Dân với chủ

Lần nào ghé thăm nhà đôi bạn Tí Chỉ Cụ Hinh cũng thấy họ cãi dỗi lặt vặt.
“Lại có chuyện gì à?” – Cụ Hinh vui vẻ.
“Cũng chẳng gì ạ.” – anh Chỉ ngúng ngoắng.
“Em nói đi nói lại rồi, cưới nhau đã hơn năm năm mà lần nào anh Chỉ cũng nấu cơm ướt nhão.”
“Vừa chứ! Cô Tí mà nấu cơm thì lần nào cũng khô đanh ạ!”
“Thế bạn nào nấu cơm?” Cụ Hinh hỏi.
“Bọn em tranh nhau nấu, ai nấu trước thì được nồi cơm vừa ý ạ.” – cô Tí lườm sang anh Chỉ.
“Vậy thì từ giờ trở đi mỗi bạn sẽ nấu riêng một nồi cơm con, tất cả sẽ tốt đẹp.”
“Thế thì còn gì là tình cảm ạ!” – cô Tí rơm rớm.
“Cùng nấu cơm thì càng vui, vẫn bày ra ăn cùng. Một nhà hay một quốc gia thì cũng phải mở đường cho nhau.”
“Ơ, hoan hô Cụ Hinh” – anh Chỉ reo lên, làm cô Tí sặc cười theo.

Rốt cuộc

Chú vịt lượn bơi trên hồ, rồi dựng tình cùng cô vịt, rồi bắt được một con giun rất to, rồi cùng chia sẻ nó đằm thắm với cô vịt, rồi nô nặc tắm mát.

Rồi lên bờ sưởi nắng lim dim.

Chợt một ý nghĩ thoáng qua đầu óc nhỏ bé của chú “sống, rốt cuộc, để làm gì?”

**

Chú vịt ngảnh sang ngắm cô vịt đang lơ mơ trong nắng, chợt buồn cười,”ơ, mình đâu có phải thuộc loài người đang ôn thi chứng chỉ tối thiểu kinh điển phó tiến mà lại đi bận nghĩ vớ vẩn như thế, à ha!”

Hỏi chuyện

Ông Pháp Đàn hỏi chuyện Anh La.
« Chữ điên trong ‘điên khùng’, là chữ gốc Việt hay gốc Hán ạ? »
« Gốc Hán ạ. »
« Thế trước khi nhập cái từ điên này vào tiếng Việt, thì không có người Việt nào bị coi là điên à? »
« Không. Chỉ có vài người bị coi là dở hơi thôi ạ.”

Khoẻ hơn

Ông Pháp Đàn hỏi.
“Thế nào là ngu hả Cụ Hinh?”
“Dạ, chắc là mình thấy ra xung quanh trời đất người còn giỏi hơn mình, thì biết mình còn ngu.”
“Thế sao người ta vẫn hay quát người bên cạnh ‘sao mày ngu thế’?”
“Dạ, cái này thì chắc là vì người quát khoẻ hơn người bị quát ạ!”

Sợ hãi

Sợ hãi là một công cụ của tạo hóa để các sinh thể, gồm cả con người, biết dè chừng trước các hiểm nguy, và tìm ra cách thức để tránh hoặc giảm bớt các hiểm nguy đó. “Sợ hãi có ích” này là thứ sợ hãi chỉ dẫn việc đưa đến làm giảm các mối gây sợ hãi.
Sợ hãi cấp cao” là những thứ sợ hãi mà chúng không có khả năng làm giảm các mối gây sợ hãi, thậm chí còn làm lũy tiến chúng lên, đó là bệnh thần kinh hoặc mê tín.
Ví dụ như “cầu khấn sự sống mãi” là một bệnh thần kinh vì nó sử dụng sự “sợ hãi cấp cao” mà không cung cấp giải pháp thật nào cho “sự sống mãi”.