Chuyện ngành nghề

Hiện nay xứ sở đã phát triển, muôn nghề muôn người.

**

Nghề đổ rác là một nghề vô cùng quan trọng: nghề này mà dừng cho một tháng liền thì ở các thành phố chuột sẽ nhảy lên làm thị trưởng.

Nghề đổ xăng xe cũng là nghề đặc biệt, dừng một tuần thì cả thành phố thành ra thành phố đi bộ, trong cái tê liệt cũng có cái được về chuyện hít thở.

Nghề loa phường mà dừng, người dân ngẩn ngơ ngoáy tai xem tại sao tai lại không bị ù ù.

Nghề cứu chữa cháy, nghề cấp cứu y tế, nghề coi ngục.. hễ dừng, là loạn. Nghề dẫn máy bay lên xuống mà dừng thì chỉ loạn một phần của giao thông mà thôi.

Nghề báo chí truyền hình mà dừng, thì toàn dân lên Facebook.

**

Vậy thì ngành nghề nào cũng quan trọng.

Nếu quả như còn ngành nghề nào mà kém quan trọng, thì dẹp đi.

Advertisements

Cảm biết

Nếu không biết làm toán, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết làm toán”.

Nếu không biết lập trình, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết lập trình”.

Nếu không biết nhảy cao vượt quá năm mét, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết nhảy cao vượt quá năm mét” -trong điều kiện bình thường trên Trái Đất.

Nếu không biết kéo xà được mười lần, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết kéo xà được mười lần”.

//

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết làm thơ”.

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết làm bài hát”.

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết viết văn học”.

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết tư duy triết học”.

//

Như thế, mới có “câu chuyện cảm biết” này.

 

 

 

 

 

 

Chữ nghĩa

Ông Pháp Đàn hỏi chuyện.

“Tôi đọc sách báo thấy nói chữ Việt ‘đồng bào’ thật là hay, Cụ Hinh ạ. Có người giảng giải thêm rằng đấy là chữ hay nhất của loài người khi nói rằng ai ai cũng từ cùng trong một bọc trứng mà ra.”

“Vâng, tôi cũng có nghe nói đến ạ.”

“Đây là chữ Việt gốc?”

“Vâng, chữ Việt.”

“Thế Trung Hoa có chữ khác à?”

“Trung Hoa thì có chữ đọc na ná là ‘tòng pào’ ạ.”

“Thế nghĩa của ‘tòng pào’là thế nào?”

“Dạ, là ‘đồng bào’ ạ.”

Thấy mình

“Anh La à, có lúc em như thấy chính mình đang đi qua trước mắt mình..”

“Chết, cẩn thận đấy.. khéo Vi phải tìm uống thuốc bổ não gì đấy..”

“Nhưng mà đấy chỉ là trong giấc mơ thôi.”

“A, may quá, thế thì chưa làm sao.”

“Thế nếu mình thấy mình xung quanh mình lúc mình đang thức thì nguy cơ ạ?”

“Chắc là thế, nếu mình lại thấy một mình mình xung quanh mình lúc mình đang thức.”

“Thế nếu không phải là một mình mình..”

“À, nếu mình lại thấy toàn là những mình đang đi qua xung quanh mình lúc mình đang thức thì lại là tuyệt vời.”

“Sao lại thế ư?”

“Lúc ấy, mình đã thành ra lãnh tụ.”

Muôn thuở

Trong bộ Tam Quốc, mẹo mực được sử dụng nhiều nhất và cũng nhiều hiệu quả nhất là như sau.

Dàn binh phục hai bên, rồi đưa một tướng ẻo lả ra hò hét chửi bới thách đánh, bên đối phương tức khí tràn sang, bên dùng mẹo này giả thua chạy về; khi đối phương tràn vào đến chỗ bị phục hiểm thì nổi pháo hiệu đem binh ào ra đánh từ hai bên, từ đằng sau ráp lại, giỏi nữa thì có toán chặn hậu quân đối phương đang bị giam vào chỗ hiểm lạc.

Mẹo nhạt, chỉ có thế.

Nhưng mà ăn nhau là ở đám đông; đám đông mãi mãi bị lừa.

Muôn thuở.

Thói dântuý

Thói dântuý, không gì giản đơn hơn như thế.

Đó là cách thức mang vác cái đống ngu dốt của người ta ra, và ca tụng, và tụng ca, làm cho đám người ấy tự sướng đê mê lan man, không còn coi ai sáng sủa hơn chính mình.

Và rồi, những kẻ khôn lỏi thực hành món dân tuý ấy lèn họ vào rọ.