Hànội về lại

Advertisements

Khen, chê

Mỵ Châu chuyện trò.

“Khen, chê, tự chúng có ích gì không, Cụ Hinh nhỉ?”

“Cái đấy, phải hỏi chuyện người được khen được chê.”

“Nghĩa là thế nào?

“Người được khen được chê,
nếu họ chai, thì chẳng có ích gì,
nếu họ chập, thì hóa nguy hiểm,
nếu họ suy tư, thì may ra có thể là có ích.”

“Thế thì em chả dại khen hay chê Cụ Hinh, hihi.”

Nhìn tường

Ông Michel ngước mắt lên khỏi đống màn hình, hỏi chuyện Cụ Hinh.

“Tôi nghe nói các bậc thày vùng Hymalaya luyện thiền giỏi lắm?”

“Vâng, tôi cũng có nghe như thế ạ.”

“Đọc đó đây đôi chút, tôi cũng muốn luyện thiền, không biết có cần nhiều thời gian để đắc tâm đắc chí không ạ?”

“Tôi không có kinh nghiệm riêng, nhưng nghe nói có thày phải bỏ chín năm nhìn tường, cửu niên diện bích.”

“Ôi, thế thì khó quá, tôi chỉ có năm tuần phép một năm thôi ạ..”

“Michel, tôi thấy ông nhìn bức tường màn hình này dễ đã đến ba mươi năm, ba lần chín năm nhìn tường lẻ ba, lo gì mà ông đã không đắc tâm đắc chí thiền rồi mà!”