Sợ hãi

Sợ hãi là một công cụ của tạo hóa để các sinh thể, gồm cả con người, biết dè chừng trước các hiểm nguy, và tìm ra cách thức để tránh hoặc giảm bớt các hiểm nguy đó. “Sợ hãi có ích” này là thứ sợ hãi chỉ dẫn việc đưa đến làm giảm các mối gây sợ hãi.
Sợ hãi cấp cao” là những thứ sợ hãi mà chúng không có khả năng làm giảm các mối gây sợ hãi, thậm chí còn làm lũy tiến chúng lên, đó là bệnh thần kinh hoặc mê tín.
Ví dụ như “cầu khấn sự sống mãi” là một bệnh thần kinh vì nó sử dụng sự “sợ hãi cấp cao” mà không cung cấp giải pháp thật nào cho “sự sống mãi”.

Sống đến bao nhiêu tuổi, là vừa

Cụ Hinh được mời đến dự Hội thảo “Sống đến bao nhiêu tuổi, là vừa“.
**
Hội thảo kéo dài sang ngày thứ ba. Đủ các loại ý kiến.
Có ý kiến “nhi đồng mà làm được việc chói lọi rồi hy sinh, như thế cũng là vừa.”
Lại có ý kiến “dù có chết ở tuổi thanh xuân nhưng mà cống hiến đâu ra đấy, càng tươi đẹp mãi.
Cũng có ý kiến “nói thế chứ cũng phải đủ vòng sáu mươi năm, cho mùi đời đầy đủ.”
Một số đi xa hơn, “trăm tuổi, thế mới là tuổi trời“.
Có số nữa còn đi xa hơn nữa, “một không hai, đẹp hơn“.
Ít hơn nữa, một số tiếc rẻ “tại sao không cho tròn một trăm năm mươi ạ?“.
Đoàn chủ tịch hội thảo thì chủ trương lập trường “sống mãi“.
Cụ Hinh không dám ho hoe gì, nhưng cố gắng tỉnh táo.
**
Tình hình đoàn kết hội thảo trở nên khó khăn.. Ghi kỉ yếu như thế nào đây..?
Cuối cùng Kỉ yếu Hội thảo ghi ở cuối:
Nói chung, sống đến bao nhiêu tuổi là vừa, thì tùy đấy.
Nhưng mà sống mãi là lý tưởng cao nhất.”

“Bánh đực”

Ông Pháp Đàn bảo.

“Tôi mới được ăn món bánh gì của Việt.. à, bánh đực..”

“‘Bánh đực’ là bánh gì ạ?”

“Cụ Hinh không biết à? Rất mềm, trung tính, nhợt nhạt.. nhưng nếu chấm nước mắm với chanh với ớt thật cay thì lại rất khéo nâng nước mắm với chanh với ớt lên.”

“Dạ..”

“Tôi khen cô bạn mời tôi món ấy ’em hiền như bánh đực’. Cô ấy khúc khích mãi không thôi.”

Cụ Hinh cũng khởi động khục khịch.. không dừng được..

“Chết, sao vậy Cụ Hinh?”

“Đấy là ‘bánh đúc’, ‘đúc’, bác Pháp Đàn à.”

Rửa xe

Romeo đậu xe năm bánh trước nhà Juliet.

“Ô, Romeo, ôtô hẳn hoi, xe ở đâu ra mà cũ vậy?”

“Mới mua.”

“Em xin lỗi.. Nhưng mà cũ hết các chi tiết à?”

“Không, biển xe mới tinh mà.”

“Thế ít ra thì cũng đi rửa xe nhỉ.”

“Anh cũng định đi rửa xe, nhưng người bán dặn đừng rửa xe, nhỡ mà không nổ xe lại được..”

“Romeo chả hiểu gì, rửa xe tức là mình đi ăn mừng xe, đi ăn bún ốc nhé!”

 

Vô tích sự

Tôi đưa cô ấy tới ga tàu hoả
Túi đồ của cô ấy vẫn còn trong tay tôi
Chả biết nói gì, khỏi biết nói gì
Khi tất cả tình yêu của mình đã là tuyệt vọng
**
Đoàn tàu vừa tới, tôi nhìn vào mắt cô ấy
Tôi chỉ còn thấy mỗi sự cô đơn của mình
Thật là cô đơn, khó cầm nước mắt
Tình yêu của tôi vô tích sự vô cùng
**
Đoàn tàu rời bến, đèn le lói phía sau
Ánh màu xanh biển màu nhạc của tôi
Ánh màu rực đỏ màu tâm trí tôi
Tình yêu của tôi vô cùng vô tích sự
# Robert J.

Hạnh phúc muôn nẻo

Thày Micha mời trà Cụ Hinh ở am trên núi.
Cụ Hinh hỏi “hạnh phúc của thày gồm những gì ạ?”
“Tôi cũng có nhiều hạnh phúc, tuy nhiên nhiều khi chúng không thật giống như hạnh phúc của người bình thường.”
“Ví dụ ạ.”
“Nói riêng với Cụ Hinh thôi nhé.
Quên được một bóng hình người đẹp xưa, với tôi cũng đã là một hạnh phúc à.”
“Hạnh phúc như thế, có nhiều không ạ?”
“Nhiều chứ.
Khi mình quên được bóng hình người đẹp xưa, lòng mình như mặt hồ mùa thu thăm thẳm lặng lẽ, bóng hình ấy như
đàn cá đã rủ nhau chìm sâu vào bên trong lòng hồ.
Tất nhiên thì một lúc nào đó đàn cá ấy lại lượn lên mặt hồ… Và rồi mình lại cố gắng quên được bóng hình người đẹp xưa, thì lại một lần nữa hạnh phúc lại đến.”

Nhìn (thấy) trước

“Nhìn (thấy) trước” là một năng lực bắt buộc phải có, dù ta không thích chăm chỉ, để làm một công việc.

Từ những thứ đơn giản nhất mà có khi ta đã quên rằng chúng thuộc về “nhìn trước”, ví dụ như xỏ dép đã, rồi mới ra đường đi họp đại hội.. cho tới những thứ vô cùng phức tạp hơn, mà chắc là việc dẫn dắt đời sống một xã hội phải là như thế.

Trong âm nhạc, định câu nhạc sẽ đi đến nốt “do” (đọc “đô”) của hợp âm “Do trưởng” (đọc “đô” trưởng) chẳng hạn, người chơi đã phải hình dung trước đó một nẻo đường nào đó chạy qua dãy các hợp âm nào đó ở phía trước đó.

Ví dụ của style jazz “II V I” (kí hiệu I, II..V, VI, VII cho thứ tự thang các nốt của một giọng, ví dụ với giọng “Do trưởng” thì thứ tự thang I, II..V, VI, VII là Do, Re..Sol, La, Si) :

“Do trưởng” (I) => “Re thứ” (II) => “Sol 7” (V) => “Do trưởng” (I)

++ Mở rộng, vì hợp âm “quay về Re thứ” (Dom Sec) là “La 7“, có thể :

“Do trưởng” => “La 7” => “Re thứ” => “Sol 7” => “Do trưởng”

++ Mở rộng nữa, vì hợp âm “quay về La 7” (Dom Sec) là “Mi 7“, có thể :

“Do trưởng” => “Mi 7” => “La 7” => “Re thứ” => “Sol 7” => “Do trưởng”

++ Mở rộng nữa, thay vì đi ngay về đích, ta có thể múa một vòng quanh một đoạn nào đó, ví dụ đoạn (“La 7” => “Re thứ”) :

“Do trưởng” => “Mi 7” => “La 7” => “Re thứ” (=> “La 7” => “Re thứ”) => “Sol 7” => “Do trưởng”

++ Mở rộng nữa, vì “Fa trưởng” tương thích với “Re thứ”, ta thêm vào :

“Do trưởng” => “Mi 7” => “La 7” => “Re thứ” (=> “La 7” => “Re thứ”) => Fa => “Sol 7” => “Do trưởng”

++ Mở rộng nữa, từ “Fa trưởng” ta có thể thêm hợp âm “Fa trưởng có nốt Fa# ở dưới cùng” vào giữa Fa => “Sol 7” :

“Do trưởng” => “Mi 7” => “La 7” => “Re thứ” (=> “La 7” => “Re thứ”) => Fa => Fa/F# => “Sol 7” => “Do trưởng”

++ Mở rộng nữa..

**

Những tay nhạc chơi ngẫu hứng họ phải có đủ các bản đồ của các con đường đi đến chỗ hẹn hò..

**

Mà “hẹn hò” được, thì là do phải rèn luyện được bản lĩnh “nhìn trước” được.😉