Văn hào Nguyễn Du, Việt ngoan

 

HOÀNG Hồng-Minh

Thuở nhỏ tôi băn khoăn mãi, tại sao ông Nguyễn Du tài tình đến như thế, “tài tình chi lắm cho trời đất ghen“, tiếng Việt nhuần nhuyễn dấu yêu đến như thế, mà lại phải đi lấy cái chuyện nọ của Trung Hoa ra làm khung gốc, để rồi từ đó dựng lên bộ truyện thơ để đời của mình, “Kiều“. Rất nhiều nhà lý sự thay nhau cắt nghĩa điều đó, rằng do Trung Hoa vĩ đại, rằng do tác giả bị nấu quá nhừ trong tinh thần sùng Hoa, v.v…, và v.v… Tôi nghe, thấy… và không tỏ.

Sau này, tôi hiểu.

Tôi hiểu rằng văn hóa người Việt không cho phép ai chê trách một cách chính thức bộ mặt dày vết nhơ của mình cả. Ngồi ở góc bếp ngày xưa, hay bên quán nước trà cạnh cống rãnh vỉa hè ngày nay, trên núi non tiên bồng Yên Tử, hay ở ngay hành lang của tòa nhà nghị viện, bạn tha hồ chê bai bông phèng, được. Nhưng nếu bạn chính thức chê bai khuôn mặt có vết nhơ dày của nền văn hóa quê nhà, đừng tưởng nói xong, là xong: cứ để đấy, rồi sẽ đến lúc “cảo thơm lần giở trước đèn“. Văn hóa toàn đám đông đã là như thế, chính quyền vua tôi ngày xửa càng không thể nào có chuyện nương tay.

Vậy cho nên, ông Nguyễn Du đã phải làm một chuyến đi đường vòng vĩ đại, đương nhiên thôi, lấy chuyện giời ơi của người xứ lạ ra mà kể lại, để xả cứu lấy cái lòng mình nặng chịch, để còn nhẹ gánh lúc về tiên.

—-

Và, hết sức bất ngờ đối với ông, người Việt say mê cùng cực tác phẩm đó của ông, nó đẹp, nó đời, nó đau, nó điếng. Nó chả chạm đến lông chân ai. Người Việt của đủ mọi tầng lớp, từ người hát xẩm, tẩm quất, cho chí quan, chí vua.

Ông Nguyễn Du không những có tài tự kiểm duyệt mình. Ông đã kiểm duyệt hộ luôn cho toàn thể dân tộc Việt.

Vì thế, nên chuyện Kiều rất Việt, mà lại không hề Việt. Thế, mới là Việt. Việt ngoan.

Vănhóa Nghệ-an

Advertisements

8 thoughts on “Văn hào Nguyễn Du, Việt ngoan

  1. CH à, không phải vậy đâu ! Về mặt cá nhân, em nghĩ là Nguyễn Du có sự đồng cảm, chắc là ổng rất thương một cô nào giống như cô Kiều ấy. Về mặt văn học, “Đoạn trường tân thanh” rõ ràng không phải là một tác phẩm lớn để mà Cụ Nguyễn Du phải làm plagiat, nhưng mà em dùng lại từ của Cụ Hinh, là nó rất “đời”, và nó nói tới một chủ đề mà đối với dân Việt Nam thanh nhã của chúng ta thì là cấm kỵ, tức là về xác thịt. Về chuyện đó, em thấy dân mình rất giả tạo, kém tự nhiên, giỏi nhịn, nhưng mà nó thực sự là một chủ đề lớn của nhân loại đấy. Bác Tộ chẳng nói rằng tình dục và cái chết là hai ám ảnh duy nhất của con người đó sao? Còn Cụ ND tự kiểm duyệt, em nghĩ chẳng phải vì sợ ai, đấy là Cụ sợ không ai thèm đọc mình thôi, nên cố gắng làm vừa lòng những vị khó tính thôi.

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s