Một năm, vừa qua…

Năm nọ, mà cũng lâu lâu rồi a, anh bạn làm buổi liên hoan mời bạn bè vui vẻ.

Trước giờ, có cái bàn bóng kê ở ngoài sân, Anh La được mời thi đấu với một anh bạn “vừa mới đoạt giải vô địch bóng bàn ở một trường đại học”.

Anh chàng vô địch nọ quả nhiên cho Anh La một trận tơi bời trước các khán giả nhiệt tình.

Khi nâng cốc trong bữa tiệc, Anh La ngỏ ý phân trần “tôi có cái vợt một mặt gai dài, rời nó ra, là tôi không biết chơi kiểu gì, khó thế”. Đang hăng hơi cay, chủ nhà quyết định “tuần sau làm buổi liên hoan tiếp, đông người hơn, và có trận đấu lượt về”!

Tuần sau, thi đấu lượt về thật.

May thay, Anh La thắng được quả sát nút, giành lại thắng lợi trước tay vợt lợi hại.

Bữa liên hoan kết thúc vui vẻ, với lời hẹn của tất thảy mọi người rằng “năm sau sẽ làm lại trận đấu cùng liên hoan tại đây”.

Khách khứa của cuộc liên hoan năm sau đã tề tựu. Anh La không quên mang theo cây vợt cố hỉ của mình.

Anh bạn chủ nhà ra đón Anh La, lăm lăm dắt xe hộ, “tiếc quá, năm nay không làm buổi thi đấu bóng bàn được nữa rồi, Anh La à.”

-“Tiếc nhỉ, cũng là một cuộc hẹn vui vẻ.”

-“Anh bạn đối thủ của anh, trẻ như thế, mà đã chia tay cuộc đời, sau một cơn tim mạch bất ngờ tuần trước.”

Anh La không nói được gì…

Chợt nhìn thấy chiếc bàn bóng phủ bạt ở góc hành lang, nom như thứ đồ vật đã ngủ yên từ muôn thuở trong một nhà bảo tàng.

Advertisements

9 thoughts on “Một năm, vừa qua…

  1. Anh bạn chủ xị không báo tin xấu trước buổi vui sau, chắc vì sợ Anh La chợt buồn chán, mà thôi không đến dự.

    Cái cảm giác hụt hẫng này đầy ắp cái “thực tế-phi lý” của sự sống…

    1. cho nên có những người bảo là bác sỉ và y tá là vô cảm, thật ra không phải, ví dụ như khi có 1 bệnh nhân ra đi quá đột ngột trước mắt 1 equipe luôn là 1 cú shock cho mọi người, để mọi người bình tâm trở lại công việc hằng ngày là phải hợp lại tất cả mọi người rồi làm debriefing: lúc đó họ cùng nhau chia sẻ những gì họ thấy và cảm giác để thải ra những cảm xúc, sau đó thấy mình nhẹ nhàng hơn để tiếp tục cuộc sống như mọi ngày.

      1. Cảm ơn các bác sĩ y tá lòng thành, những người chọn lấy cái nghề nghiệp chăm sóc nỗi khổ đau của người khác.

        Lúc nào Cụ Hinh sắp ra đi, mà lại trót nói với cô y tá “hẹn sớm gặp lại”, cô này hẳn sẽ cười lủng liểng “dạ, không đâu ạ, em còn trẻ mà!”.

        1. nhiều lúc khi nói au revoir với bệnh nhân, quen miệng lại thêm vào à bientôt (hẹn gặp lại)…nhưng chợt kịp nhớ ra và thêm vào…nhưng không phải ở bệnh viện 😉 )

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s