Khoẻ hơn

Ông Pháp Đàn hỏi.
“Thế nào là ngu hả Cụ Hinh?”
“Dạ, chắc là mình thấy ra xung quanh trời đất người còn giỏi hơn mình, thì biết mình còn ngu.”
“Thế sao người ta vẫn hay quát người bên cạnh ‘sao mày ngu thế’?”
“Dạ, cái này thì chắc là vì người quát khoẻ hơn người bị quát ạ!”

Sống đến bao nhiêu tuổi, là vừa

Cụ Hinh được mời đến dự Hội thảo “Sống đến bao nhiêu tuổi, là vừa“.
**
Hội thảo kéo dài sang ngày thứ ba. Đủ các loại ý kiến.
Có ý kiến “nhi đồng mà làm được việc chói lọi rồi hy sinh, như thế cũng là vừa.”
Lại có ý kiến “dù có chết ở tuổi thanh xuân nhưng mà cống hiến đâu ra đấy, càng tươi đẹp mãi.
Cũng có ý kiến “nói thế chứ cũng phải đủ vòng sáu mươi năm, cho mùi đời đầy đủ.”
Một số đi xa hơn, “trăm tuổi, thế mới là tuổi trời“.
Có số nữa còn đi xa hơn nữa, “một không hai, đẹp hơn“.
Ít hơn nữa, một số tiếc rẻ “tại sao không cho tròn một trăm năm mươi ạ?“.
Đoàn chủ tịch hội thảo thì chủ trương lập trường “sống mãi“.
Cụ Hinh không dám ho hoe gì, nhưng cố gắng tỉnh táo.
**
Tình hình đoàn kết hội thảo trở nên khó khăn.. Ghi kỉ yếu như thế nào đây..?
Cuối cùng Kỉ yếu Hội thảo ghi ở cuối:
Nói chung, sống đến bao nhiêu tuổi là vừa, thì tùy đấy.
Nhưng mà sống mãi là lý tưởng cao nhất.”

“Bánh đực”

Ông Pháp Đàn bảo.

“Tôi mới được ăn món bánh gì của Việt.. à, bánh đực..”

“‘Bánh đực’ là bánh gì ạ?”

“Cụ Hinh không biết à? Rất mềm, trung tính, nhợt nhạt.. nhưng nếu chấm nước mắm với chanh với ớt thật cay thì lại rất khéo nâng nước mắm với chanh với ớt lên.”

“Dạ..”

“Tôi khen cô bạn mời tôi món ấy ’em hiền như bánh đực’. Cô ấy khúc khích mãi không thôi.”

Cụ Hinh cũng khởi động khục khịch.. không dừng được..

“Chết, sao vậy Cụ Hinh?”

“Đấy là ‘bánh đúc’, ‘đúc’, bác Pháp Đàn à.”

Rửa xe

Romeo đậu xe năm bánh trước nhà Juliet.

“Ô, Romeo, ôtô hẳn hoi, xe ở đâu ra mà cũ vậy?”

“Mới mua.”

“Em xin lỗi.. Nhưng mà cũ hết các chi tiết à?”

“Không, biển xe mới tinh mà.”

“Thế ít ra thì cũng đi rửa xe nhỉ.”

“Anh cũng định đi rửa xe, nhưng người bán dặn đừng rửa xe, nhỡ mà không nổ xe lại được..”

“Romeo chả hiểu gì, rửa xe tức là mình đi ăn mừng xe, đi ăn bún ốc nhé!”

 

Hạnh phúc muôn nẻo

Thày Micha mời trà Cụ Hinh ở am trên núi.
Cụ Hinh hỏi “hạnh phúc của thày gồm những gì ạ?”
“Tôi cũng có nhiều hạnh phúc, tuy nhiên nhiều khi chúng không thật giống như hạnh phúc của người bình thường.”
“Ví dụ ạ.”
“Nói riêng với Cụ Hinh thôi nhé.
Quên được một bóng hình người đẹp xưa, với tôi cũng đã là một hạnh phúc à.”
“Hạnh phúc như thế, có nhiều không ạ?”
“Nhiều chứ.
Khi mình quên được bóng hình người đẹp xưa, lòng mình như mặt hồ mùa thu thăm thẳm lặng lẽ, bóng hình ấy như
đàn cá đã rủ nhau chìm sâu vào bên trong lòng hồ.
Tất nhiên thì một lúc nào đó đàn cá ấy lại lượn lên mặt hồ… Và rồi mình lại cố gắng quên được bóng hình người đẹp xưa, thì lại một lần nữa hạnh phúc lại đến.”

Bakhaha

Sau mươi ngày vất vả bám đuôi mấy bạn trẻ leo núi, Cụ Hinh và chúng bạn lên tới được sát đỉnh ngọn Bakhaha. Trên này chỉ có gió và lạnh và mây và mưa, hơi khó thở, nhưng mà đôi khi có những vạt nắng thật là rực rỡ.

Ở gần sát vùng đỉnh có túp lều, các bạn rủ Cụ Hinh ghé vào. Hóa ra có người, một cụ đang ngồi xếp-bằng chân trong đó bên bếp lửa.

Cụ chủ lều chào hỏi mọi người, đun nước pha thứ trà rừng, hỏi tên thì được biết cụ mang tên Bakhaha, “tôi lấy tên ngọn núi làm tên của mình. Gọi Bakh cũng được”.

Các anh chị em nhâm nhi trà rừng, rồi tranh đua hỏi chuyện. Cũng không nhớ được chính xác rằng câu hỏi nào là của ai.

“Cụ Bakh lên đây lâu chưa ạ?”

“Từ hồi còn trẻ mà, giống như là các anh chị đây.”

“Cụ lên một mình à?”

“Vâng.”

“Vì sao ạ?”

“Vì tò mò.”

“Eo ôi, sợ quá, em mà thế thì em chết luôn. Mà lại còn lên một mình nữa thì lại còn khó khăn lắm nữa.”

“Khó lắm, mà cũng dễ lắm.”

“Dễ thế nào ạ?”

“Cứ nhìn cái đỉnh cao nhất mà mò dần lên, có thế thôi, vì nó là duy nhất. Chả có gì phải nghĩ với chọn cả.”

“Thế từ ngày ấy, cụ Bakh có bao giờ xuống núi không ạ?”

“Không, khó lắm.”

“Ơ, sao lại khó ạ?”

“Lên đến đây, tôi mới thấy mênh mông tít tắp xung quanh… Khỏi biết đâu là cái làng xưa của mình nữa.”