Thờ Tự Do

 

một cộng đồng thờ tự do
không đương nhiên sẽ có ngay tự do

một cộng đồng không thờ tự do
đương nhiên sẽ không bao giờ có tự do

#hhm

 

Advertisements

Chuyện ngành nghề

Hiện nay xứ sở đã phát triển, muôn nghề muôn người.

**

Nghề đổ rác là một nghề vô cùng quan trọng: nghề này mà dừng cho một tháng liền thì ở các thành phố chuột sẽ nhảy lên làm thị trưởng.

Nghề đổ xăng xe cũng là nghề đặc biệt, dừng một tuần thì cả thành phố thành ra thành phố đi bộ, trong cái tê liệt cũng có cái được về chuyện hít thở.

Nghề loa phường mà dừng, người dân ngẩn ngơ ngoáy tai xem tại sao tai lại không bị ù ù.

Nghề cứu chữa cháy, nghề cấp cứu y tế, nghề coi ngục.. hễ dừng, là loạn. Nghề dẫn máy bay lên xuống mà dừng thì chỉ loạn một phần của giao thông mà thôi.

Nghề báo chí truyền hình mà dừng, thì toàn dân lên Facebook.

**

Vậy thì ngành nghề nào cũng quan trọng.

Nếu quả như còn ngành nghề nào mà kém quan trọng, thì dẹp đi.

Chì sĩ

Cụ Hinh dạo phố thế nào bắt gặp cụ Chì đang ngồi hàng nước trà nhai kẹo lạc, rồi được cụ Chì kéo ngồi xuống cùng.

“Cụ Chì vẫn khỏe mạnh nhai được kẹo lạc ạ?!”

“Cụ Chì cười tươi, giục ăn chiếc kẹo lạc cùng.

“Lâu nay cụ Chì có viết thêm gì không ạ?”

Vừa hay, bà chủ hàng nước trà kẹo lạc ra lại hàng, đứng tuổi nhưng nhanh nhẹn “chào anh”.

Cụ Chì tủm tỉm.

“Lý luận, chả ăn thua gì, vịt khỏe hơn nước đổ đầu.

Bà Chì của Cụ Hinh đấy, bà ấy cứ nước trà kẹo lạc thôi, bà ấy bảo tôi ‘vứt hết các của nợ lý sự ở xứ đây đi, ngồi trông hàng với em, thế là vui vẻ một đời người đi qua.’

“A.. vâng.. chào chị nhà ạ..”

“Chào Cụ Hinh, có nghe ông Chì kể chuyện ạ, mà hôm nay mới gặp mặt đấy nhé! Người nhà cả, nước trà đây, kẹo lạc đây, hai ông trông hàng, tôi vào nhà đặt cơm nhé!”

Khen, chê

Mỵ Châu chuyện trò.

“Khen, chê, tự chúng có ích gì không, Cụ Hinh nhỉ?”

“Cái đấy, phải hỏi chuyện người được khen được chê.”

“Nghĩa là thế nào?

“Người được khen được chê,
nếu họ chai, thì chẳng có ích gì,
nếu họ chập, thì hóa nguy hiểm,
nếu họ suy tư, thì may ra có thể là có ích.”

“Thế thì em chả dại khen hay chê Cụ Hinh, hihi.”

Nhìn tường

Ông Michel ngước mắt lên khỏi đống màn hình, hỏi chuyện Cụ Hinh.

“Tôi nghe nói các bậc thày vùng Hymalaya luyện thiền giỏi lắm?”

“Vâng, tôi cũng có nghe như thế ạ.”

“Đọc đó đây đôi chút, tôi cũng muốn luyện thiền, không biết có cần nhiều thời gian để đắc tâm đắc chí không ạ?”

“Tôi không có kinh nghiệm riêng, nhưng nghe nói có thày phải bỏ chín năm nhìn tường, cửu niên diện bích.”

“Ôi, thế thì khó quá, tôi chỉ có năm tuần phép một năm thôi ạ..”

“Michel, tôi thấy ông nhìn bức tường màn hình này dễ đã đến ba mươi năm, ba lần chín năm nhìn tường lẻ ba, lo gì mà ông đã không đắc tâm đắc chí thiền rồi mà!”