Nhớ, và tiếc

Mỵ Châu chợt dồn hỏi Cụ Hinh.

-“Tại sao mình nhớ?”

-“Chắc tại mình tiếc.”

-“Thế tại sao mình tiếc?”

-“Chắc tại mình nhớ.”

-“Có cái mình nhớ, mà mình chả tiếc, thì đã sao?”

-“Thế thì tiếc là vẫn còn phải nhớ cái đó.”

Advertisements

5 thoughts on “Nhớ, và tiếc

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s