Hỏi chuyện

Ông Pháp Đàn hỏi chuyện Anh La.
« Chữ điên trong ‘điên khùng’, là chữ gốc Việt hay gốc Hán ạ? »
« Gốc Hán ạ. »
« Thế trước khi nhập cái từ điên này vào tiếng Việt, thì không có người Việt nào bị coi là điên à? »
« Không. Chỉ có vài người bị coi là dở hơi thôi ạ.”

Khoẻ hơn

Ông Pháp Đàn hỏi.
“Thế nào là ngu hả Cụ Hinh?”
“Dạ, chắc là mình thấy ra xung quanh trời đất người còn giỏi hơn mình, thì biết mình còn ngu.”
“Thế sao người ta vẫn hay quát người bên cạnh ‘sao mày ngu thế’?”
“Dạ, cái này thì chắc là vì người quát khoẻ hơn người bị quát ạ!”

Sợ hãi

Sợ hãi là một công cụ của tạo hóa để các sinh thể, gồm cả con người, biết dè chừng trước các hiểm nguy, và tìm ra cách thức để tránh hoặc giảm bớt các hiểm nguy đó. “Sợ hãi có ích” này là thứ sợ hãi chỉ dẫn việc đưa đến làm giảm các mối gây sợ hãi.
Sợ hãi cấp cao” là những thứ sợ hãi mà chúng không có khả năng làm giảm các mối gây sợ hãi, thậm chí còn làm lũy tiến chúng lên, đó là bệnh thần kinh hoặc mê tín.
Ví dụ như “cầu khấn sự sống mãi” là một bệnh thần kinh vì nó sử dụng sự “sợ hãi cấp cao” mà không cung cấp giải pháp thật nào cho “sự sống mãi”.

Sống đến bao nhiêu tuổi, là vừa

Cụ Hinh được mời đến dự Hội thảo “Sống đến bao nhiêu tuổi, là vừa“.
**
Hội thảo kéo dài sang ngày thứ ba. Đủ các loại ý kiến.
Có ý kiến “nhi đồng mà làm được việc chói lọi rồi hy sinh, như thế cũng là vừa.”
Lại có ý kiến “dù có chết ở tuổi thanh xuân nhưng mà cống hiến đâu ra đấy, càng tươi đẹp mãi.
Cũng có ý kiến “nói thế chứ cũng phải đủ vòng sáu mươi năm, cho mùi đời đầy đủ.”
Một số đi xa hơn, “trăm tuổi, thế mới là tuổi trời“.
Có số nữa còn đi xa hơn nữa, “một không hai, đẹp hơn“.
Ít hơn nữa, một số tiếc rẻ “tại sao không cho tròn một trăm năm mươi ạ?“.
Đoàn chủ tịch hội thảo thì chủ trương lập trường “sống mãi“.
Cụ Hinh không dám ho hoe gì, nhưng cố gắng tỉnh táo.
**
Tình hình đoàn kết hội thảo trở nên khó khăn.. Ghi kỉ yếu như thế nào đây..?
Cuối cùng Kỉ yếu Hội thảo ghi ở cuối:
Nói chung, sống đến bao nhiêu tuổi là vừa, thì tùy đấy.
Nhưng mà sống mãi là lý tưởng cao nhất.”

“Bánh đực”

Ông Pháp Đàn bảo.

“Tôi mới được ăn món bánh gì của Việt.. à, bánh đực..”

“‘Bánh đực’ là bánh gì ạ?”

“Cụ Hinh không biết à? Rất mềm, trung tính, nhợt nhạt.. nhưng nếu chấm nước mắm với chanh với ớt thật cay thì lại rất khéo nâng nước mắm với chanh với ớt lên.”

“Dạ..”

“Tôi khen cô bạn mời tôi món ấy ’em hiền như bánh đực’. Cô ấy khúc khích mãi không thôi.”

Cụ Hinh cũng khởi động khục khịch.. không dừng được..

“Chết, sao vậy Cụ Hinh?”

“Đấy là ‘bánh đúc’, ‘đúc’, bác Pháp Đàn à.”