Dụ dỗ mẹ mìn

Bạn Cụ Hinh hồi nhỏ khi ra chơi phố ai ai cũng dặn “cẩn thận, không khéo bị mẹ mìn dụ dỗ đi chơi, rồi bắt đi luôn đó nhé.”

-“Mẹ mìn trông như thế nào ạ?”

-“Trẻ trung, xinh đẹp, duyên dáng, ngọt ngào.”

Từ hồi đó, bạn Cụ Hinh rất hay thích ngắm những ai giống “mẹ mìn”.

—-

Sau này thì Cụ Hinh thấy cả nước người ta ai cũng cứ lo “coi chừng, lơ mơ lắm thì rồi bị mẹ mìn dụ dỗ bắt đi cho mà coi”.

—-

Nhưng rồi cuối cùng thì bản thân Cụ Hinh cũng chưa biết ai là mẹ mìn, chưa kịp thấy ai làm gì ai./.

Advertisements

15 thoughts on “Dụ dỗ mẹ mìn

  1. “Dụ dỗ mẹ mìn” ??

    Whoa… I heard that ” mẹ mìn ” is very bad, but CuHinh can “Dụ dỗ mẹ mìn”, he should be very strong and attractive, huh? :-p

    On the way of surfing, I haven’t seen any “mẹ mìn” yet (even though I don’t really know how she looks like), but I have seen some “Cha mìn” (I just guessed so). And I ….like them 🙂

    Long long time ago, Trịnh Công Sơn met a “mẹ mìn” (just say so) and he wrote Tình sầu: “Tình yêu như trái phá Con tim mù loà…” very sad and vague… so CuHinh’s better to be careful and take care, ok?

    1. Bạn HaiAu cố viết tiếng Việt nhé. Đặt mục tiêu ban đầu là 50% đi.

      CH mà trả lời bằng tiếng Anh, thì lại phải có một thê đội phiên dịch thay nhau dịch tiếp sức nối nhau, rồi thì cuối cùng người dùng tiếng Anh mới hiểu là mình không hiểu.

      Cảm ơn bạn.

  2. Góp vui với câu chuyện cóp ở Google, nha. 😀

    CON CỌP DỄ THƯƠNG

    Một chú tiểu nọ tu ở ngôi chùa trên núi từ thuở nhỏ. Một hôm, chú tiểu được thiền sư dắt theo xuống núi. Cảnh đời trần tục vô cùng nhộn nhịp lạ lùng. Chú tiểu nhìn quanh, khắp nơi đều xa lạ.
    Tình cờ, hai thầy trò gặp một thiếu nữ đi đường. Chú tiểu ngac nhiên, say mê ngắm gương mặt xinh đẹp, dáng dấp yểu điệu của nàng. Bỗng, chú cảm thấy xao xuyến trong lòng. Thấy vẻ sững sờ của đệ tử, thiền sư vội dắt tay rảo bước. Chú hỏi thầy :
    – Bạch thầy, đó là gì vậy ?
    – Đó là con cọp ! Con cọp trá hình giống như con người chúng ta. Hãy đi lẹ lên kẻo nó nhai xương, mất mạng bây giờ !
    Xong chuyến đi, hai thầy trò trở về sơn động.
    Thế rồi chú tiểu thẩn thờ như kẻ mất hồn. Hình như có cái gì thay đổi trong tâm tư . Và rồi không chịu được sự bồn chồn xao xuyến, chú bèn đến quỳ bên thầy mà thú tội:
    – Bạch Thầy, từ hôm xuống núi gặp con cọp, con thấy con cọp dễ thương quá ! Vì thế, con thương nó khôn nguôi Không đêm nào con không nhớ đến nó. Thà rằng con gặp lại nó, để nó nhai xương con, còn hơn là ở đây mà lòng con vằng vặc nhớ thương! Chưa bao giờ tâm can con bấn lọan như thế này!.
    Thiền sư thản nhiên đáp :
    – Này con, nếu con không muốn bị đọa đày khổ lụy cả tinh thần lẫn thể xác thì con hãy quên nó đi. Nỗi nhớ thương rồi sẽ vơi dần theo ngày tháng. Vì thời gian là liều linh dược giúp con xóa đi tất cả, và thời gian cũng sẽ trả lại cho con sự bình thản ở tâm hồn. Tất cả ưu tư rồi sẽ đi qua. Bây giờ con đừng suy nghĩ gì nữa! Hãy lắng lặng tâm tư mà thiền định.
    Chú tiểu lặng thinh, cuối đầu chào thầy rồi về phòng ngủ.
    Qua sáng ngày hôm sau, thiền sư thức dậy không thấy chú tiểu đâu cả. Bởi vì vào lúc nửa đêm chú tiểu đã lặng lẽ xuống núi đi tìm lại con cọp.

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s