Thư gửi nàng Embe

HOÀNG Hồng-Minh

Cô bạn My của tôi rất đẹp, rất duyên dáng. Bọn thanh niên chê cô « già rồi ». Với tôi, cô còn trẻ chán, chưa đến tứ tuần. Bọn thanh niên á, kệ chúng, chúng đi làm bạc mặt vài năm nữa, chúng lại khắc thay đổi quan điểm mà thôi. Chúng cứ tưởng đời thanh niên dài mà lắm. Không ạ, đời không thanh niên mới là dài.

Hôm vừa rồi My viết cho tôi mẩu thư thế này.

« Anh mến yêu của bọn em.

Cái Embe nhà em, anh nhớ chứ, tuần sau cưới chồng rồi, nhanh thế đấy ạ. Em mời anh đến dự đám cưới của chúng nó ạ.

Nhưng em cũng biết tỏng là anh không muốn đến dự đám đại lễ đông đúc-ồn ào-chớp nhoáng-cho xong này đâu, vì anh đang tự mơ ra rằng mình đang dựng một đời sống mới, một đời sống gọn nhẹ, tự do, vui vẻ, không bị nghiện ngập trong lễ tục đâu đâu. Mấy ai hiểu anh bằng em !

Anh viết cho vợ chồng cái Embe nhà em cái thư chúc cưới nhé. Rồi lúc nào rảnh sau đám đại lễ này của chúng, anh sẽ đến chơi với gia đình em cùng gia đình chúng nó ở nhà em, chúng mình cùng bù khú đàn hát vui vẻ, một buổi « đám cưới bis ». 

Em My»

Cái Embe đã sắp cưới chồng ! Embe, « Em bé », cái tên mình mách cho vợ chồng My ngày nào…

—-

Đáng ra thì mình cũng có thể đến dự đám lễ này nhỉ… Mà thôi, sau đến nhà, vui hơn, thật, và dài rộng hơn. Đã định « đời sống mới », định xong lại không đủ can đảm để thực hiện nó, định ra nó mà làm gì. Vả lại, người ta đã hiểu cho mình hơn cả mình rồi còn gì… My có lý thật, cô ấy đi guốc cao gót trong bụng mình thon thót.

Tôi đi tìm trang giấy trắng.

« Embe thân mến,

Làm gì mà cưới chồng nhanh thế a ? Vừa ngày nào, cô bé ‘sì là rê’ nhỉ.

Nhưng mà cuộc sống là như thế, và thời gian là cái thứ phải được tôn trọng cần yếu nhất. Lúc nào, làm gì. Từ một con người, cho đến một đất nước, phải hiểu ra, vui đón, và trị liệu cho được điều đó.

Xin chúc mừng Embe và bạn trai!

Chúng ta sẽ làm một buổi vui riêng sau ‘đại lễ’ nhé, một buổi nho nhỏ, đầm ấm, vui vẻ ở nhà bố mẹ Embe.

Chúc hai bạn có một đời sống tình cảm giàu có, để tỏa hiện mênh mang những sắc màu lung linh của đời sống.

Chúc hai bạn có một đời sống tình dục sung mãn, cái làm cho sự gắn kết không còn chỉ là ‘ tưởng tượng chủ quan’ nữa.

Chúc hai bạn nấu ăn ngon, rửa bát sạch, rồi tiến đến ăn nên làm ra.

Chúc hai bạn sắp xếp việc nhà rõ ràng, đâu vào đó.

Chúc hai bạn tôn trọng riêng tư của nhau.

Chúc hai bạn thảo được với nhau một bản ‘Hiến pháp gia đình’ tường minh, điều thật sự là quan trọng. Không thể có tình yêu nào bền lâu được, nếu nó chỉ được dựng trên sự nhập nhèm chắp vá.

Chúc hai bạn rồi sẽ có hoàng tử, công chúa, những nhân vật của đời sống vui vẻ tiếp nối trong tương lai. »

Vănhóa Nghệ-an

Advertisements

9 thoughts on “Thư gửi nàng Embe

  1. Cụ Hinh có biết trong giới y khoa họ định nghĩa bệnh nhân nghiện rượu như thế nào không? …là người luôn uống nhiều hơn mình.
    PS:K nói vậy không phải để chê Cụ già rồi đau nha ;-))

  2. Có một nữ văn sĩ Nhật bản ở thế kỷ thứ 11 tên là Sei Shōnagon (Cụ Hinh ơi, em trông giống bà ấy đấy, mà gầy hơn một chút), bà ấy có một tác phẩm rất nổi tiếng, tựa đề tiếng Pháp là “Notes de chevet”, thực ra cũng không phải tác phẩm, mà là cuốn nhật ký ghi chép hàng ngày của bà ấy. Giới phê bình Pháp nhận xét rằng, bà ấy đã làm một điều chưa ai từng làm, mà sau này hình như cũng không có ai làm, đó là phân loại và sắp xếp cảm xúc, tức là kết hợp văn và toán, ác liệt chưa !! Ví dụ như là “Điều gì làm mình mơ mộng và suy tư ? 1- Đọc blog của Cụ Hinh; 2- Khi Kiều tìm thấy trong đám fax một lá thư tình, không đề tên người gởi, 3- etc.

    Để em gửi còm này lên xem Cụ Hinh có còn ở đấy không, rồi em viết tiếp nhé!

      1. Đời này với đời sau thì có nghĩa gì ? Thế Cụ Hinh chưa xem một bộ phim của Trương Nghệ Mưu (em quên tên rồi), trong đó chàng là một vị tướng của Tần Thủy Hoàng, đã uống được thuốc trường sinh bất tử, còn nàng thì vẫn luân hồi, và trong mỗi cuộc đời của nàng, họ lại gặp nhau, và lại phải lòng nhau… Thôi em lại phải đi công chuyện đây, à la prochaine.

  3. Có một đoạn rất hay, kể chuyện cuộc gặp gỡ giữa nàng (là nữ văn sĩ của hoàng hậu) với một chàng đại úy ngự lâm quân, hai người đã nghe tiếng nhau từ lâu, nhưng chưa gặp mặt. Một hôm, buổi sáng tinh mơ, chàng đi công cán cho đức vua qua gần nơi nàng ở, nên ghé vào xin gặp. Lúc đó nàng chưa kịp trang điểm, nên họ nói chuyện với nhau qua một bức rèm tre, mà chỉ ở trong nhìn ra được, chứ ở ngoài không nhìn vào được. Họ nói chuyện với nehau một lúc, và ngắm chàng trẻ trung, rạng rỡ, uy nghi trong bộ trang phục ngự lâm quân, thì trong lòng nàng tha thiết ước mong rằng mình trẻ hơn và đẹp hơn một chút.

  4. Chuyện này, chắc nhà xuất bản lớn nào phải mời em dịch, chứ em dám cá là Nhị Linh cũng không dịch nổi, hihi, còn các bác dịch giả già vô cảm thì lại càng nên tránh xa.

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s