Bàn dài

Mỵ Châu hỏi.

-“Cụ Hinh à, với một nghị sự kiểu ta, loại bàn gì là phù hợp hơn cả ạ?”

-“Bàn dài”.

-“Em cứ tưởng bàn tròn thì dễ chuyện trò hơn chứ?”

-“Bàn tròn, lúc mới ngồi vào thì dễ, nhưng để thêm người vào mãi được thì khó.”

-“Mỵ Châu chưa hiểu…”

-“Bàn dài, thì khi con, cháu, chắt, chút, chít, chịt… của mình phải tham gia vào, chỉ cần đóng kéo dài thêm cái bàn tiếp ra, trong khi vẫn nghị sự tiếp, là vẫn đủ chỗ.”

-“Chết, bàn thế thì dài mãi ra ạ?”

-“Nghị sự của ta là bàn dai, bàn về những chuyện tưởng là hiển nhiên, nhưng mà không có chuyện nào đi đến đâu cả.

Cho nên bàn dai thì phải bàn dài, dài được mãi, dài cho muôn đời con cháu.”

Mỵ Châu ngắm Cụ Hinh… Chợt nở nụ cười long lanh.

Advertisements

6 thoughts on “Bàn dài

  1. Biết vì sao Mỵ Châu cười long lanh rồi, tại Cụ Hinh cố tình bớt dấu huyền: dai huyền dài.

    Mà thôi, cũng nên tự phê một chút rằng quả đất hình tròn, bàn dài kéo mãi rồi tới hồi thành bàn tròn. 😦

    1. May quá, lại được thêm nụ cười của Nụ Cười!

      Cảm ơn Nụ Cười đã điền vào nỗi trống trải của bàn dai!

      Dạo này bạn Kieu nấp ở đâu mà không thấy, hay chắc là có người yêu rồi đây mà.

      Chúc bạn bè vui vẻ cuối tuần, cuộc đời dẫu sao cũng là của chính các bạn, phải vui thôi!

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s