Cảm trầm

Bác Tộ mời trà bác Luống, Cụ Hinh.

Bác Tộ bảo.

-“Bác Luống khỏe mạnh chứ? Nom bác Luống hôm này hơi xuống khí à.”

-“Quả là hơi có thế. Không khéo tôi hơi trầm cảm. Cụ Hinh thấy sao?”

Cụ Hinh ái ngại.

– “Bác tự thấy kém hứng khởi hoạt động?”
– “Vâng.”
– “Thờ ơ…”
– “Vâng.”
– “Mỏi mệt…”
– “Vâng.”
– “Nản chán…”
– “Vâng.”
– “Bí bách…”
– “Vâng.”
– “Ừm…
Cái này nữa, quan trọng đây.
Bác có cảm giác tự thấy mình kém cỏi không?”
– “Ồ không! Không được! Tôi mà thế, thì làm sao còn đôn đốc, dẫn dắt được các anh chị em viết báo tường ở phường nữa!”
– “May quá, thế thì bác không bị trầm cảm đâu! Chắc là mấy anh chị em viết báo tường ở phường của bác trầm cảm, làm cho bác cảm trầm mà thôi!”

Bác Tộ vui vẻ đứng lên pha tuần trà mới.

Advertisements

3 thoughts on “Cảm trầm

  1. Tiếp thêm trà mời bác Luống và Cụ Hinh, bác Tộ tham chuyện:
    Cụ Hinh nâng phím đàn, bác Luống phóng vần thơ gió nổi là bệnh gì cũng khỏi ngay thôi mà 🙂

    1. Ô hay, không đàn cũng chẳng thơ,

      nhưng bácTộ đã nhìn thấy điểm dừng chặng đường gian nan khám phá và hợp nhất các nền văn minh.

      Ngoài kia Tết đang đến gõ cửa từng nhà rồi, Cụ Hinh à 🙂

  2. Phản lực đây, “đôn đốc, dẫn dắt . . . các anh chị em viết báo” quá kỹ, làm họ trầm cảm hết thì có trầm cảm ngược thôi. Hehe, bác Luống chớ bao giờ tỏ ra mình kém cỏi nhé 🙂

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s