Tự huyễn

Người (hay một cộng đồng) luôn luôn bị ám ảnh trong việc tìm hình ảnh lý tưởng hóa và siêu việt hóa bản thân, thông qua bất kì cơ hội nào.

Điều này cũng là kết quả của việc hoặc không có, hoặc đánh mất sự quan tâm đến người khác bên ngoài. Sigmund Freud đề xuất hai dạng thức gắn liền nhau:

– Lòng khao khát bản thân được yêu mến, được ngưỡng mộ quá lớn, hơn là lòng yêu mến hoặc ngưỡng mộ hướng tới bên ngoài.

 – Lòng mong muốn tự thỏa mãn, nhưng lại không bao giờ thấy là đã đủ, và cần phải tự luôn luôn tự trấn tĩnh đi trấn tĩnh lại bản thân, tự khẳng định đi khẳng định lại bản thân, không thể ngừng.

#Theo psychologies.com

***

Không biết bạn Quen Quen có mắc bao nhiêu phần trăm tự huyễn đây? 101%? ;-)

 

Ai khổ hơn?

“Vi à, anh hỏi cái này nhé.”

“Vâng, nhanh nhé, câu hỏi của Anh La đã chúa hay lẩm cẩm, lại còn hay làm ám ảnh em suốt cả ngày, mệt lắm.”

“Anh xấu giai, anh trót ngắm một cô gái trẻ trung xinh đẹp, vậy thì ai sẽ khổ hơn?”

“À, câu này được đấy ạ. Em nghĩ là cái anh chàng trẻ trung đẹp giai hơn anh mà lại phải chứng kiến cảnh ấy, anh ấy sẽ khổ hơn ạ.”

“Vi trả lời lạc rồi, anh đang hỏi là giữa cô gái trẻ trung xinh đẹp đang được Anh La ngắm, và Anh La, ai sẽ khổ hơn cơ mà?”

“Cả hai khổ như nhau! Cho nên em mới biếu Anh La câu trả lời rộng lớn hơn!”

Nghệ thuật tự do

Mấy vị nghệ sĩ xứ Đông vừa nâng cốc liên tục, vừa tự triết lý.

“Cụ Hinh ạ, tranh vẽ, bài hát… cốt là nhìn thấy đẹp, nghe thấy hay… Còn thì nhân vật, sự kiện trong đó là ai, là cái gì, cũng được hết. Thế mới là nghệ thuật tự do.”

Cụ Hinh bảo.

“Chắc các bác còn sót một ý căn bản: miễn là kiếm được tiền từ đó.”

Chữ, với nghĩa

Ở bắc bán cầu, hay xứ ôn đới nói chung, chữ “mùa hè” là thiêng liêng, để chỉ thời lúc lý tưởng của một năm. Trời cao, trong xanh, nắng trải rực rỡ, cây cối sum suê cành lá mới thay sạch bong, chim chóc vui hát, người người tươi tắn, tiết trời khô mát, tất thảy mơ màng nhẹ nhàng.

“Mơ thấy môi nàng
Nụ hôn mùa hạ
Bàn tay rám nắng
Ta thường ấp iu.”
(Lá thu)

Ở xứ nóng, chữ “mùa hè” là để nói đến một thế giới khác. Cụ Hinh không biết mô tả “mùa hè” xứ nóng ra mà làm sao, đành có mấy lời thế này.

Cơ thể ngoài tủ lạnh
Tinh thần trong tủ lạnh
Muốn yêu đương một cái
Tinh thần phải cực cao.

Sáng chủ nhật, đường viền ven Hồ Tây không ôtô, không xe máy

HOÀNG Hồng-Minh

Các thành phố xứ Việt, đặc biệt như là trong trung tâm Hànội hôm nay, thật là ngạt thở.

May thay cho Hànội, Hồ Tây còn đó.

Mong mỏi sao các bạn, các anh chị, mỗi người dân Hànội vận động để sáng chủ nhật con đường viền ven Hồ Tây sẽ chỉ dành cho người đi bộ và đạp xe đạp. Lúc đầu có thể khiêm tốn, từ 05:30 đến 11:00 sáng chẳng hạn.

Để cuộc sống thêm niềm vui lành mạnh. Và ý thức về niềm vui lành mạnh lớn dần lên, được khẳng định là một quyền của mỗi người trong đời sống.

Một ý tưởng tốt khắc tìm ra được cách thức để được thực hiện, miễn là chúng ta quyết tâm.

Ví dụ, các cư dân ở đường viền ven Hồ Tây sẽ có thẻ tem dán xe riêng để được ra vào khi thực sự cần thiết… Sự ủng hộ của họ là điều quí giá, quí giá cả cho chính sự hít thở, cho sự thư giãn, cho chất lượng sống, và cho ý nghĩa đời sống của cả chính bản thân họ.

Nhưng phải khẳng định một điều đầu tiên, một điều rất căn bản: con đường ven Hồ Tây là của toàn thể cộng đồng, không phải của riêng người dân có nhà ở nằm ở đường ven hồ.

Có quyết tâm, mọi người sẽ xây dựng, và thực hiện được đề án này, cho chính mình.

***

Câu chuyện này không chỉ dừng ở Hồ Tây của Hànội.

Các tài nguyên thiên nhiên, các tài nguyên văn hoá, các tài nguyên lịch sử phải thuộc về toàn thể cộng đồng người Việt đang bắt tay dựng nền Cộng Hoà.

Những bước đi đầu tiên đã được thực hiện gần đây, sau nhiều vận động gắng gỏi từ bao nhiêu năm.

Các khu bãi nghỉ của vùng biển Đồ Sơn đã được mở ra cho toàn thể cộng đồng – trước đây người dân thường chỉ được sử dụng khu bãi nghỉ ngoài cùng.

Khu phố cổ Hànội đã có nếp sinh hoạt của khu phố đi bộ về buổi tối, nơi biết bao nhiêu người của thành phố chen chân này có thể tìm thấy một không gian sống, một không gian văn hoá cho mình khi chiều tối về. Tất nhiên còn phải tìm tòi và cải thiện nhiều nhiều hơn nữa, nhất là cải thiện về vệ sinh khu phố này, sao cho sạch lau ly.

« Một đời sống, một tình yêu,

Điều mà ai cũng cần,
khi màn đêm buông xuống. »

# « One » – U2

Khu thành cổ Hànội vốn bị đóng khung trong doanh trại quân đội, từng bước đã và đang được mở ra, trả lại cho cộng đồng, ngày một đầy đủ hơn.

Nhưng, chưa đủ. Chúng ta phải đi tới, đi tới hơn nữa, một cách từ tốn, vững chắc, vì một cuộc sống yên vui cho mỗi con người của nền cộng hoà.

Tất cả các bãi biển, với khoảng 3260 cây số từ Móng Cái tới Hà Tiên, phải thuộc về mỗi người dân của nền cộng hoà. Nói « người dân của nền cộng hoà », chúng ta không quên rằng điều đó bao gồm cả những công dân từ những xứ sở khác tới thăm viếng, làm việc, sinh sống ở xứ Việt.

Điều đó nghĩa là gì? Nghĩa là ngoài vài khu vực trọng yếu về an ninh bờ biển đã được niêm yết tường minh trên « Công Báo » (tờ báo đăng tải chính thức các quyết định về luật pháp, làm căn cứ cho hoạt động pháp lý của cộng đồng), không một doanh nghiệp nào dù là công hay tư, không một cá nhân nào có quyền chiếm lấy bãi biển của cộng đồng. Bạn muốn có một khu nghỉ dưỡng cao cấp? Bạn có thể xin xây khu nghỉ dưỡng đó gần bờ biển, với đầy đủ các tiện nghi nhiều sao, siêu sao, nhưng không một khu nào được chiếm lĩnh bãi biển của cộng đồng. Bàn chân bạn luôn luôn chạm được nước biển khi đi bộ từ bãi biển Hà Tiên tới bãi biển Móng Cái, trừ vài khu vực trọng yếu về an ninh bờ biển đã được niêm yết nói trên.

Không chỉ đường viền Hồ Tây Hànội… Các hồ lớn trong cả đất nước rồi sẽ có các hệ thống đường viền, để vừa bảo vệ các hồ nước, vừa để mọi công dân có thể đến làm bạn được với các hồ nước ấy. Biển cũng thế, rồi sẽ hoàn thành được con đường ven biển từ bãi biển Hà Tiên tới bãi biển Móng Cái, để rồi mỗi ai cũng có thể cuốc bộ, đạp xe, hay lượn ôtô suốt dọc con đường « biển một bên » hơn ba ngàn cây số này.

Và rồi, tất cả các toà nhà đẹp đẽ trong đất nước, từ những toà nhà, khu vườn tư nhân cho đến Toà Dinh Chủ Tịch nhà nước, v.v. sẽ phải được mở cửa định kì vào những « Ngày Di Sản », để mỗi công dân có thể tự do chiêm ngưỡng những tài sản của chính đất nước mình. Sự vận động cho « Ngày Di Sản » có thể mở dần cả tới các toà nhà của các đại sứ quán nước ngoài nằm tại Việtnam.

Đó là một đời sống ngày càng được làm chủ, ngày càng nhiều niềm vui thật sự, của mỗi người dân của nền Cộng Hoà.

http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=115&CategoryID=41&News=8715