Chuyện tâm hồn Hànội

Tia Sáng, Vietnamnet

Còn hơn hai tiếng nữa chuyến tàu hỏa của mình ở nhà ga Hànội mới chạy, bạn bè và tôi quyết định ghé vào một cửa hàng ăn bình dân ở chợ Hàng Da ngay giữa trung tâm Hànội ngàn xưa. Mới tháng tư thôi mà Hànội đã nóng ngột. Tiệm ăn rất đông khách, lụp xụp, tối tăm.

Chúng tôi cố len vào sâu bên trong, mong được yên ả hơn.

Mấy bàn trong này có mấy đôi anh chị người Âu cao ráo trẻ trung. Mấy cô phục vụ đang í ới nhau như ở chốn không người, kéo gạt hết rác từ trên các bàn ăn xuống đầy sàn nhà nhớt nhát, rồi giang tay quét. Ở ngay gian giữa, mấy nhân viên khác đang mải mê chơi trò cầm bát ăn thừa hất sao cho trúng bồn rác, như thể đang thi đấu bóng rổ. Khuôn mặt các nhân viên cho thấy rõ là họ đang tự xem mình là những chủ trại chăn nuôi, còn chúng tôi muốn tự xem mình là ai thì cứ việc thôi, vô can.

Tại sao đã mấy chục năm hòa bình yên ổn mà chúng ta lại có một cái u xơ nan giải đến như thế này giữa lòng Hànội ngàn xưa?

Sự bất lực về vệ sinh văn minh của cửa hàng ăn này ngẫm ra trước hết là một thất bại về năng lực tổ chức của bản thân xã hội. Các cửa hàng ăn này tự cho mình muốn làm gì cũng xong, không ai có quyền đòi hỏi họ phải có tư cách xã hội ra sao. Và lạ lùng thay, chính xã hội cũng tự cho rằng mình không có quyền đòi hỏi đối tác của mình phải có tư cách như thế nào khi tham gia vào đời sống !

Câu chuyện này đáng nhẽ phải rất đơn giản, tuy cần các bước đi.

Ví dụ chúng ta sẽ bắt đầu với tất cả các cửa hàng ăn uống cố định, với lưu lượng khách trên 500 người trong ngày. Nếu nhân viên công quyền đi kiểm tra vệ sinh phát hiện ra những nhân viên cố tình gạt rác từ trên bàn ăn xuống sàn nhà trong giờ dịch vụ ở những cửa hàng này, họ sẽ bị những khoản tiền phạt nặng nề, và bị ghi nhớ. Và nếu tình trạng này kéo dài, ví dụ, nếu 20 lần tái phạm, cửa hàng bị tạm đóng một tuần, nếu 50 lần tái phạm, cửa hàng bị đóng cửa một năm. Ai bảo nhà quản lý không thể làm được cái công việc cho xã hội vào qui củ?

Nói rộng ra, con người và các tổ chức xã hội, bất kể oai phong ra sao, phải được điều hành khi tham gia vào các chu trình xã hội, tựa như xe pháo phải bị các luật định giao thông hướng dẫn và kiểm chế.

Ra khỏi tiệm ăn mà sự tối tăm kinh niên này cứ anh ách trong bụng tôi.

—-

Đây rồi nhà ga Hànội, khách đi chuyến tàu của tôi vào nhà ga bằng đường Trần Quí Cáp. Nhà ga rõ ràng có được cải tiến hơn xưa.

Thế nhưng không gian của nhà ga vẫn là một cái góc tối tăm trong một phố hẻm, tựa như một cái góc chợ quê bề bộn.

Đây là nơi mà con người từ khắp mọi miền đất nước, và từ nước ngoài, sẽ bước ra từ toa tàu để khám phá thủ đô của một đất nước.

Đây là nơi mà mọi người sẽ lưu luyến từ biệt thủ đô của một đất nước, để mang tâm hồn Hànội lan tỏa về khắp mọi miền đất nước, ra nước ngoài.

Tại sao nơi đây không phải là một quảng trường nhà ga lộng gió, với các tác phẩm kiến trúc, các hình ảnh  được trưng bày luân phiên, để lòng Hànội phơi phới với khách muôn phương, với chính người Hànội ?

Một đất nước đi lên cần có được sự đàng hoàng, thoáng đãng, đĩnh đạc như phẩm cách phải có của các công dân, của xã hội, và lý tưởng đó cần được trải hiện lên những kiến trúc của các trung tâm sinh hoạt của xã hội.

Tôi trèo lên ván giường áp mái của toa tàu, cố đẩy những ý nghĩ miên man sang một bên… Phải tìm được cái giấc ngủ tốc hành, để mà đủ sức leo núi ngày tới./.

Advertisements

20 thoughts on “Chuyện tâm hồn Hànội

  1. Bác “Cụ Hinh” ơi, Bác đừng nghĩ lắm mà đầu hói ra!
    Bọn em sống trong cảnh tăm tối này bao nhiêu năm quen rồi, nhiều khi lại nghĩ đấy chính là cái quốc hồn quốc túy! Bác mà bảo nhà quản lý cải tổ lại thì bọn em lại thấy “sướng không chịu nổi, khổ mãi quen rồi”.
    Các nhà quản lý vẫn nườm nượp công du học hỏi phương pháp quản lý ở nước ngoài đấy thôi, các ban bệ thành lập ra đủ hết, vẫn đề là không ai chịu làm việc và mỗi chuyến công cán nước ngoài là họ tranh thủ “xách hàng bằng tay về”.
    Em vẫn đang “Mơ về nơi xa lắm …!”

    Bố già (Không phải Bố – mà cũng không phải già)

  2. Không chỉ ở những quán ăn nhỏ, tối tăm mà ở cả những nhà hàng lớn, người ta cũng vẫn bị “anh ách trong bụng ” không vì vệ sinh thì vì thái độ nhân viên phục vụ.Thế tại sao các nhà hàng này hay cả ngành dịch vụ ăn uống vẫn pngày càng nở rộ và phát triển? Có lẽ phần quan trọng là mọi người, thậm chí cả những người khó tính hay nghĩ miên man như Cụ Hinh đây vẫn “chịu” là “thượng đế” của họ.

    1. Vấn đề không nên dừng ở xử lý cao đạo tùy hứng của từng cá nhân.

      Mà phải đi đến một qui củ xã hội : nếu bạn hay một tổ chức nào đó chưa đủ tư cách xã hội, bạn hay tổ chức đó sẽ phải ở ngoài cuộc chơi.

  3. ngày mai K lấy xe lửa đến thành phố khác vì có interview cho việc làm vài năm tới (còn 2 lần interviews tại 2 nơi ), bạn Cụ Hinh chúc Kiều may mắn nha!
    Và K sẽ bắt đầu làm việc tại 1 bệnh viện gần thành phố Geneva 45 min xe hơi trong 2 tuần nữa .

    1. Hôm nay có 4 ông phổng vấn , sau phần K tự giới thiệu thì 1 ông hỏi K người gì và K trả lời là người Vietnam sinh tại Nhatrang, 1 ông khác hỏi nằm ở Nam hay Bắc, ông ngồi bên cạnh trả lời giúp là NT có biển và tương đương như Nice của Pháp; và trong mấy giây này Kiều cố tìm xem Nha Trang có gì hay và đẹp đem ra khoe , cuối cùng Kiều tươi cười thông báo là thời gian gần đay Nhatrang thuờng tổ chức thi Miss World và Miss Universe….ông professeur già nhất thở dài đáp lại là đó không phải là cái mà mấy ổng phải tìm suốt ngày hôm nay.

        1. ngồi trong xe lửa, không biết làm gì, thấy người ta đọc sách nên K cũng mở sàch ra đọc và đã rớt trúng câu của ông Nietzsche, tạm dịch là : 1 người đàn bà mà thích thú về khoa học đó là dấu hiệu có gì đó bị kẹt trong chức năng đàn bà -đàn ông là giống nòi không sinh sản.
          Kiều cảm thấy hơi run mấy ngày nay, bạn nào tốt bụng an ủi hộ ;-( )

          1. Cảm ơn 2 bạn. Hôm vừa rồi K có gặp Anh La, sau khi soay 1 vòng 360 độ cho Anh LA ngắm, cuối cùng nhà siêu trừu tượng tuyên bố là không sao đâu. Thì chắc là không sao đâu.;-))

          2. @Uyen: Ổng không qua 😀 ổng nghiễm nhiên lại tự bày đặt vũ khí lợi hại có một không hai của ổng, Uyên tính sao ? 🙂

  4. Giá Cụ Hinh được ngắm dòng sông Tô Lịch thơ mộng nữa thì vui,con sông uốn mình trong lòng Hà nội ngày ngày phảng phất múi thơm riêng của tự nhiên.

  5. Dear Cụ Hinh,
    Xin phép Cụ mang cái bài này sang bản tin tháng 10 của Polytech nhé. Sẽ chua tên thật của Cụ và có mở ngoặc đơn ngoặc kép. Cám ơn Cụ trước nha. Nhuận bút nói sau Cụ nhé. Merci Cụ

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s