Nghề đáng e ngại – II

Rời quán café, Cụ Hinh đáp tàu điện ra về.

May quá, có cái ghế trống ở khoang giữa. Cụ Hinh lách người, sà vào lòng chiếc ghế, sảng khoái.

Lại hóa càng may nữa, trước mặt ghế Cụ Hinh là hai cô gái thật tươi trẻ, thật xinh đẹp.

Lát sau, Cụ Hinh mới giật mình nhận ra rằng, chính hai cô nàng tươi rói này đang vừa thoắt ngó nghiêng Cụ Hinh, lại vừa thoắt thì thầm bình phẩm với nhau.

Tưởng chỉ một tí, ai dè hai cô bạn cứ mãi ngó nghiêng Cụ Hinh, rồi thì thầm với nhau…

Cụ Hinh thành ra khó xử, cứ phải ngoái ra cửa sổ hồi lâu, lệch hết cả người.

Mình chả có cái giá trị gì về thể hình, mà người ta cứ ngắm với bình phẩm mình mãi, là cớ làm sao…“.

—-

Tàu dừng bến cuối.

Cụ Hinh lấy hết can đảm.

-“Xin lỗi các bạn, chả hay có điều gì mà các bạn cứ ngắm với bình phẩm về tôi hoài vậy ạ?”

-“Dạ, xin lỗi anh bác, chúng em vô ý thế ạ!” Cô bạn bên phải cúi đầu vén tóc, luống cuống.

-“Dạ chúng em đang theo dở “Khóa học may cắt áo dài che thân“. Thế rồi vô tình cứ mải chiếu theo mẫu hình anh bác đây, để thách đố với nhau sẽ may cắt ra làm sao cho áo đứng được với mẫu hình ạ!” Cô bạn bên trái chợt nở lúm đồng tiền./.

Advertisements

8 thoughts on “Nghề đáng e ngại – II

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s