Trùm chăn, nguy cơ

Mỵ Châu bữa nay diện chiếc váy dạ đỏ, nom ấm áp quá.

Cụ Hinh bảo “Mỵ Châu à, trí thức mà mặc ấm quá, rồi thành ra thích trùm chăn đấy nha.”

-“Thế trùm chăn thì nguy, hay cơ ạ?”

-“Cả hai.”

-“Cụ Hinh lại nước đôi rồi…”

-“Ông Gia Cát Lượng ngày xưa đi ngủ trùm chăn rất kĩ.”

-“Vâng, thì đã sao? Em cũng thế.”

-“Ba tay Lưu, Quan, Trương đến nhà, chờ rũ người, mà Lượng thì cứ trùm chăn hoài.”

-“Thế thì có gì mà nguy?”

-“Nguy là Trương Phi điên quá, định đốt nhà cho Lượng thức dậy.”

-“Kinh thật, Lưu Bị kết anh em với Trương Phi, hãi à. Thế thì còn gì là cơ.”

-“Lượng trùm chăn lâu như thế, Lưu Bị lại càng khao khát chờ mong được gặp. Cái cơ, lại là ở đó.”

-“Hay nhỉ. Sau ai bấm chuông, em cứ trùm chăn một lúc cái đã!”

-“Rồi Lưu Bị năn nỉ mãi, rốt cuộc Lượng phải bỏ quê, bỏ bạn, bỏ thú điền viên ra đi cùng Lưu Bị. Thế cũng là nguy.”

-“Thế còn cái cơ nào không ạ?”

-“Nhưng rồi được trọng dụng, Lượng trổ tài kinh bang.”

-“Em thấy cái nguy là chuyện này dài quá, trời lạnh, nguội hết café rồi ạ!

Em mời Cụ Hinh!”

Advertisements

One thought on “Trùm chăn, nguy cơ

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s