Qua cầu gió bay

Con gái hỏi mẹ.

-“Mẹ ơi, ngày xưa có khi nào mẹ đi qua cầu mà gió thổi bay mất cả áo đang buộc thắt nút không ạ?”

-“Sao con gái mẹ lại hỏi thế?”

-“Vì con đang tính ít hôm nữa khi con qua cầu thì áo của con thế nào rồi cũng sẽ bay mất ạ.”

Advertisements

8 thoughts on “Qua cầu gió bay

  1. Con gái em 5 tuổi đã nhận được lời cầu hôn đầu tiên, ảnh tên là Mamadou Mohamed (nhờ ảnh mà nàng chịu ăn ở cantine). Chàng nói :”tuy đám cưới sẽ còn phải chờ rất lâu, nhưng anh sẽ cưới em”. Nàng nói :”Thật ư?”- “Thật, trong đám cưới, em sẽ mặc váy như thế này, tà áo chạm đất, cổ áo như thế này, tay áo như thế này” Nàng nói :”ôi thật vậy ư? Tất cả mọi người sẽ thấy là tôi xinh đẹp nhất ư?” – “Đúng vậy, và anh sẽ là chồng em”- “Em có chồng rồi”-(Bàng hoàng) “Chồng em là ai?” “Là bố em”. Chàng tưởng thật luôn, buồn quá.

      1. Chúc mừng thày cô nhân ngày Nhà giáo VN.

        Cô NC ơi, CH không biết gì hết trơn hết trọi, nên Cụ mới băn khoăn hoài, cô đã không giải thích thì thôi, cô lại còn chọc quê Cụ.

        Thôi để em giải thích cho Cụ nghe : cái áo trong bài “Qua cầu gió bay” là trang phục cổ của miền Bắc, là cái áo tứ thân đó, hồi xưa em có dịp mặc rồi nên em biết (lại còn đeo một cái trống cơm). Nó đại khái như vầy :

        Ở ngoài cùng là một cái áo khoác, chỉ khoác hờ lên thôi, chứ không có cột dây gì cả. Ở bên trong là cái áo có bốn tà, màu sắc tươi thắm (hihi, ngày xưa cũng như ngày nay, các anh đều thích cái gì bay bay, màu sắc tươi tắn). Cái áo bên trong ấy có thắt lưng cột lại, nhưng mà cột nơ nhẹ nhàng cho nó dễ cởi, chứ không phải là nghiến răng nghiến lợi mà cột mà siết, thì ai mà cởi được? CH chỉ cần cầm cái đầu dây dài, kéo nhẹ một cái là nó tuột ra, nguyên tắc cũng như cột dây cái đôi giày tây của Cụ khi Cụ đi làm thôi ! Bên trong cùng là một cái yếm, là một miếng vải hình thoi để che đằng trước (chứ đằng sau thì có gì mà che?). Đỉnh nhọn phía trên thì được khoét tròn, xỏ dây, cột ra sau cổ. Đỉnh phía dưới vừa đủ che rốn. Hai đỉnh còn lại cũng có dây cột ra sau lưng. Dây nhợ chàng ràng như thế thì gió cũng khó mà thổi bay được, thế cho nên cô Thị M. cô ấy không nói là “thổi bay”, mà là “thổi tốc” (Cơn gió xuân nó thổi tốc cái dải yếm đào). Ở dưới thì có một cái váy đụp, váy này thì cũng không bay được.
        Như vậy “qua cầu gió bay” chỉ là bay cái áo khoác ngoài thôi, chứ nếu không thì cô ấy trần trụi đi về nhà hay sao? 🙂

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s