D â n c h ủ, d ễ, k h ó

Mỵ Châu pha trà.

“Cụ Hinh à, em thấy nhiều xứ họ cứ thập thò ở bậu cửa dân chủ, bước ra, bước lui, mãi không qua bậu cửa ấy. Dân chủ là cái gì, mà khó khăn thế ạ?”

“Dân chủ, như một mong muốn lờ mờ, ‘dân chủ cho tôi’, thì dễ dàng như một cảm xúc. Dân chủ, như một thiết kế và thi công một tổ chức đời sống xã hội, thì rất khó khăn.”

“Khó khăn như thế nào ạ?”

“Ngoài những khó khăn tự nhiên vì các lợi ích, các quyền lực sẵn có, trước hết đó là khó khăn của hiểu biết, của văn hóa trên diện toàn cộng đồng. Dân chủ là một thứ nhu cầu về một cách thức tổ chức đời sống của cộng đồng, sao cho sự tự do của con người, của từng cá thể và của các hội đoàn, được đảm bảo nhất, mà lại khai mở sự phát triển vừa đa dạng, vừa nhân văn. Cho nên, bản chất của nhu cầu về dân chủ, về tự do là một thứ nhu cầu trừu tượng.”

“Trừu tượng, tức là nhu cầu không thật, theo kiểu sờ mó được ạ?”

“Thứ nhu cầu sờ mó được, là một loại sự thật.

Và thứ nhu cầu trừu tượng, cũng là sự thật, mà nó không có sẵn ở trong giới tự nhiên, như ở loài vật chẳng hạn.

Nếu con người và những cộng đồng của họ chưa có những nhu cầu trừu tượng, thì chưa có những giải pháp cho chúng.

Kìa Mỵ Châu! Nước trà sánh hết ra bàn rồi kìa!”

Advertisements

One thought on “D â n c h ủ, d ễ, k h ó

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s