“Cóc”

Thấm thoắt đà mấy chục năm, nhớ quá ngôi chùa nhỏ ở lưng chừng núi Thiên Thai thuộc huyện Gia Lương, Hà Bắc. Trẻ con thành phố tản cư về đó thuở ấy bị kiểm tra thường xuyên xem chúng đã học thuộc lòng được các tên thôn, tên xã nơi chùa này chưa, kẻo ngộ nhỡ bị lạc thì người ta còn biết mà dẫn về cho. Những tên tuổi này có bị thay đổi gì không đây? Liệu đã là thôn “Chiến Thắng” của xã “Nguyễn Danh Nhân Thời Nay”? Bao nhiêu cái tên đất tên nước nhiều khi có từ khi chưa có chữ viết, và có khi chưa từng được viết ra nữa, thế rồi nhờ vào hàng triệu con người nhắc miệng nhau qua đời đời con con cháu cháu, mà đọng lại được… Ẩm ương thì thoắt một cái, chúng bay hơi lặng câm.

Tự nhủ, ở vùng nhà quê, may ra sự cạnh tranh chính hiệu, thương hiệu kém đắt khách hơn, tên tuổi chắc sẽ ít bị đảo lộn hơn.

Đi gặp lại danh lam, không biết có phũ phàng như đi gặp lại người đẹp thuở xưa?

Đây rồi mà… Bờ đê, không thấy đâu… Hồ sen bát ngát nằm giữa hai quả đồi, hết dấu tích… Kết cấu làng cũ, không còn… Ngôi chùa… may mắn quá, nó vẫn còn đây, bị tù vây bởi mấy ngôi nhà mái bằng gác thượng…

Cái cổng chùa thời nọ, vẫn còn.

Một con chó gầy nhẳng xấu xí ngẳng cổ ra sủa, dáng vẻ thua xa con chó “Cóc” mượt mà khủng khỉnh xửa xưa, một cái tên không thể nào quên!

—-

“Cóc, thôi ngay!” Bà vãi mắng con chó.

Ôi con chó “Cóc” hôm nay, nó lại đẹp làm sao trong đôi mắt người chợt cay nhòa.

Advertisements

3 thoughts on ““Cóc”

  1. Tự dưng NC ưng trích mấy câu thơ của bác Điềm:
    “Họ đã sống và chết
    Giản dị và bình tâm
    Không ai nhớ mặt đặt tên
    Nhưng họ đã làm ra Đất Nước
    Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồng
    Họ chuyển lửa qua mỗi nhà, từ hòn than qua con cúi
    Họ truyền giọng điệu mình cho con tập nói
    Họ gánh theo tên xã, tên làng trong mỗi chuyến di dân
    Họ đắp đập be bờ cho người sau trồng cây hái trái
    Có ngoại xâm thì chống ngoại xâm
    Có nội thù thì vùng lên đánh bại
    Để Đất Nước là Đất Nước nhân dân
    Đất Nước của nhân dân, Đất Nước của ca dao thần thoại”

  2. biết đau vài chục năm sau mắt còn sáng đọc lại những cái còm của Kiều rồi Cụ Hinh lại súyt soa “ôi chao cái tên Kiêu nó thật Kiêu Kiêu làm ta luôn đau đầu của thủa nào”

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s