Xã tín IV – Xì dầu, nước mắm

< Xã tín – hồi ba

So với một số loài vật, con người hôm nay làm việc hơn khá nhiều. Làm gì dám tự cho phép mình ngủ đông một mùa… Loài vật không có các nhu cầu về nhu cầu, không biết sinh đẻ ra các nhu cầu lũy thừa lên, như phải ăn vài trăm loại phomát, uống vài ngàn loại rượu, và ngốn hàng vạn bài báo …

Vậy nên việc tìm ra niềm vui ngay trong khi làm việc là một cứu cánh.

Anh La thường cầu may vào mấy cô bạn đồng nghiệp đỡ đần cho mà thôi.

—-

Gioan là một cô bạn như thế.

Dẻo dai, bền bỉ, không chống cự lại thời gian… Thực tế nhất và đơn giản nhất, Anh La lấy chính cô làm cái nhịp biểu cho mình.

Cô lên lịch làm việc, trong đó có lịch uống càfê thiêng liêng.

Cô chia các buổi trưa trong tuần theo ngày. Thể dục nhịp điệu thứ hai, guitar workshop thứ ba, chạy xuyên rừng thứ tư, đi chợ thứ năm, ăn uống với bạn bè thứ sáu. Thiền thì cũng chỉ đến thế à. Nhiều đồng nghiệp cũng có những lịch hoạt động riêng đại loại như thế. Cái này Anh La thua xa.

—-

Một hôm Gioan rủ Anh La đi chợ ăn trưa nhanh và mua ít đồ. Hóa ra cuối cùng cô nàng chỉ nhằm mua mỗi chai xì dầu tây nhỏ nhắn. Anh La đã tập thể dục từ sáng sớm, những tưởng mình đã phải bê vác trâu lăn hộ đến nơi.

Ra khỏi quầy trả tiền, Anh La ngạc nhiên không thấy Gioan cầm đồ đạc gì cả.

«Gioan, cô quên khuấy cái chai xì dầu đâu rồi? »

Gioan nở nụ cười êm thắm, khẽ kéo cái phécmơtuya ở cái túi đầm sang trọng nhỏ nhắn đeo bên người. Chai xì dầu nghiêng nằm ấm áp bên trong!

« Chết thôi! Nó mà lênh láng ra đấy thì cô vứt hết đồ với túi đi à! »

« Nào có sao? Từ hàng năm nay người ta vẫn làm thế, có bao giờ việc gì đâu! »

Không tin vào mắt mình, Anh La cẩn thận cầm ra chiếc lọ xì dầu dán nhãn Maggi. Chiếc lọ nâu đẹp, dày dạn, chắc chắn, và kín bưng như một pháo đài!

—-

Tản bộ trên đường Gioan thủ thỉ.

“ Anh La à, mỗi sản phẩm có uy tín được là vì chúng tìm được chỗ đứng đàng hoàng trong đời sống, có tín nhiệm, không gây sự, không phiền hà đến các đồ vật xung quanh, kiến tạo và cung cấp công dụng cho các đồ vật khác… Em làm về marketing, em biết.”

“ Như mỗi chúng ta trong đời sống mà thôi.”

“Bản năng con người không tôn trọng nhịp điệu. Anh cứ xem, Tạo Hóa làm nên mọi chuyện đâu có ăn cướp nhịp điệu thời gian.”

“Đấy nhé, anh lại cứ chúi người bước tới rồi. Thế là anh gây sự với thời gian, vào cái lúc đâu có cấp rút này.”

“Anh thử nhìn nhiều người quanh chúng ta xem. Họ nhìn chúng mình như đã là một cặp tình nhân! Vì họ không tôn trọng chính cái suy nghĩ của mình, chỉ cố nghĩ vội, nghĩ tắt, nghĩ cướp, cho thỏa mãn cái lòng ghen tị của mình mà thôi.”

Cái lúm đồng tiền của Gioan săn lại, nghiêm nghị, uy lực ra phết.

Và con đường về tới chỗ làm hôm nay sao mà ngắn thế.

—-

Đến hôm nọ, Gioan nhất định nhờ Anh La dẫn đi một cái cửa hàng Á châu để mua một chai “nuocmam”, gặng nghe Gioan mãi, Anh La mới hiểu ra. Gioan bảo hôm trước ăn đồ chấm nước mắm ở nhà cô bạn, sao mà cái nước chấm này ngon lạ lùng thế, tuy cái mùi của nó rất mạnh.

Ngại ngùng mãi, rồi Anh La cũng dẫn được Gioan đến một cửa hàng Trung Hoa.

Trả tiền xong, ra đến cửa, Anh La bỗng tái mặt, tim đập thình thình.

« Anh La, có gì đấy, sao không? »

« Gioan, cái chai nước mắm đâu rồi? »

« Đây, em để nó trong ví mà! »

« Đưa nó cho tôi ngay à! »

Anh La nhẹ nhàng dỡ chai nước mắm ra khỏi cái ví óng ánh của Gioan…

« Có gì vậy Anh La? »

« Ngửi tay tôi thử xem… »

« Chết, toàn mùi nước mắm… »

« Lỗi tại tôi Gioan à. Nhưng chưa trầm trọng quá…

Cái khu chợ này… chưa hội nhập vào xã tín… Mà thôi, để rồi tôi sẽ giải thích kĩ lại cho Gioan sau… »

Bản in trên Tiền Phong bị cắt lược bớt. No satisfaction.

Advertisements

14 thoughts on “Xã tín IV – Xì dầu, nước mắm

  1. Khu chợ này bị thầy phong thuỷ- sư kiến trúc đặt nhầm, tim lệch sát nách viêm mất rùi, 🙂

    Mà các bài gần đây CH ghi chỉn chu thế. Chắc để từ từ rồi xb “tân kinh” chăng? 🙂

  2. Kể ra lúc nào tụ được bạn bè xào ra một món kinh thì cũng hấp dẫn. Chắc CNC làm được!

    😉

    Xới các vấn nạn lên là một việc, làm nên cơm nên cháo là việc tiếp thêm nữa.

    Ông thày Calisto là một ví dụ rất hay cho xứ ta, không chỉ trong bóng đá.

    Ông ấy góp phần giúp đưa cái tâm thức xứ ta ra khỏi cái trạng thái sền sệt mù mờ bất tín, một thứ tâm thức mòn muội đã được chưng kho ra thành thứ triết lý bất lực cao sang.

    Cụ Hinh

  3. Chắc là xì dầu nhiều nước giàu ăn nên làm cẩn thận. Nước mắm chỉ có mỗi Việt Nam và Thái Lan ăn nên làm cẩu thả đây mà 😉
    Mà cụ Hinh không sợ bị chạm tự ái à. Gì chứ đụng đến mắm tôm với nước mắm là mấy anh chàng xứ Đông dễ nổi máu sĩ diện lắm.

  4. Kể chuyện vui nước mắm:
    1. Hồi các lưu học sinh VN sang Trung Quốc, không ăn được cơm vì đồ ăn nhiều mỡ. Và nước chấm thì dùng xì dầu. Bác Mao thấy tội nghiệp nên cử người xuống vùng Triều Sơn (Triều Châu), là một trong ít nơi của Trung Quốc có ăn nước mắm để mua nước mắm cho các cháu lưu học sinh. Quả nhiên có nước mắm các cháu chén cơm tì tì. Đến thời CMVH, giao thông đình trệ nên 2 tháng rồi mà 0 có nước mắm về. Các lưu học sinh lại bỏ cơm. Đêm nằm than yulu yulu (nước mắm nước mắm). Mấy cậu hồng vệ binh đi ngang qua tưởng là yulu (Mao tuyển) sáng mai bèn đem một đống Mao tuyển cho các em lưu học sinh để bồi dưỡng.
    2. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học Trung Quốc, ăn nước mắm bị nguy cơ…ung thư đại tràng cao. Khuyến cáo dân Tiều Châu không nên dùng nước mắm 🙂

    1. Phải khen thưởng bạn Kieu, tuy lớn lên ở Thụy Sĩ mà viết tiếng Việt giỏi a!

      Tiếc là thiếu dấu 😉

      Cứ chơi bài “Smoke on the water” là nhớ tới đất Thụy Sĩ hiền hòa.

      “We all came out to Montreux
      On the lake Geneva shoreline”

  5. Haha, khi mà ăn nước mắm, ngủ nước mắm thì thấy nước mắm thơm sợ hơn cả nước hoa nữa chớ. Mà Cụ Hinh đừng có quay lại đổi nha, lỡ mà không biết tiếng nhau lấy tay chỉ cái chai rồi chỉ lên mũi có khi người ta lại nghĩ rằng à nước mắm này chưa thơm nên đổi cho chai nước mắm thơm điếc mũi thì lại mệt à nha.
    **
    Cái vụ nước mắm chỉ là biểu trưng thôi chớ bây giờ đâu đến nỗi tệ vậy, phải vậy không.
    Có lẽ người ta quen với sự chịu đựng, nhịn nhục rồi, hay là do” văn hóa nền” của họ nên người ta không bận tâm đến mấy cái đó, người ta nghĩ ta chịu được thì người khác cũng nên chịu vậy, nếu chê bai, kêu ca thì bị đánh giá này nọ nên người ta nín nhịn luôn. Vậy nên cái dở, cái sai đâu có cơ hội mà sửa, đến khi bị tẩy chay thì thì mới cắm cổ mà chạy 🙂

  6. Thiệt, tháng trước thì NC còn nghi ngại chẳng biết đến hết thế kỷ này có xây dựng xong xã tín nuocmam, lạ là non tháng nay chộn rộn như rứa mà tự dưng Nụ lại tin rằng rồi sẽ sớm xây xong xã tín nuocmam 😀

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s