Lời người yêu đương

Tôi là thẩm phán
Bị cáo là em
Bản án gói sẵn
“Em mãi yêu tôi!”

—-

Tôi con chim nhỏ
Làm tổ hồn em.

—-

Thấy em, một thoáng
Nhớ em, một đời.

—-

Tình mà lên tiếng
Lý trí lặng câm.

—-

Được yêu, tin cậy
Yêu em, lo ngờ.

—-

“Tình”, bảo là ảo tưởng
Thì “thực tế”, là cái gì vậy ta?

—-

Chữ “yêu” nguyên dạng
Bơ vơ một mình

Hỏi, để làm gì?

Yêu, mà không nói

Khác gì
Được yêu, mà không hay?

—-

Đẹp, chẳng yêu được

Chẳng bằng
Đẹp, vì được yêu.

—-
|- Tặng bạn bè, ngày Valentine -|
|- HHM sưu tầm, chuyển lời 1402 -|

Advertisements

11 thoughts on “Lời người yêu đương

  1. có lần K đang ngồi ăn ở Phước Lộc Thọ, nghe 1 nàng khỏang 20-23 tuổi thỏ thẻ với người yêu: “ngày mai Valentine anh đừng mua áo quần hoặc hoa làm gì”, ngưng ba giây nàng tiếp tục : “anh mua cho em jewel có diamond là được rồi”. Tưởng nàng nói chơi quay lại thấy nàng này rất nghiêm túc còn chàng người yêu khỏang cùng tuổi thì nhìn xa xăm.
    PS: từ lúc đó K mới hiểu là ở Mỷ thứ gì mà có gắn diamond mới là jewel hehe.

  2. Chen vô:
    Nghe hai bạn nói chuyện, tự dưng NC lại nhớ tới bài thơ Tự hát cuả Xuân Quỳnh.
    Rinh qua đây góp vui Va-len-tin

    TỰ HÁT
    Xuân Quỳnh

    Chả dại gì em ước nó bằng vàng
    Trái tim em, anh đã từng biết đấy
    Anh là người coi thường của cải
    Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

    Em cũng không mong nó giống mặt trời
    Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
    Lại mình anh với đêm dài câm lặng
    Mà lòng anh xa cách với lòng em

    Em trở về đúng nghĩa trái tim
    Biết làm sống những hồng cầu đã chết
    Biết lấy lại những gì đã mất
    Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

    Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
    Biết khao khát những điều anh mơ ước
    Biết xúc động qua nhiều nhận thức
    Biết yêu anh và biết được anh yêu

    Mùa thu nay sao bão giông nhiều
    Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
    Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
    Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

    Em lo âu trước xa tắp đường mình
    Trái tim đập những điều không thể nói
    Trái tim đập cồn cào cơn đói
    Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

    Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
    Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
    Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
    Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

    Nguồn: Nxb Tác phẩm mới, 1984

  3. “Tình mà lên tiếng
    Lý trí lặng câm”.

    Nghe thì rất đúng, nhưng thực ra lại mang hương vị tiểu thuyết, hoặc cho những người quá tự tin vào bản thân mình.

    Cuộc sống này, không phải là vậy.

      1. Thì cũng như TCS bảo “em hồn nhiên, rồi em sẽ bình minh” thôi.
        TCS thì đã về xa với thế giới mịt mù rồi.
        Chỉ còn lại Cụ Hinh.
        Đến Cụ Hinh biến tấu thành “em hồn nhiên, trời đất sẽ là em”.
        Nhưng coi chừng, kẻo CH đổi ý, lại đét đít cho cái tội gặp chăng hay chớ cho bây giờ, huhu. 🙂

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s