Dòng thông tin RSS

Lưu trữ theo thẻ: viet

Chim Việt rời cành nam

Trời hửng sáng
Chim Việt vươn mình
Lòng bình yên
Thôi rối hẹ tơ vò.

Mắt bừng sáng
Thần tinh anh
Chân trời nay
Toàn vũ trụ bao la.

Sải cánh này
Nay của vũ trụ này
Chán chê rồi
Mãi cứ phải cành nam.

Nào xưa nay
Nào bắt chước
Nào loay hoay
Nào cóp quay
Mắt hoa
Tóc rối
Tai đau
Cổ khản
Lưng còng.

Chim Việt
Ngẩng cao đầu
Vươn thẳng mình
Sải thật dài đôi cánh.

Chim Việt
Sống đời mình
Dệt đời mình
Sáng láng
Yên vui.

Chim Việt
Tung đôi cánh
Rời cành nam
Hòa vũ trụ mênh mang.

|- HHM 1302 -|

Ăn Tết làng Đào (bản nguyên)

Có một giấc mơ rất gần, chỉ cần ngồi yên một chỗ là đạt được.
Có lúc chỉ cần ngồi yên một chỗ thêm vài tiếng đồng hồ là đạt được.
Giấc mơ ấy đeo đẳng suốt cuộc đời dài.
Mà cuối cùng giấc mơ thật đẹp đó… vẫn chỉ là giấc mơ.

—-

Cụ Là suốt đời công việc ở thủ đô. Điểm Zéro, “cây số không” của cả nước, xưa có lẽ là của cả xứ Đông Dương, tất nhiên là ở Hà nội. Người ta thường lấy nhà Bưu Điện làm điểm Zéro. Dân gian thì lấy tháp Rùa. Còn chỗ làm của cụ Là cách mép nước Hồ Trả Gươm vài chục mét.

Một tuần sáu ngày, trừ phi có ngày lễ hay Tết ta, cụ Là đều đặn ở Sở. Có mười ngày phép, mấy ông cấp trên gương mẫu không nghỉ, cuối cùng chả ai dám nghỉ phép. Chỉ có cánh công nhân thì họ hết sợ ai nên dám nghỉ phép thôi.

Xưa không được nghỉ ngày thứ bảy. Và ngày lễ được nghỉ trong năm thì cũng rất ít. Bù lại, có hai ngày lễ rất đẹp, nay nên được phục hồi, là ngày Giáng Sinh và ngày Phật Đản, để cho người ta bớt đuổi mãi theo vật chất, mà hướng lòng đôi chút về tâm linh. Cụ Là vẫn mong ước như vậy, tuy mình chỉ quen thờ tổ tiên tại nhà.

Ai được gặp cụ Là một lần thôi, không thể quên được. Cái đuôi mắt của cụ nói lên tất cả. Chân thành, tận tâm, nhỏ nhẹ, tươi tắn. Tu luyện cũng có, mà trời sinh chắc chắn cũng phải có.

Dung nhan Hà nội mấy chục năm ấy không đổi thay, chỉ cũ kĩ đi một chút. Đó là cái may mắn tuyệt vời của một thời, chỉ ai đã sống qua không gian-thời gian đó thì nay mới thấm thía. Nhiều người xưa còn nhớ như in những hòn đá tảng được đẽo về lát bờ hè phố tự năm nào vẫn biếc xanh.

Những phố hàng sấu thẫm màu, cổ kính, nghiêm trang.

Những phố cây cơm nguội thu về xao xuyến, bạn ngước mắt lên là chuyện trò được với những chú cu gáy đậu chót vót trên những cành đỉnh trụi trơ.

Những phố lá bàng âm u suốt hè, bỗng tía đỏ đông về.

Những phố mơ rủ cánh phượng, chỉ chực nắng hè lên để đỏ hoa rạo rực lòng người.

Gợi nhớ thế chắc là đủ, đâu cần kể hết.

Cả thành phố tĩnh lặng.

Nếu số điện thoại cả khắp các tỉnh phía bắc chỉ có 4 chữ số, thì số lượng xe máy ở Hà nội chỉ dừng ở hai chữ số – chứ có lẽ chưa đến ba chữ số, và thường là những chú “Solex mù” rất “độc”. Ngược lại, xe đạp của bạn có số xe đàng hoàng, và là vẻ đẹp cùng niềm kiêu hãnh của mỗi chủ nhân. Chúng thường được lau chùi sáng bóng, dù có cũ kĩ. Nhiều khi bạn đạp xe mãi thấy mình vẫn chưa về đến nhà, chợt tỉnh ra là mình cứ vô tình đạp xe mãi theo xe người đẹp phía trước, áo phin nõn, quần lụa đen.

—-

Cụ Là có một chiếc xe đạp sạch bong đến từng chiếc nan hoa.

Còi thành phố ủ lên, đài truyền thanh “tút, tút, tút, tút, tút….”, đúng năm tiếng, chuông đồng hồ đổ, rồi cả tiếng máy điện thoại cơ quan có đặt giờ réo lên… Đó là bản hợp xướng nghỉ trưa chính ngọ. Ai có đồng hồ đeo tay đều tranh thủ chỉnh giờ, lên giây lại, khéo khoe tinh tế tài sản bé bỏng của mình. Cụ Là may mắn cũng có một chiếc đồng hồ đeo tay, tuy cũ kĩ nhưng vẫn bền bỉ chạy xuyên cuộc đời, phải cái mỗi ngày chậm mất dăm bảy phút.

Buổi trưa cơm nước ở cơ quan xong, cụ Là có thú vui lượn xe phố phường. Thuở đó chưa có cái lệ làm thông tầm, mà đến hai giờ chiều công việc mới bắt đầu lại. Đủng đỉnh chán.

Cả thành phố là một không gian quen thuộc, nhưng luôn hào hứng, quyến rũ.

Nếu trời nắng chang chang, cụ Là chọn những tuyến phố nghẹt bóng cây. Còn trời mà mát, cụ Là tranh thủ lượn dọc các phố trần trụi, như khu ba mươi sáu phố phường, hay đường Tràng Tiền vui vẻ.

Bao nhiêu thứ để mà ngắm đó nhé.

Ngay Hồ Trả Gươm thôi, các bạn trẻ bơi thuyền mơ màng sóng nước.

Qua các rạp chiếu bóng, nhà hát, các họa sĩ còn đang dở vẽ tranh quảng cáo phim, kịch sắp ra. Cũng phải vài hôm mới xong. Nên hôm trước đã đoán phim kịch gì, hôm sau đi qua lại xem lại xem mình đã đoán sai trật ra sao.

Tuần hai lần, cụ Là ghé bể bơi. Bơi buổi trưa tuy cháy nắng, nhưng vắng vẻ êm đềm. Và cũng là nơi mấy ông bạn hẹn hò nhau rồi.

« Đầu tháng phú nông », cụ Là tự cho phép mình một lần lên hồ Tây thưởng món bánh tôm với một cốc bia hơi. Thời đó bia hiếm, không ai dại gì bán bia không kèm thức ăn.

Còn lại thường thì sau một vòng phố phường, là tạt vào quán nước trà văn nghệ sĩ bất đắc dĩ, tha hồ
chuyện. Chủ quán nước trà bao giờ cũng có sổ nợ ông nào uống trà chịu cuối tháng.

Cũng không quên mỗi tháng một lần cụ Là ghé qua cụ Tư cắt tóc. Cắt bằng tông-đơ. Có lần cụ Là đang được cắt tóc dở thì còi báo động, cứ cái đầu đã bị cạo trắng hai phần ba mà đi vào nhờ hầm trú ẩn của cơ quan cạnh đó. Bà con rúc rích cười ghê quá, phi công địch quân mà nghe thấy thì gay go.

—-

Vậy thì cụ Là nằm trong số những ai sành Hà thành quá rồi còn gì!

Còn mỗi cái chuyện thế này :

Cụ Là chưa bao giờ đón được Giao Thừa ở giữa Hà nội cả!

—-

Nhà cụ Là rất đẹp, cả một vườn đào và các loại hoa khác, xa quá lên trên phía Quảng Bá, Nhật Tân, gần tới chợ Chèm.

Mỗi ngày đúng mười cây số lẻ một mét, cụ Là đạp xe từ nhà vào cơ quan làm việc, bất kể nắng mưa.

Cũng may là con đường này xưa tuyệt đẹp, mà vắng ngắt.
Bên trái là Sông Hồng đỏ tươi phù sa uốn khúc sau hàng tre ven đê.
Bên phải là làng quê, nhà nhà nối ra tới ruộng xanh bát ngát.
Đằng sau là bến Chèm với các con đò mỏng manh quả cảm.

Xuôi xe đến chỗ cây gạo cổ kính vĩ đại thì con đường sẽ bẻ gãy sang phải. Qua Nhật Tân, rồi thì đến rặng ổi Quảng Bá ken chặt như trong mơ… Dừng xe đạp, với tay, là có ổi chín!

Cứ mải miết như thế, qua Nghi Tàm, rồi lúc nào không hay thì đến đầu dốc đường Cổ Ngư. Từ đây coi như là vào đến Hà thành. Xe điện chỉ chạy từ đây nhé, bến Yên Phụ, vào Cửa Nam.

Chỉ có vậy, mà phần lớn bà con trong làng cụ Là cũng chưa đi Hà nội! Đã mấy người trong làng biết đi xe đạp đâu, đừng nói đến có xe đạp như cụ Là.

Hết chiều làm việc, cụ Là lại dóng xe đạp rời Hà nội về làng nhà.

—-

Cụ Là đeo mang mãi một giấc mơ.

Làm sao để bản thân cụ, và tuyệt vời nữa, thì cùng với cả nhà, đón một cái Giao Thừa ở giữa lòng Hà nội, ngay chỗ cụ vẫn đi làm hàng ngày…

Năm này hẹn năm sau.

Có năm bận việc gấp cơ quan, chiều ba mươi Tết cụ Là vẫn còn ở Hồ Trả Gươm, đã nghe đì đẹt tiếng pháo thèm khát không nhịn được của mấy cậu bé đang diện áo mới. Mùi khói pháo da diết làm sao…

Nhưng rồi thì lại lo bữa cơm chiều ba mươi Tết thiêng liêng quê nhà, là lúc đoàn tụ con cháu, dâng hương tổ tiên, sau cả một năm vất vả bận rộn…

Cụ Là hối hả đạp xe về làng nhà.

Lúc nào muốn đi Giao Thừa Hà nội, cả nhà làm sao mà đi bộ được mười cấy số lẻ một mét? Rồi lại còn đi về nữa? Cả nhà chỉ có mỗi một chiếc xe đạp của cụ Là, và mỗi cụ Là biết lái xe đạp! Đường thì tối như mực đêm ba mươi, đâu có đèn đóm gì.

Xe điện thì phải ra đến tận Yên Phụ mới có. Đấy là khi may có điện nhé.

Xe buýt Chèm-Hàng Vôi thì không chạy đêm.

Chả nhẽ đi một mình? Trong nhà, làng nước coi mình ra sao?

Mà có đèo bà nhà đi, bà ấy cũng nhất định không chịu ! Trông thấy cái xe đạp là hãi rồi. Vả lại ai lại bỏ con cháu đi chơi một mình bao giờ?

—-

Cho nên cụ Là suốt đời ăn Tết làng Đào.

Sau này già quá rồi, lại nghe nói phố xá người xe như mắc cửi, thôi không dám đi, con cháu cũng chẳng cho đi.

Nhưng vẫn còn đó, một giấc mơ Giao Thừa giữa lòng Hà nội, bên Hồ Trả Gươm, trong đôi mắt mờ bạc của cụ Là.

Se cát biển Đông

Khu vườn cây cảnh sau cơn mưa, cành lá mơn mởn. Dưới sàn đất từ các chậu cây chảy nhoe nhoét ra khắp nơi.

Anh chủ khu vườn hăng hái dọn dẹp phun nước rửa sân. Nước phun vào các chậu cây tiếp tục kéo đất chảy mãi thêm ra sân.

Cụ Hinh tản bộ ngang qua, đánh tiếng.

- Chào anh, phun nước mãi như vậy, đất chảy mãi ra, khéo có bọn dã tràng nào chết đuối mất không?

- Chào Cụ, rót ý mãi vào tai, kiến bò mãi ra, khéo có bọn ý kiến nào chết đuối mất không?

Mộc nhĩ

Người xứ ta chắc ai cũng biết cái món mộc nhĩ, cái tai mọc trên thân gỗ?

Trong các linh vật của xứ ta, nay nhất định phải có cái còi xe. Cụ Hinh cũng đã sắm sẵn một cái còi xe để ở nhà, sau này nếu không cấm được hậu sinh thờ mình, thì con cháu và các nàng có cảm tình đến thăm chỉ việc giương tay bóp còi cho sướng tai thôi. Khỏi phải khấn.

Trên đường kẹt xe, Cụ Hinh thấy ông phi công lái taxi nhấp nhổm bấm còi vã mồ hôi. Hỏi tại sao, mãi ông này mới nghe ra vì ồn quá, liền quát lại “cháu biết làm gì ngoài cái còi bây giờ?”

Cuối cùng thì xe cũng đến được tiệm ăn. Ăn to nói lớn là phẩm chất cao quí bậc nhất xứ ta.

Thấy hai anh chị bạn quát nhau căng thẳng quá trong bữa, Cụ Hinh vỗ về đôi bên… “Cụ nhầm rồi, chúng em đang tâm sự đấy chứ!”

Cụ Hinh đổi ý.

Cụ đặt tạc bằng gỗ một cái tai thật đẹp.

Sau này nếu không cấm được hậu sinh thờ mình, thì ở giữa bàn thờ sẽ treo cái tai gỗ này. Bên phải bàn thờ gắn cái còi (xin lỗi các vị thuận tay trái nghen, cố lên).

Khách đến thì bấm còi.

Âm dương cân đối, không ai nạt được ai nữa.

Fifty centimeters away from me

Nếu bạn đi xe hay đi bộ qua đường xứ ta, nguyên tắc an toàn lớn nhất là bạn hãy lo cái vùng 50 phân quanh bạn. 50 phân là vùng riêng tư an toàn cho bạn, cơ thể và tâm hồn.

50 phân, có thể là hơi lạc quan. Trên thực tế nếu giữ yên được vài phân quanh bạn, giữa bạn và xe pháo khác, thế đã là may mắn.

Sau đó việc lưu thông trên đường của ta thì rất hiển nhiên, chỉ cần áp dụng một cái túi khôn duy nhất : điền vào chỗ trống.

50 phân quanh bạn, cả một tầm nhìn.

Tầm nhìn thật sự, bởi lơ mơ mà nhoáy một cái là bạn mất toi cái vùng cấm địa này, và tai nạn.

Tầm nhìn thật sự, bởi đấy là cái miền mà bạn không có sẵn, phải loay hoay tìm ra và tạo ra.

Cụ Hinh đứng ngắm cả khu Bãi Cháy Vịnh Hạ Long, di sản thiên nhiên tuyệt tác. Quanh đây bạn đã thấy mọc lên đủ loại công trình cho du lịch và nghỉ ngơi.

Phía trước biển, một chiếc thuyền bé tí tẹo được trang bị một máy nổ diezel phành phạch vang vọng khắp thành phố, từ giờ này qua giờ khác. Không ai có thể lim dim khoan khoái nổi nơi bãi cát Tuần Châu hay ngả nghiêng trên một chiếc ghế bố thưởng tách càfê ban mai.

Cụ Hinh tìm mãi mới ra cái gói bông khôn ngoan để đút nút hai lỗ tai mình.

Không có cái gói bông khôn ngoan này, làm gì còn giữ nổi tầm nhìn 50 phân?

Quan chữ vuông

Xưa người Việt từng bị đồng hóa về chữ vuông, mà “không biết”. Từ văn bản trên giấy, trên kiến trúc, bia đá, cho đến tên đất, tên người, rồi thở một câu thơ, nhất nhất cũng cứ phải chữ Tàu thì mới danh giá.

Và bất chấp đại đa số người dân không hiểu gì.

Thế thì khác gì quan ta thay Tàu trị dân?

Một số cố gắng vê chữ Nôm thật là đáng quí về triết học : phải có cái chữ ghi được tiếng ta, giúp đọc được tiếng ta. Nhưng không thật thành công xa xăm được như Nhật bản. Cũng có thể do lớp kẻ sĩ chưa đủ mạnh về kĩ năng cũng như quyết chí.

Phổ biến người ta tranh nhau bán ruộng học cái chữ vuông, bất kể nội dung học là cái của nợ gì, vô nghĩa thế nào, cốt chỉ sao được ra làm quan chữ vuông để cầu lợi.

Sự vô tư vô điều kiện có thể không phải là tội lỗi, mà là sự đáng đời chăng?

Bao nhiêu công lao nuôi dưỡng lòng tự trọng cho dân chúng qua bao thế hệ, vô ích chăng?

Bao nhiêu kẻ học được cái chữ vuông hoàn toàn bên lề tiếng nói người dân này lại còn tha hồ tự cao tự đại và khinh lại người dân “thất chữ”, mong người dân ngu mãi để mình làm quan mãi.

Cuộc cách mạng về chữ quốc ngữ, dân ta viết được tiếng ta, đọc được tiếng ta, ai còn mơ hồ chăng? Đó chính là một thành công vượt bực của dân tộc về một “giấc mơ ngàn năm chữ Nôm“, chữ ghi được tiếng nói của dân ta.

Đến hôm nay vẫn còn những quan lại mới thích nhai những từ ngữ viển vông không ăn nhằm gì với đời sống, miễn để trộ dân và giữ ghế quan, há chẳng phải chúng từ cái đám hủ vuông kia rớt lại?

Cụ Hinh chờ đám hủ vuông tỉnh chuyện.

Đánh vật

Nói chuyện đánh vật vì chữ “đánh‘ thật là hay.

Khi nào người xứ ta phải loay hay chật vật để làm một việc gì khó khăn, hoặc phải tranh đấu quyết liệt với đối vật hay đối tác hay với chính mình, thì gọi là “đánh”.

Đánh trâu bò ra đồng, mưu mẹo ra phết.

Đánh xe, hiện đại hơn. Đánh xe bò xe trâu, rồi đánh xe máy, rồi đánh xe công nông lông ngông ra đường.

Đánh phấn, đánh son, đánh đàn, nghệ thuật nha.

Đánh đố thiên hạ, lẫm liệt.

Đánh hơi, đánh số, đánh đề, đánh đáo, tinh quái a!

Thôi, để chúng bạn luận tiếp vui vẻ độc đáo nghen.

Cụ Hinh thích cái diễn đạt rất thành thật sau đây của dân mình.

Xưa học chữ nào biết chữ đấy, nói chuyện chữ vuông.

Rồi đến một ngày, kì lạ thay, dân Việt chấp nhận cái hệ thống chữ nguyên âm và phụ âm để ghi mọi âm ngữ ghi bắt được trong đời sống.

Và dân xữ ta hì hục đánh vật … đánh vần. Tinh thần này, muôn năm!

Easy listening

Người xứ Đông ít luật lệ, mà có cũng không biết có áp dụng không, mà có áp dụng thì cũng không biết áp dụng ra sao, vào lúc nào, vẫn chuyện đối nhân xử thế muôn thuở thôi. Cho nên người ta cũng hay ăn nói xa xôi để xem tình thế đi đến đâu mà dò, gọi là “lội nước theo sau”.

Nhiều lúc cũng thật hay, ý tứ.

Người Đoài xây dựng và áp dụng khá nghiêm chỉnh được nhiều luật lệ, cho nên họ cũng thẳng thắn hơn.

Nhưng đừng nghĩ họ không biết ý tứ.

Nhưng hôm nay Cụ Hinh nói chuyện khác!

Chuyện là Cụ Hinh thấy rất nhiều người Đoài họ cũng sơ sài, nhiều thứ nông cạn.

Nói năng những chuyện phải nghĩ ngợi phân tích xa xăm, nhiều vị này cũng oải và nhạt.

Đôi lần Cụ Hinh hăng lên diễn thuyết trước họ, lúc sau mới nhận thấy cả đám đông yên lặng lắng nghe, tỏ ý thấy “hấp dẫn”, nhưng khó khăn tham gia cùng.

Mà rồi rất nhiều các vị Đông cũng nhạt nốt. Họ éo le ý tứ, nhưng thường thì chỉ để cho được cái việc họ chăm chắm thôi. Còn lại thì cũng lợt sợt nhiều.

Cụ Hinh lúc đầu tự thấy ngạc nhiên.

Sau đó Cụ Hinh quan sát các quầy bán các băng đĩa nhạc, cả ở xứ Đông, cả ở xứ Đoài.

Đa phần người ta bán nhạc “easy listening”, nhạc “bùi tai”.

Trên các media, trong các hiệu ăn, siêu thị… thì cũng thế, toàn phát loại nhạc này là chủ yếu.

Các bài nhang nhác nhau, nghe lần đầu thấy bùi tai, nghe lần thứ hai thì nghe câu trước đã đoán rõ câu sau nhạc thế nào, hát ra sao. Nghe mà cảm tưởng ta đang tắm ao ta cùng đàn vịt nhà ta.

Nhiều khi viết mẩu truyện cũng có nỗi buồn, nhiều vị săm soi cái giả chiêu của mình, khác nào hăng hái tung chưởng bắn súng vào cái bóng của chàng Lucky Luke.

Tức mình, Lucky Luke bắn luôn cả vào chính cái bóng của mình cho nó giống thiên hạ, lại còn nhanh hơn thiên hạ.

Vô tuyến tiếp khách

Nhiều lần được mời làm khách mà Cụ Hinh cứ phải loay hoay.

Chuyện thế này.

Sau thủ tục chào hỏi, bà chủ nhà bảo “Cụ chờ em một tí”.

Nói đoạn nheo mắt, giương thẳng cánh tay uy nghi, bấm nút, cái vô tuyến vĩ đại giữa phòng khách bắt đầu lên tiếng oang oang cùng các hình múa may không nghỉ.

Cụ Hinh lườm quanh… Chủ nhà đã khéo cất cái điều khiển đi đâu rồi. Máy thì hiện đại, nhìn kĩ cũng chẳng thấy đâu mấy cái nút tắt bật với volume…

15 phút … nửa giờ trôi qua… mặc dù Cụ Hinh đã xé mảnh nylon mỏng mềm đút vào hai lỗ tai, kinh nghiệm trong các phòng luyện nhạc rock, cái ong ong oang oang của vô tuyến vẫn đó cùng mấy cái hình lộn ngược xoay xuôi không nghỉ. Xem ra còn tệ hơn cả loa phường! Loa phường dù sao cũng nằm trên cột đèn ngoài phố.

May quá, bà chủ đột nhiên tái xuất.

- Ôi nhiều kênh lắm, sao Cụ cứ xem mãi một kênh à? Mà cũng chẳng sao đâu, các kênh cũng na ná nhau!

Cụ Hinh cười ngoại giao, không biết có nên nhờ bà chủ tắt máy không đây…

- Thôi, tôi cũng không xem đâu.

- Thế Cụ xem đống báo này nhé, lá cải, nhưng cũng lắm truyện ra phết. Vô tuyến Cụ khỏi xem cũng được, nhưng cứ để thế cho vui nhà.

Vừa lúc đó hai bố con nhà này đi đâu về đến nơi.

- Chào Cụ Hinh, vui quá! Con chào Cụ đi!

- Cháu chào Cụ! May quá mình về kịp giờ, vừa bắt đầu trận bóng! Hôm này có ba trận liền, tha hồ xem!

Bà chủ tháo vát bắt đầu bày mâm bát ra. Anh chồng mở rượu. Cụ Hinh loay hoay tìm thêm mảnh nylon mỏng mềm để nhồi thêm vào hai tai. Mắt nhìn đồng hồ… Cụ chỉ còn hy vọng vào mỗi cái đồng hồ chạy nhanh lên hơn….

Trung Quốc hôm nay, học và không học

Posted on

Ánh mặt trời ban mai bừng lên trên mấy trang báo xứ Đông đang được anh La loay hoay đọc. Cụ Hinh thì loay hoay ngoáy mấy tia mặt trời trong tách càfê.

Chợt anh La quay sang chất vấn Cụ Hinh.

- Cụ Hinh thấy xứ ta hôm nay nên học được gì ở đại quốc Trung Hoa?

- Tinh thần không ngóng sợ ai nữa.

- Thế cái gì thì xứ ta nên không học ở đại quốc Trung Hoa hôm nay?

- Tinh thần không tôn trọng ai nữa.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 72 other followers