Chữ nghĩa

Ông Pháp Đàn hỏi chuyện.

“Tôi đọc sách báo thấy nói chữ Việt ‘đồng bào’ thật là hay, Cụ Hinh ạ. Có người giảng giải thêm rằng đấy là chữ hay nhất của loài người khi nói rằng ai ai cũng từ cùng trong một bọc trứng mà ra.”

“Vâng, tôi cũng có nghe nói đến ạ.”

“Đây là chữ Việt gốc?”

“Vâng, chữ Việt.”

“Thế Trung Hoa có chữ khác à?”

“Trung Hoa thì có chữ đọc na ná là ‘tòng pào’ ạ.”

“Thế nghĩa của ‘tòng pào’là thế nào?”

“Dạ, là ‘đồng bào’ ạ.”

Ăn ngon, mặc đẹp

Cụ Hinh đang ngồi càfé xem báo chợt thấy như có cô nhà báo lượn qua mấy bàn hỏi đáp khách khứa.

**

Nhãng đi, chợt có tiếng khúc khích “chào bác, cho em hỏi ạ.”

“Dạ…”

“Hội nữ quyền chúng em xin phép làm vòng hỏi ý kiến ạ.. Theo bác thì ăn ngon mặc đẹp là tốt hay không tốt đối với một phụ nữ ạ?”

“Ôi, tuyệt vời chứ.”

“Tại sao ạ?”

“Vì chốc nữa thì tôi cũng còn chưa biết mình sẽ ăn món gì, và sẽ ngắm ai nữa.”

Cô như nhà báo lúng liếng kìm lúm đồng tiền.

“Vâng hay quá, nhiều bác khác thì lại chê trách, bảo rằng ăn ngon mặc đẹp thì chỉ tổ lười thôi ạ.”

“Ăn ngon, mặc đẹp, lười nhác, chăm chỉ.. những cái đó đâu có nhất nhất là phải đi với nhau đâu nhỉ?

Tôi biết rõ chứ, vì tôi thường thì ăn không ngon, mặc không đẹp, mà vẫn lười mà.”

 

Thấy mình

“Anh La à, có lúc em như thấy chính mình đang đi qua trước mắt mình..”

“Chết, cẩn thận đấy.. khéo Vi phải tìm uống thuốc bổ não gì đấy..”

“Nhưng mà đấy chỉ là trong giấc mơ thôi.”

“A, may quá, thế thì chưa làm sao.”

“Thế nếu mình thấy mình xung quanh mình lúc mình đang thức thì nguy cơ ạ?”

“Chắc là thế, nếu mình lại thấy một mình mình xung quanh mình lúc mình đang thức.”

“Thế nếu không phải là một mình mình..”

“À, nếu mình lại thấy toàn là những mình đang đi qua xung quanh mình lúc mình đang thức thì lại là tuyệt vời.”

“Sao lại thế ư?”

“Lúc ấy, mình đã thành ra lãnh tụ.”

Muôn thuở

Trong bộ Tam Quốc, mẹo mực được sử dụng nhiều nhất và cũng nhiều hiệu quả nhất là như sau.

Dàn binh phục hai bên, rồi đưa một tướng ẻo lả ra hò hét chửi bới thách đánh, bên đối phương tức khí tràn sang, bên dùng mẹo này giả thua chạy về; khi đối phương tràn vào đến chỗ bị phục hiểm thì nổi pháo hiệu đem binh ào ra đánh từ hai bên, từ đằng sau ráp lại, giỏi nữa thì có toán chặn hậu quân đối phương đang bị giam vào chỗ hiểm lạc.

Mẹo nhạt, chỉ có thế.

Nhưng mà ăn nhau là ở đám đông; đám đông mãi mãi bị lừa.

Muôn thuở.

Thôi nghĩ ngắn

Ông Lượng loay hay rồi lại cũng bắt được ông Hoạch ở chiến trận, lần thứ bảy.

**

Cởi trói cho Hoạch, mời rượu áp kinh, ông Lượng bảo “sao ông Hoạch làm tướng mà lại để bị bắt tới lần thứ bảy này nữa?”

“Dạ, không phải tại vì ông giỏi hay em không giỏi. Chẳng qua là vì ở phía nam này nóng bức ẩm ướt gần như quanh năm, yêu đương thì dễ, mà nghĩ dài thì ngại. Em chuyên trị nghĩ ngắn, cho nên rồi mới hay bị sa cơ.”

“Thế ta thả ông ra, ta lại sẽ phải bắt ông lần thứ tám chăng?”

“Không có lần thứ tám nữa đâu ạ.”

“À, thế là ông sẽ thôi nghĩ ngắn?”

Ông Hoạch, nhấp ngụm rượu, chùi ria mép.

“Không phải là như thế.

Lần này được tha về, em sẽ yêu đương, vui chơi thoả thích, từ nay khỏi phải nghĩ ngợi nữa luôn. Ngắn, với chả không ngắn.”

Thói dântuý

Thói dântuý, không gì giản đơn hơn như thế.

Đó là cách thức mang vác cái đống ngu dốt của người ta ra, và ca tụng, và tụng ca, làm cho đám người ấy tự sướng đê mê lan man, không còn coi ai sáng sủa hơn chính mình.

Và rồi, những kẻ khôn lỏi thực hành món dân tuý ấy lèn họ vào rọ.

Tuổi đời mênh mang

Mỵ Châu hỏi.

“Cụ Hinh à, em có nghe nói đến vua ‘Salomon’, ông ấy năm nay bao nhiêu tuổi ạ?”

“3028.”

“A, đấy là tuổi nếu như ông ấy vẫn còn sống, đúng không ạ?”

“Đấy là tuổi tương đối khi chiếc lá Salomon nảy ra từ cây vũ trụ, và chiếc lá ấy còn sống hay đã chết thì nó vẫn tồn tại dưới dạng này hay dạng khác, và vẫn mang tuổi của nó, Mỵ Châu à.”

“A.. thế thì ngay tuổi tương đối của chúng mình rồi cũng sẽ là như nhau khi cùng tiến về dương vô cùng haha ^^.”