Xã tín V – Vẻ đẹp quí phái

< Xã tín – hồi bốn

Sau bao nhiêu năm lạc nhau, Anh La gặp lại được anh bạn cũ xưa trên mảnh đất xa xôi này. Chàng Lynh, cùng trường nhạc từ thuở ấu thơ.

Thật tuyệt vời!

Lynh hồ hởi mời Anh La đi uống càfê hàn huyên ở sảnh sân trước tòa thị chính.

Đủ chuyện xưa xộc ra, như hai chàng vừa mới trốn ngủ, chui ra khỏi trường nhạc đi chơi buổi trưa năm nào cùng mấy chúng bạn. Các làng ổi, hồng xiêm, nhãn… vây quanh trường, con dốc phi lao dài với những chú châu chấu voi vĩ đại không thấy ở đâu khác. Quảng Bá một thời thơ mộng. Leo qua bờ đê thì ra đến bãi sông Hồng, đỏ ngau cả từ đất bãi, nước sông, đến cánh buồm và làn da dân chài. Rồi chuyện tổ piano của Lynh hầu hết toàn con gái, chuyên được là tổ mẫu, cờ gì nhỉ? Tổ của Anh La là tổ violon, suốt đời cờ Rùa.

Rồi chuyện quá nửa năm sau thì lụt nước trong trường, cả trường được về chiếm cả tòa Văn Miếu Hà nội. Hà nội đẹp và vắng tanh, vì tất cả các trường học bình thường vẫn còn đi sơ tán, chưa được mở lại. Được chiếm lĩnh trọn cả Văn Miếu nửa năm trời, hỏi có gì bằng? Dãy này tổ nhị sáo, dãy kia tổ violon, dãy nọ tổ piano, rồi các tổ violoncelle, thập lục, accordéon… Xa nữa là các tổ họa. Nô đùa nhau trong mọi ngóc ngách Văn Miếu của riêng mình, tự hỏi có phải mình là những học sinh cuối cùng của Văn Miếu từ hàng trăm năm nay không?

Trời ngả chiều dần, rồi cũng đến lúc phải chia tay.

Lynh nhất định trả tiền, “tôi đi làm rồi, có lương đàng hoàng. Anh La cứ có công việc đàng hoàng rồi mời tôi sau!”.

Lynh gọi thanh toán. Người nhà hàng nhanh nhẹn mang ra tờ thanh toán kẹp lại để trên bàn rồi mất hút.

Lynh đếm tiền, để lại trên đĩa, rồi cùng Anh La ra về.

—-

Trên đường về, Anh La thắc mắc.

« Lúc trả tiền, anh đếm kỹ chứ? »

« Có, kỹ rồi. »

« Thế họ không ra nhận ngay à? »

« Không nhất thiết, mà đa phần là họ không ra nhận ngay. »

« Thế nhỡ mình trả thiếu họ thì sao? »

« Thường mình trả dôi ra một chút. Mà cũng có thể có trường hợp nhầm lẫn thiếu thật nhỉ, có thể lắm… »

« Thế họ cũng chấp nhận thế à? »

« Đấy là vẻ đẹp ở Pháp! Khi trong xã hội người ta còn lấy niềm tin làm vẻ đẹp quí phái.»

Bài trên Tiền Phong

Advertisements

6 thoughts on “Xã tín V – Vẻ đẹp quí phái

  1. Cái lòng tin này thì Uyen nghĩ ở đâu mà chẳng có. Chẳng qua mỗi nơi mỗi kiểu. Ví dụ như ở VN, có khi người ta còn có lòng tin hơn thế nữa, nhưng vì cái tư tưởng làng xã nó ăn sâu đậm vào gốc rễ rồi nên thường chỉ gói gọn trong 1nhóm nhỏ mà thôi. Còn ở quy mô lớn thì còn phụ thuộc vào luật pháp ở nơi đó.
    Nói chuyện kinh doanh nha: như ở mấy nhà hàng đó có thể ban đầu người áp dụng đối với một số nhóm nhỏ khách hàng nào đó mà rất tin tưởng, sau đó có thể mở rộng ra, sau dần dần nó thành thói quen và người ta sẵn sàng chịu rủi ro phần nào đó để đem lại sự dễ chịu cho khách hàng, nghĩa là có những trường hợp người ta trả tiền thiếu hoặc ” xù” luôn nhưng tỉ trọng sẽ nhỏ, và trong kinh doanh người ta phải có 1khoản chi phí gọi là dự phòng rủi ro. Đâu có mất đi đầu, khách hàng cảm thấy dễ chịu thì lần sau họ sẽ bỏ tiền ra tiếp :). Uyen bán hàng có khi khách hàng thiếu vài chục triệu chỉ cần 1 chữ ký vô sổ là xong, hihi nhưng phải có ràng buộc chớ, nếu ra tòa thì coi như cho tòa ăn ( nhiều hay ít còn tùy) vì kiện tụng ở xứ đó hay lắm mà, như vậy đằng nào người ta cũng phải trả nhưng trong tình thế chẳng hay ho gì và có khi phải trả nhiều hơn, nên người đàng hoàng chẳng ai muốn cả, còn người xui xẻo lâm vào cảnh éo le thì coi như mình cũng rủi ro một phần vậy, nhưng cũng có trường hợp thiếu vài trăm ngàn thậm chí vài chục ngàn cũng không thể được. Giống như ở VN người ta chơi huê, chơi hụi đó. Tự dưng đưa không không tiền cho người ta rồi lấy lại sau đó, dĩ nhiên có thêm phần lời, nếu xảy lừa đảo dẫn đến kiện tụng thì khó mà xử lý, phần thiệt là của mấy người đưa tiền không không đó nhưng mà đến ngày nay người ta vẫn còn làm chuyện đó.
    Nói chung là chuyện tin tưởng trong xã hội phụ thuộc nhiều thứ, dĩ nhiên trong đó có văn hóa ứng xử và nền pháp lý mạnh, công bằng hay gọi là có công lý thì người ta tin vì có rủi ro nhỏ thì là chuyện nhỏ 🙂 , rủi ro lớn thì có sự công bằng của luật pháp sẽ bảo vệ cho họ.

    1. Khi một ai từ xứ xa xôi nào đó bay đến Paris, hôm sau ra phố, tạt vào một cái quán càfê bình thường bất kì, dùng xong càfê thì họ để hóa đơn đấy , vẫy tay chán mà nhất vẫn không ra nhận tiền… Sốt ruột quá, đành để lại mấy đồng và cứ thế ra đi, còn anh bán hàng nhìn thấy rõ mình đi, nhưng cũng chỉ nở nụ cười tiễn mình từ góc quán xa…

      Bạn sẽ thấy, từ cái lý luận loằng ngoằng của mình, để đi đến cái thực tế này, không biết cần bao nhiêu trăm năm đây…

      1. Tôi lại nghĩ khác về việc trả tiền kiểu này.
        Và tôi được nghe rằng ‘boa’ tiền cho bồi bàn, taxi hay những hình thức lao động dịch vụ khác là chuyện bình thường ở đấy. Nó dường như đã thành văn hóa. Kiểu như văn hóa phong bì ở ta vậy. 😦

  2. Lâu nay chưa vào chùa Cụ Hinh thăm Cụ được, hôm nay vào thấy nhiều bài mới quá, tiếc ko góp chuyện dc. 🙂 Để lúc nào thư thả đọc lại loạt kinh vừa rồi của Cụ, hy vọng ngộ thêm được nhiều điều. 🙂

    Chúc Cụ và mọi người Giáng sinh vui vẻ, ấm áp và an lành. 🙂

  3. Nét đẹp văn hoá rất cần học hỏi. 😛

    (NC thắc mắc chút nha: Nhỡ khách muốn lấy lại tiền thừa thì làm sao ? biết đâu một ngày đẹp trời NC sang Ba Lê uống cà fê hết 50$ trong khi NC chỉ có 1 tờ 100$ 😀 hỏi trước sau này khỏi ngỡ ngàng lóng ngóng quê lắm á, ha ha … 😀 )

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s