châu ghé chơi. Đoạn hỏi chuyện.

-”Cụ Hinh à, vô hạn là gì?”

-”Tôi ngu quá.

Nên tôi nghĩ rằng vô hạn là cái gì nó giống như cái ngu của tôi.”

Trang Châu tặng hoa

Trang Châu ghé chơi, hứng khởi mang theo cả cây hoa tặng Cụ Hinh.

Vừa hay bác Tộ cũng ghé qua chơi liền sau đó.

Bác Tộ ngắm cây hoa, lơ đễnh hỏi.

-”Hoa này, là để đi viếng ai ạ?”

Trang Châu giật mình.

-”Dạ… viếng trời đất ạ.”

Tập thứ nhất, tập thứ ba mươi sáu

Cụ Hinh đang ngồi nửa suy nghĩ nửa ngủ gật bên tách trà, thì thày Trang Châu ghé chơi.

Vui hẳn lên.

Thày bảo.

-”Tôi vừa đi một vòng. Người quanh đây ngô nghê đáng yêu.”

-”Vâng, nhưng mà chẳng may ai mà nhầm thày đang cúi xuống buộc dây giày là trộm khoai, như chuyện xưa nào, rồi tri hô lên, là có khi người người cho thày đi luôn đấy ạ.”

Thày Trang Châu hơi giật mình “đi đâu ạ?”

-”Đi sao Hỏa.”

-”Ơ hơ… Ngô nghê đáng yêu, mà cũng hóa ngại nhỉ. Giả sử như thế, thì sau đó họ có biết là họ nhầm không ạ?”

-”Có biết, thì họ cũng khó tìm được thày để xin lỗi ạ.”

Trang Châu chán nghĩ, đứng lên tự pha tuần trà mới.

-”Có cái sách duy nhất được thực hành vô cùng hiệu nghiệm từ xưa đến nay ở xứ Đông, Cụ Hinh có biết tại sao được như thế không?”

-”Dạ, vì người ta tự giác mê mẩn tự thực hành ạ.

-”Đúng rồi.

Thế Cụ Hinh có biết tên cái sách ấy, là sách gì không?”

-”Dạ, thôi ạ.

Tôi chỉ biết sách ấy là tập thứ nhất. Tập thứ ba mươi sáu cũng là tập đáng để ý ạ.”

-”Cụ Hinh đã hiểu thế, thì tôi cũng không cần nhắc tới cái tên sách ấy nữa.

Thôi, hết tuần trà rồi, tôi xin phép về đã.”

Trang Châu ôm hôn từ biệt Cụ Hinh.

Thái cực, lưỡng nghi, tứ tượng, bát quái

Trang Châu ghé dùng trà cùng Cụ Hinh.

Trang Châu bảo.

-”Mấy hôm trước, tôi mơ buồn cười quá…”

-”Sao ạ?”

-”Tôi đang nằm một mình, rồi thì mơ thấy Cụ Hinh. Đúng là thái cực sinh lưỡng nghi.”

-”Dạ.”

-”Rồi tôi mơ thấy Cụ Hinh qua đời.”

-”Hơi sớm đấy ạ.”

-”Thế rồi tôi lại mơ quá đi nữa, thành ra tôi cũng qua đời luôn.”

-”Vâng, chịu vậy ạ.”

-”Sau đó, linh hồn của Cụ Hinh ghé thăm.”

-”Thăm ai ạ?”

-”Thăm linh hồn của tôi vừa vặn cũng hiện về.

Hai linh hồn chuyện trò với nhau rôm rả. Hệt như hai chúng ta bây giờ.”

-”Phức tạp quá à.”

-”Thế cho nên bây giờ khi ngồi với Cụ Hinh, tôi cứ thấy cùng một lúc có tới bốn nhân vật gặp nhau. Quả là tứ tượng.”

-”Bác Trang Châu ơi, hay ta cụng ly rượu chút nhé.

Cho cái tứ tượng ấy nó chuyển đủ lên thành bát quái, xem sao?”

Trang Châu xếp dép – IV

Tan cuộc, mọi người guốc dép ra về, chẳng ai trong số đó tin được rằng câu chuyện “Trang Châu xếp dép” mà chính mình vừa được tham dự là sự thật cả. Trừ có hai nhân vật.

Hai nhân vật Trang Châu và Cụ Hinh bùi ngùi chia tay nhau mãi trên vỉa hè vẫn còn he nắng của thành phố quê hương, và chia sẻ chi li cho nhau sự thật này.

Trang Châu xếp dép – III

Mọi người sắp xếp dép xong, mới băn khoăn vì không thấy đôi dép của Cụ Hinh.

Trang Châu hỏi.

-”Cụ Hinh chưa chạy, mà đã mất dép, thì là thuộc hạng nào ạ?”

-”Dạ, thuộc loại di tích chưa xếp hạng được ạ.

Vậy đó, bác đánh giày dép dưới nhà đã lại nhanh tay thó lấy đôi dép của tôi để làm việc rồi đây à.”

Trang Châu xếp dép – II

Cụ Hinh cụng ly Trang Châu.

-”Tiên sinh không có gì phải ngại.”

Trang Châu quay sang xung quanh.

-”Anh chị em à.

Khi vào chiếu, của việc gì thì cũng thế thôi, nên biết ‘xếp dép’.

Cho ngay ngắn công chuyện.

Cho thuận tiện lối ra.”

Trang Châu xếp dép

Tháng ba năm nay trời rạng he nắng đẹp. Trang Châu mời bạn bè lượn lờ nhâm nhi hàng quán ở quê nhà. Đời cũng có lúc thật là bình yên.

Quá ba tuần rượu, chợt Trang Châu hỏi.

-”Cụ Hinh này, thời nay, làm sao mà biết ai nào quân tử, ai nào tiểu nhân?”

-”Cứ ý tôi, xem qua thái độ của họ với món dép.”

-”Món dép gì cơ? Không thấy nó trong thực đơn ạ.”

-”Người quân tử thời xưa, chiếu trải không thẳng, không ngồi. Đã đành.

Người quân tử thời nay, món dép chưa xếp quay ra sẵn sàng. Không yên.”

-”Tôi chưa rõ ý Cụ Hinh à?”

-”Có thế, khi cuộc chuyện trò bỗng dưng chuyển sang kinh động nháo nhào, chuyện thường ngày ở xứ Đông, tiểu nhân chạy, quân tử cũng chạy.

Tiểu nhân chạy mất dép. Quân tử chạy nguyên dép.”

Trang Châu nhìn Cụ Hinh, không nói gì, đoạn quay ra góc chiếu xếp ngay ngắn lại đôi dép của mình hướng ra.

Tỉnh ngược

Hôm rồi Trang Châu ghé thăm thưởng trà cùng Cụ Hinh.

- Cụ Hinh ạ, tối hôm qua ta nằm ngủ một lúc, thì rồi bắt đầu mơ…

- Trang Châu à, mơ là nghề của ông.

- Hượm đã, ta mơ thấy mình đang nằm mơ.

- Thế cái “mình đang nằm mơ” ấy mơ gì?

- Cái “mình đang nằm mơ” ấy lại mơ tiếp ta đang nằm mơ…

- Vậy cái tài của Trang Châu là tỉnh ngược được từng ấy giấc mơ lũy thừa!

Nếu ông truyền được cái tài này cho thiên hạ, thì công của ông thật là to.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 87 other followers