Bakhaha

Sau mươi ngày vất vả bám đuôi mấy bạn trẻ leo núi, Cụ Hinh và chúng bạn lên tới được sát đỉnh ngọn Bakhaha. Trên này chỉ có gió và lạnh và mây và mưa, hơi khó thở, nhưng mà đôi khi có những vạt nắng thật là rực rỡ.

Ở gần sát vùng đỉnh có túp lều, các bạn rủ Cụ Hinh ghé vào. Hóa ra có người, một cụ đang ngồi xếp-bằng chân trong đó bên bếp lửa.

Cụ chủ lều chào hỏi mọi người, đun nước pha thứ trà rừng, hỏi tên thì được biết cụ mang tên Bakhaha, “tôi lấy tên ngọn núi làm tên của mình. Gọi Bakh cũng được”.

Các anh chị em nhâm nhi trà rừng, rồi tranh đua hỏi chuyện. Cũng không nhớ được chính xác rằng câu hỏi nào là của ai.

“Cụ Bakh lên đây lâu chưa ạ?”

“Từ hồi còn trẻ mà, giống như là các anh chị đây.”

“Cụ lên một mình à?”

“Vâng.”

“Vì sao ạ?”

“Vì tò mò.”

“Eo ôi, sợ quá, em mà thế thì em chết luôn. Mà lại còn lên một mình nữa thì lại còn khó khăn lắm nữa.”

“Khó lắm, mà cũng dễ lắm.”

“Dễ thế nào ạ?”

“Cứ nhìn cái đỉnh cao nhất mà mò dần lên, có thế thôi, vì nó là duy nhất. Chả có gì phải nghĩ với chọn cả.”

“Thế từ ngày ấy, cụ Bakh có bao giờ xuống núi không ạ?”

“Không, khó lắm.”

“Ơ, sao lại khó ạ?”

“Lên đến đây, tôi mới thấy mênh mông tít tắp xung quanh… Khỏi biết đâu là cái làng xưa của mình nữa.”

Advertisements

Giơ tay, nha ;-)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s