Sống đến bao nhiêu tuổi, là vừa

Cụ Hinh được mời đến dự Hội thảo “Sống đến bao nhiêu tuổi, là vừa“.
**
Hội thảo kéo dài sang ngày thứ ba. Đủ các loại ý kiến.
Có ý kiến “nhi đồng mà làm được việc chói lọi rồi hy sinh, như thế cũng là vừa.”
Lại có ý kiến “dù có chết ở tuổi thanh xuân nhưng mà cống hiến đâu ra đấy, càng tươi đẹp mãi.
Cũng có ý kiến “nói thế chứ cũng phải đủ vòng sáu mươi năm, cho mùi đời đầy đủ.”
Một số đi xa hơn, “trăm tuổi, thế mới là tuổi trời“.
Có số nữa còn đi xa hơn nữa, “một không hai, đẹp hơn“.
Ít hơn nữa, một số tiếc rẻ “tại sao không cho tròn một trăm năm mươi ạ?“.
Đoàn chủ tịch hội thảo thì chủ trương lập trường “sống mãi“.
Cụ Hinh không dám ho hoe gì, nhưng cố gắng tỉnh táo.
**
Tình hình đoàn kết hội thảo trở nên khó khăn.. Ghi kỉ yếu như thế nào đây..?
Cuối cùng Kỉ yếu Hội thảo ghi ở cuối:
Nói chung, sống đến bao nhiêu tuổi là vừa, thì tùy đấy.
Nhưng mà sống mãi là lý tưởng cao nhất.”

“Bánh đực”

Ông Pháp Đàn bảo.

“Tôi mới được ăn món bánh gì của Việt.. à, bánh đực..”

“‘Bánh đực’ là bánh gì ạ?”

“Cụ Hinh không biết à? Rất mềm, trung tính, nhợt nhạt.. nhưng nếu chấm nước mắm với chanh với ớt thật cay thì lại rất khéo nâng nước mắm với chanh với ớt lên.”

“Dạ..”

“Tôi khen cô bạn mời tôi món ấy ’em hiền như bánh đực’. Cô ấy khúc khích mãi không thôi.”

Cụ Hinh cũng khởi động khục khịch.. không dừng được..

“Chết, sao vậy Cụ Hinh?”

“Đấy là ‘bánh đúc’, ‘đúc’, bác Pháp Đàn à.”

Rửa xe

Romeo đậu xe năm bánh trước nhà Juliet.

“Ô, Romeo, ôtô hẳn hoi, xe ở đâu ra mà cũ vậy?”

“Mới mua.”

“Em xin lỗi.. Nhưng mà cũ hết các chi tiết à?”

“Không, biển xe mới tinh mà.”

“Thế ít ra thì cũng đi rửa xe nhỉ.”

“Anh cũng định đi rửa xe, nhưng người bán dặn đừng rửa xe, nhỡ mà không nổ xe lại được..”

“Romeo chả hiểu gì, rửa xe tức là mình đi ăn mừng xe, đi ăn bún ốc nhé!”

 

Hạnh phúc muôn nẻo

Thày Micha mời trà Cụ Hinh ở am trên núi.
Cụ Hinh hỏi “hạnh phúc của thày gồm những gì ạ?”
“Tôi cũng có nhiều hạnh phúc, tuy nhiên nhiều khi chúng không thật giống như hạnh phúc của người bình thường.”
“Ví dụ ạ.”
“Nói riêng với Cụ Hinh thôi nhé.
Quên được một bóng hình người đẹp xưa, với tôi cũng đã là một hạnh phúc à.”
“Hạnh phúc như thế, có nhiều không ạ?”
“Nhiều chứ.
Khi mình quên được bóng hình người đẹp xưa, lòng mình như mặt hồ mùa thu thăm thẳm lặng lẽ, bóng hình ấy như
đàn cá đã rủ nhau chìm sâu vào bên trong lòng hồ.
Tất nhiên thì một lúc nào đó đàn cá ấy lại lượn lên mặt hồ… Và rồi mình lại cố gắng quên được bóng hình người đẹp xưa, thì lại một lần nữa hạnh phúc lại đến.”

Bakhaha

Sau mươi ngày vất vả bám đuôi mấy bạn trẻ leo núi, Cụ Hinh và chúng bạn lên tới được sát đỉnh ngọn Bakhaha. Trên này chỉ có gió và lạnh và mây và mưa, hơi khó thở, nhưng mà đôi khi có những vạt nắng thật là rực rỡ.

Ở gần sát vùng đỉnh có túp lều, các bạn rủ Cụ Hinh ghé vào. Hóa ra có người, một cụ đang ngồi xếp-bằng chân trong đó bên bếp lửa.

Cụ chủ lều chào hỏi mọi người, đun nước pha thứ trà rừng, hỏi tên thì được biết cụ mang tên Bakhaha, “tôi lấy tên ngọn núi làm tên của mình. Gọi Bakh cũng được”.

Các anh chị em nhâm nhi trà rừng, rồi tranh đua hỏi chuyện. Cũng không nhớ được chính xác rằng câu hỏi nào là của ai.

“Cụ Bakh lên đây lâu chưa ạ?”

“Từ hồi còn trẻ mà, giống như là các anh chị đây.”

“Cụ lên một mình à?”

“Vâng.”

“Vì sao ạ?”

“Vì tò mò.”

“Eo ôi, sợ quá, em mà thế thì em chết luôn. Mà lại còn lên một mình nữa thì lại còn khó khăn lắm nữa.”

“Khó lắm, mà cũng dễ lắm.”

“Dễ thế nào ạ?”

“Cứ nhìn cái đỉnh cao nhất mà mò dần lên, có thế thôi, vì nó là duy nhất. Chả có gì phải nghĩ với chọn cả.”

“Thế từ ngày ấy, cụ Bakh có bao giờ xuống núi không ạ?”

“Không, khó lắm.”

“Ơ, sao lại khó ạ?”

“Lên đến đây, tôi mới thấy mênh mông tít tắp xung quanh… Khỏi biết đâu là cái làng xưa của mình nữa.”

Hạnh thông

Đi ra xứ ngoài, bỡ ngỡ là chuyện thường. Xử lý được nó, mới là trên tài.
**
Mấy anh trong đoàn thực tập ta sáng kiến mời mấy chị em ta vào một quán ta ở tây, nhân ngày phụ nữ gì đó thì phải, chắc là ngày ấy có từ hồi bà Trưng? Chủ quán này là một bà người tây nom nhẹ nhõm, ông chồng là người Việt còn nguyên gốc.
Ngồi vào bàn tươm tất, trưởng đoàn ra hiệu, anh thủ quĩ đoàn cúi xuống mở balô, lấy ra một chai trong lô rượu đỏ mới sắm ở siêu thị “để cho chị em dễ uống”.
Anh chồng nọ tiến lại bàn để ghi thực đơn, mắt không rời chai rượu, cuối cùng lấy can đảm khua ngón tay “không được đâu, vào đây nếu muốn dùng rượu thì phải mua của nhà hàng ạ.”
Trưởng đoàn nét mặt “mộc kê”, không biến sắc, khoát tay. Nghe nói để có được mặt “mộc kê”, tài năng đã đành, mà cũng phải rèn luyện tối thiểu từ mười ngàn giờ trở lên thì mới có cơ đắc chí.
Anh thủ quĩ nhìn anh chồng nọ, nở nụ cười vĩnh hằng “vâng mà, em chỉ lấy ra để ngắm thôi ạ” – đoạn cất lại chai rượu vào balô.
**
Bữa cơm của đoàn có phần trầm lắng hơn dự tính. Nhưng vạn vật xoay vần.
Một lúc sau, tất cả mấy anh em trong đoàn nhấm nháy nhau “đi vệ sinh”. Khá lâu sau, các anh cùng quay về, mặt mũi hưng phấn, hơi hồng hào, chuyện trò râm ran hơn.
Một lúc sau nữa, tất cả mấy anh em trong đoàn lại nhấm nháy nhau “đi vệ sinh”. Khá lâu sau, các anh lại cùng quay về, mặt mũi lại càng hưng phấn, hồng hào hơn, chuyện trò càng râm ran hơn.
**
Sau ba lần thấy như thế, anh chồng nọ nghi nghi hoặc hoặc, bí mật bám theo mấy anh em trong đoàn, miệng tự lẩm nhẩm “anh chị em Việt mình nom cứ ngơ ngơ như thế thôi, nhưng nhiều khi khôn bất ngờ, cho nên người mình mới thắng được hết mọi loại đế quốc, kể cả sau khi đã mất nước một ngàn năm cơ mà…”
Mấy anh trong đoàn đi ra tận bãi đỗ xe, mở cốp xe, chia nhau cốc giấy, rồi lấy chai rượu ra cứ thế mà rót cho nhau râm ran hô “trăm phần trăm!”.
Anh chồng nọ “à” ngây khó định thần, rồi chợt định quay vào thì “độp” một cái vỗ vai, một chiếc cốc giấy hiện ra ngay trước mặt, “anh em với nhau cả, vui với nhau một ly nào!”…
**
Bà chủ tây đã thấy cả đoàn lại lần lượt vào lại bên trong quán, trong đoàn đã có anh chồng nom hồng hào hơn, hưng phấn hơn, râm ran hơn.

Hội hè người Việt

Cụ Hinh được mấy bạn mời dự buổi cơm thân mật.
Chuyện trò rôm rả, càng về cuối càng hăng. Thỉnh thoảng nghe khục khục ở ngay dưới chân bàn ăn… vợ chồng chủ nhà suỵt mọi người hạ giọng, “hàng xóm dưới nhà họ gõ cán chổi lên trần của họ rồi đấy”. Tinh thần chung của bữa cơm là “tích cực”, người người đều thấy ra tiềm năng phi thường của người Việt nói chung, của người Việt đang ngồi quanh bàn ăn này nói riêng.
Bất chợt Cụ Hinh bị phỏng vấn thẳng thừng.
“Như em, thì sẽ làm được đến gì ạ?” – cô chủ nhà tươi rói màu ly rượu đào.
“Chủ tịch hội người Việt ở trong nước.”
Anh chồng mỉm cười với cô vợ, tuy hơi nghiến quai hàm.
“Còn em?” – cô bạn của chủ nhà, người lập duyên ở xứ ngoài về chơi.
“Chủ tịch hội người Việt ở ngoài nước.”
Anh chủ nhà đơm tuần rượu mới cho mọi người.
“Thế tôi, thì sao ạ?”
“Chủ tịch liên hội người Việt ở trong nước và người Việt ở ngoài nước.”
Nhà sử học trẻ ngồi bên ngọ nguậy.
“Tôi ạ?”
“Chủ tịch hội người có gốc giòng máu Việt ở trên toàn thế giới.”
Cô tiến sĩ phân tâm học ngồi chếch đối diện sốt ruột quá…
“Thế còn em?”
“Chủ tịch hội người chịu ảnh hưởng tâm linh Việt ở trên toàn thế giới.”
Ai ai, người người đều phấn khích…
Cô chủ nhà vén váy, đứng lên đề nghị mọi người cùng nâng cốc.
“Thế Cụ Hinh, thì sao ạ?”
“Hội viên tiềm năng của tất cả các hội vừa rồi ạ!”