Thói dântuý

Thói dântuý, không gì giản đơn hơn như thế.

Đó là cách thức mang vác cái đống ngu dốt của người ta ra, và ca tụng, và tụng ca, làm cho đám người ấy tự sướng đê mê lan man, không còn coi ai sáng sủa hơn chính mình.

Và rồi, những kẻ khôn lỏi thực hành món dân tuý ấy lèn họ vào rọ.

Tuổi đời mênh mang

Mỵ Châu hỏi.

“Cụ Hinh à, em có nghe nói đến vua ‘Salomon’, ông ấy năm nay bao nhiêu tuổi ạ?”

“3028.”

“A, đấy là tuổi nếu như ông ấy vẫn còn sống, đúng không ạ?”

“Đấy là tuổi tương đối khi chiếc lá Salomon nảy ra từ cây vũ trụ, và chiếc lá ấy còn sống hay đã chết thì nó vẫn tồn tại dưới dạng này hay dạng khác, và vẫn mang tuổi của nó, Mỵ Châu à.”

“A.. thế thì ngay tuổi tương đối của chúng mình rồi cũng sẽ là như nhau khi cùng tiến về dương vô cùng haha ^^.”

Tôi tồn tại

Thượng Đế trò chuyện.

“Tại sao người ta ở dưới trần lại nói ‘tôi tư duy, thì tôi tồn tại‘ hả Cụ Hinh?”

“Dạ, chắc vì họ nghĩ rằng cái hòn đá không tư duy, cho nên hòn đá không có cái ‘tôi‘ ở trong nó ạ.”

“Cụ Hinh xem nhắc họ hộ rằng ‘tôi tư duy, Thượng Đế tồn tại‘ nhé, chứ không thì họ quên hẳn ta mất thôi.”

Dịch dọt

Một số tên gọi, khái niệm cần nhập vào tiếng Việt dạng để nguyên rất tốt, nếu như không có chuyển ngữ đích đáng.

Đó cũng là cách làm cho hệ thống từ vựng chung và hệ thống từ vựng riêng của tiếng Việt mở được ra, đi ra khỏi sự nô lệ quen thuộc nhất nhất vào “phải là chữ Trung Hoa đọc ra kiểu nôm na“.

Đơn giản đầu tiên, tên các đất nước, các tổ chức, thậm chí các cá nhân. Mongolia hơn là “Mông Cổ”, Olympic hơn là “Thếvậnhội” (ví dụ kì thi “Thế vận hội sinh vật học”?), Napoleon hơn là “Nã Phá Luân”.

Khái niệm cũng thế, matrix hơn là cố đọc ra thành “ma trận”, guitar hơn là “tây bán cầm”, academy hơn là “viện hàn lâm”.