Cấu trúc

Mỵ Châu hỏi chuyện.

“Những thứ biến hóa khôn lường, thì chúng có cấu trúc không nhỉ?”

“Thứ gì cơ?”

“Ví dụ như tình yêu..”

“Có thể chứ..”

“Thế thì còn gì là không lường nhỉ? Cụ Hinh nói thế nào í?”

“Đa phần các cá thể loài người đều ‘tự yêu mình‘, đó là cấu trúc ‘phản thân‘.

Nhiều đôi quấn quít nhau, đến nguy cơ không còn biết ai trên đời này nữa kể cả chính bản thân họ, ‘yêu vòng qua nhau không dứt‘, gọi là cấu trúc ‘qua ảnh‘.

Nhiều người luôn luôn ‘yêu người khác cơ‘, vì chóng chán bất kì ai, gọi là cấu trúc ‘chuỗi‘.

Một số người ‘không thể yêu ai‘, kể cả bản thân họ, gọi là cấu trúc ‘ngõ cụt‘.”

Mỵ Châu tủm tỉm “Cụ Hinh đừng thuộc loại cấu trúc cuối cùng đó nghen”.

Lạc quan

Jimi hẳn chưa bao giờ đọc “Truyện Kiều”.. thế nhưng chàng này rất Kim Trọng.

**

Sau mấy tháng đi kiếm sống, lúc trở về nhà người tình chìa khóa của chàng không mở được cửa nữa.

Chàng đau khổ vì người tình của chàng đã bỏ đi đâu.

Nhưng chàng tin tưởng rằng em gái của người tình của chàng rồi sẽ đền đáp chàng.

“Cause if my baby don’t love me no more,
I know her sister will!”

Không khổ

Cụ Hinh ra đường thường gặp bác taxi xe máy, gọi theo tiếng Kinh Nôm là “xe ôm”, ở ngã ba đầu phố. Lâu dần thành quen, bác Minu.

Bác Minu thật ra còn trẻ lắm, chưa lấy vợ. Nhưng mà ngoài xã hội ta nên lịch sự, cứ gọi “bác”, cũng là nên, Cụ Hinh nghĩ như thế.

Bữa nọ Cụ Hinh hỏi “làm nghề xe ôm này có vất vả lắm không hả bác Minu?”

Bác Minu bảo “không”.

“‘Không’, là ‘không như thế nào’ ạ?”

“Lúc trước còn bé sáng ra tôi vẫn dắt trâu ra ruộng, ra bờ ao, ra bờ sông cho nó đi làm, hay cho nó đi ăn cỏ.

Bây giờ tôi dắt Cụ Hinh đi làm, thì có gì là khác nhau đâu ạ?”

Bảo hành

Chuyện xưa rồi, bác Củ làm nghề bảo hành đồng hồ. Bác Củ có cô con gái tên Sợi, rất xinh đẹp.

Anh Chỉ là người thường ghé qua chỗ bác Củ để lên dây lau dầu định kì chiếc đồng hồ cổ, thỉnh thoảng lại hỏi chuyện ngách sang cô Sợi, chả biết có ý tứ gì khác nữa hay không.

**

Nom anh Chỉ chững chạc, một bữa bác Củ bảo “đấy, con Sợi nhà tôi xinh lắm, anh mà bén nó thì tôi bảo hành.”

“Dạ, bác bảo hành như thế nào ạ?”

“Vĩnh viễn luôn.”

“Dạ, cháu cảm ơn bác, nhưng mà cháu tưởng bảo hành thì có thời hạn.. bảo hành vĩnh viễn luôn thì bác cho cháu suy nghĩ kĩ thêm đã ạ.”

em anh em

Ông Pháp Đàn thích tập hát bài Việt.

Ông Pháp Đàn bảo “học hát cũng là học tiếng mà”.

Lại hỏi “lúc hát bài Việt gặp ngôi trai, ngôi gái thì phải làm thế nào hả Cụ Hinh?”

“Nếu là phụ nữ hát bài hát, thì tự động đổi đi, xưng em, gọi anh. Còn nếu là đàn ông hát bài hát, thì cũng tự động đổi đi, xưng anh, gọi em. Bác Pháp Đàn mà tỏ tình với một phụ nữ thì bác không thể gọi cô ấy là ‘anh’, rồi tự xưng mình là ’em’ được.”

**

Đến ngày vui chung nọ, bác Pháp Đàn hăng hái “tôi xin hát một bài Việt ạ”.

Rồi bác cất tiếng..


Ở làng quê ta, cày bừa giờ trái thay gai
Từng luống cao đồng trũng ruộng ngoài
Cày khéo tay nổi tiếng thôn Đoài
Thay gai nay trái đua tài

Quên lời

Mấy lần Cụ Hinh được động viên hát trước bạn bè.

Vấn đề là rất dễ quên lời, nhiều khi ở ngay những chỗ mà ai cũng thuộc, nên bị lộ ngay. Những lúc có Mỵ Châu ở đó, rất may là Mỵ Châu hát khẽ nhắc vở cho.

**

Dụ như, nhiều lần hát đến câu “but let me start by saying…”, thì Cụ Hinh lại bị quên…

Rồi thì Mỵ Châu phải hát hộ khe khẽ “I love you”.