r~e~d~e~m

n a f o l a f p h a r i t r o o s n g p h a r i g i a f n
n g h e e u n g a o c h o o s c l a s t k h o r i t a f n n i e e f m v u i

Advertisements

14 thoughts on “r~e~d~e~m

  1. Khi thầy em giảng cuốn tiểu thuyết “Histoire de Mme de Montbrillant” được viết bởi Mme d’Epinay, từ hồi thế kỷ 18, có một đoạn kể chuyện lúc nhân vật nữ chính còn nhỏ, mồ côi cha mẹ, được gia đình người chú nuôi, cô ấy cũng được học ké với các con của chú, mặc dù bà mợ không thích, vì cô ấy học giỏi hơn con của bả. Vì thế cô ấy phải giấu diếm những suy tưởng của mình, và cô ấy thích vừa dệt vải vừa suy nghĩ, vì mọi người sẽ tưởng cô ấy đang chú tâm dệt vải. Thầy em giảng đoạn ấy là không gì có thể ngăn được tự do tư tưởng của ta.

    1. Nhân vật bà thím đâu cũng có à, đời thường nhiều lắm, ở nơi ông chú bạc nhược thì bà thím càng tệ. Chỉ còn lối thoát là khôn khéo và không khiếp sợ 😉
      Mãi đến kỷ niệm sinh nhật thứ 50, NC mới ngộ ra như rứa, hì hì … 😉

      1. (…)
        Sét sẽ nổ vang và gió bốn phương
        Sẽ làm muối rơi như mưa đá trên mặt đất bốc khói.
        Tôi sẽ hoan nghênh cảnh đại hỏa hoạn này,
        Tuổi trẻ vô cảm của tôi sẽ nóng máu lên.
        Vậy là tôi lạc lối trong những ước mong bất cẩn,
        Và tôi khơi cháy những vần thơ nóng bỏng bằng nước mắt
        Và tôi căm ghét, vì đau khổ khiến ta tức giận;
        Nhưng một chút hạnh phúc đã nhanh chóng cải hóa tôi.
        Để vần thơ khoan dung tha thứ cho nhân loại,
        Thì thi sĩ cần gì ? Chỉ một nụ hôn và bánh mì.
        (…)
        Mùa đông – Hégésippe Moreau

        1. Thi sĩ một thời đã xếp hàng cả buổi chiều để mua cho được một chiếc bánh mỳ, hôm đó may mà mua được.

          Đầy phấn khích trở về, chàng hôn trộm cô người yêu ở góc cầu thang, may mà không bị tổ dân phố nhìn thấy, để mang chàng ra đấu xử.

          Về đến phòng, thi sĩ châm đèn, gặm bánh, làm thơ bốc phét sặc quê mùa, rằng mình là kẻ đại tự do mà không ai trong cõi này sánh bằng.

  2. Không rõ về hình ảnh thì Kieu có được hài lòng thỏa mãn không, chứ về âm thanh thì em thấy mấy nốt dạo đầu tiên của Cụ nó hơi rè rè, chứ không được tròn tiếng như trong bài “Ngẫu hội Wonderful” chẳng hạn. Làm như là mấy ngón tay trái của Cụ bấm không đủ mạnh. CH đau tay hả? Nghe lời tụi em đi, đau như vậy thì chỉ có massage thôi. Nếu Cụ không thích món nọc rắn độc của em thì hôm bữa em đọc thấy Kieu nói Kieu có dầu xoa bóp gì ấy? Rồi Cụ muốn ai xoa bóp thì Cụ cứ nói !

  3. nhiều lúc chúng ta cũng phải học quên để đón nhận những cái mới vào. Thường thì bộ não ta luôn tự làm việc này , và nó tự lựa chọn vài điều cần quên cho quên để mà ta vui vẻ tiếp tục sống.

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s