Khỏi phải lấy vợ – III

Ở bãi này có chiếc thuyền đò cũ kĩ hay đậu. Thuyền của cô Sam lái đò. Cô Sam với ông Phám thành ra quen biết nhau, từ khi nào cũng chẳng ai nhớ rõ.

Chiều ngày hôm nay thật yên ả, yên ả đến mức cô Sam chả có khách hò đò.

Cô Sam trong bộ áo màu nâu dịu, như thường thấy, đôi má dim dỉm, còn mớ tóc thì lúc nào cũng cứ phải được búi hất ngược lên đến tận đỉnh đầu, rồi từ đó vài sợi tóc liễu mới tuột ra lan tỏa xuống dưới đôi tai, xuống dưới gáy, xuống khuôn mặt dung dị được láng phù sa.

Nghe chuyện ông Phám với lũ trẻ, cô Sam rúc rích cười trong lòng. Thân hình cô thật mảnh mai, mà chiếc thuyền của cô cũng phải chòng chành vỗ nước nên sóng trong yên bình chiều hôm.

Hồi sau, bọn trẻ ào hết xuống lạch nước ven sông tắm ngụp.

Cô Sam với giọng mời ông Phám lên sàn thuyền dùng nước vối ủ.

-“Bác Phám ơi, bác vừa bảo sao với bọn trẻ nhỉ, chuyện tu hành để làm gì ạ?”

-“Mỗi người một nẻo đời. Tôi chỉ hỏi vui lại bọn chúng thôi.”

Cô Sam bảo.

-“Để được tự thỏa mãn, chắc cũng chẳng đến mức phải hành tu nhọc nhằn ạ?”

Ông Phám vẫn đang ngắm mãi mấy vần mây ở cuối sông.

-“Cô Sam chắc đã tu hành ở kiếp trước, nên rành chuyện vậy à.”

Cô Sam mỉm cười.

-“Mà cả để khỏi phải lấy vợ, chắc cũng chẳng đến mức phải tu hành đâu.”

Ông Phám nhấp ngụm nước vối, ngắm nhìn đôi tay cô Sam thật khéo chan nước sôi vào ấm tích.

-“Vị vối này thơm quen thế. Tổ tiên của tôi dễ chừng đã phải được thưởng vị vối này từ cả hàng ngàn năm nay…”

-“Cảm ơn bác Phám, vối này mấy thuyền mạn trên mang về bán, em vẫn mua quen ạ.

Bác Phám à, không phải là với bọn trẻ con, mà là với em, bác giảng rành cho em nhé. Tu hành, để làm gì ạ?”

Ông Phám ngắm khuôn mặt cô Sam.

-“Tôi chỉ là người mò cua bắt ốc, chẳng biết gì nhiều hơn thế.”

-“Thì bác Phám cứ nói đi nào.”

-“Cũng có thể, là để những người không phải tu hành thỉnh thoảng có thêm cơ hội để đối thoại được với chính bản thân họ.”

-“Vâng, đôi khi em cũng cảm thấy được như thế.

Nhưng đối với chính người tu hành, thì sao ạ?”

-“Mà cũng có thể, là để ngẫu nhiên được uống nước vối cô Sam.”

Advertisements

4 thoughts on “Khỏi phải lấy vợ – III

      1. sông nước thuờng làm thuyền chòng chành , nhưng đôi khi 1 chiếc thuyền từ đâu đến cũng vô tình tạo nên làn sóng trên mặt hồ phẳng lặng bao la.
        PS : chết ông Phám làm lòng cô Sam gợn sống.

  1. Cô Sam trong bộ áo màu nâu dịu, như thường thấy, đôi má dim dỉm, … rồi từ đó vài sợi tóc liễu mới tuột ra lan tỏa xuống dưới đôi tai, xuống dưới gáy, xuống khuôn mặt dung dị được láng phù sa.
    Thích đoạn này ghê !

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s