Cảm biết

Nếu không biết làm toán, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết làm toán”.

Nếu không biết lập trình, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết lập trình”.

Nếu không biết nhảy cao vượt quá năm mét, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết nhảy cao vượt quá năm mét” -trong điều kiện bình thường trên Trái Đất.

Nếu không biết kéo xà được mười lần, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết kéo xà được mười lần”.

//

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết làm thơ”.

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết làm bài hát”.

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết viết văn học”.

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết tư duy triết học”.

//

Như thế, mới có “câu chuyện cảm biết” này.

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Thiếu công dân

Ông Pháp Đàn mời trà.
“Cụ Hinh này, đọc các trang mạng, tôi thấy người Việt có nhiều ý kiến về đời sống đấy chứ.”
“Vâng, đúng vậy ạ.”
“Thế sao vẫn còn nhiều khó khăn về cải cách?”
“Tôi cũng không rõ lắm ạ.”
“Có người bạn Việt giải thích cho tôi thế này..”
“Sao cơ ạ?”
“Rằng mỗi người Việt là một lãnh tụ bẩm sinh.”
“Vâng.. có thể lắm.”
“Cho nên chỉ có lãnh tụ, mà thiếu công dân, để thi hành các ý tưởng.”
“Dạ.. vâng.. tôi quả thật cũng không rõ đâu, bác Pháp Đàn ạ.”

Tập tục cổ truyền

 

Nếu loài người ở mọi nơi cứ chỉ sống loay hoay trong tập tục cổ truyền muôn thở “mẹ tôi bảo thế” được gõ mõ tán tụng, -chứ khỏi cần suy nghĩ sâu xa gì hơn-, thì nhóm sắc tộc nào đông hơn rồi sẽ áp đặt trên thực tế các tập tục cổ truyền của họ lên các đám đông xung quanh.

Tập tục là một thực tế rất rộng và sâu, nó chi phối ngấm ngầm toàn bộ lối cảm nhận, lối nghĩ, lối hành động, lối sống mà cứ như là nó không hề tham gia. Trước một biến cố quan trọng của đời sống ta thấy ngay phản ứng dây chuyền rộng khắp này của một cộng đồng sắc tộc, một phản ứng tuy có vẻ rất cãi vã nhau, thậm chí đầy bạo lực, nhưng vẫn dễ đoán trước xu hướng căn bản.

Và, đó sẽ là điều buồn thảm của sự chen lấn hoang dã về lối sống, nơi lý trí trở nên bất lực hoàn toàn, và nó cũng không để làm gì kể cả như nó chỉ muốn được làm món đồ trang sức.

“Này, hỡi các đám đông, để sống vui hạnh được cùng nhau, hãy thắp lý trí lên!” (..ồn quá, chẳng còn ai nghe ra cái gì nữa hết..)

**

Cuối thế kỉ này, 40% dân số toàn cầu là người châu Phi.

http://www.lemonde.fr/planete/article/2017/08/07/en-2100-40-de-l-humanite-sera-africaine_5169434_3244.html

 

 

thiền sư

Vi ngắm Anh La, nhoẻn cười.

“Tuy nhà có Anh La cũng vô tích sự, nhưng mà vô sự.”

“Là thế nào?”

“Vô sự. Ý em nói là nhà có Anh La, thì cũng như nuôi một thiền sư, chả được việc gì thì cũng được vẻ thiền.”

“Thế thì Vi nuôi con mèo, rẻ hơn, chắc chắn đắc ý hơn.”

Chữ nghĩa

Ông Pháp Đàn hỏi chuyện.

“Tôi đọc sách báo thấy nói chữ Việt ‘đồng bào’ thật là hay, Cụ Hinh ạ. Có người giảng giải thêm rằng đấy là chữ hay nhất của loài người khi nói rằng ai ai cũng từ cùng trong một bọc trứng mà ra.”

“Vâng, tôi cũng có nghe nói đến ạ.”

“Đây là chữ Việt gốc?”

“Vâng, chữ Việt.”

“Thế Trung Hoa có chữ khác à?”

“Trung Hoa thì có chữ đọc na ná là ‘tòng pào’ ạ.”

“Thế nghĩa của ‘tòng pào’là thế nào?”

“Dạ, là ‘đồng bào’ ạ.”

Ăn ngon, mặc đẹp

Cụ Hinh đang ngồi càfé xem báo chợt thấy như có cô nhà báo lượn qua mấy bàn hỏi đáp khách khứa.

**

Nhãng đi, chợt có tiếng khúc khích “chào bác, cho em hỏi ạ.”

“Dạ…”

“Hội nữ quyền chúng em xin phép làm vòng hỏi ý kiến ạ.. Theo bác thì ăn ngon mặc đẹp là tốt hay không tốt đối với một phụ nữ ạ?”

“Ôi, tuyệt vời chứ.”

“Tại sao ạ?”

“Vì chốc nữa thì tôi cũng còn chưa biết mình sẽ ăn món gì, và sẽ ngắm ai nữa.”

Cô như nhà báo lúng liếng kìm lúm đồng tiền.

“Vâng hay quá, nhiều bác khác thì lại chê trách, bảo rằng ăn ngon mặc đẹp thì chỉ tổ lười thôi ạ.”

“Ăn ngon, mặc đẹp, lười nhác, chăm chỉ.. những cái đó đâu có nhất nhất là phải đi với nhau đâu nhỉ?

Tôi biết rõ chứ, vì tôi thường thì ăn không ngon, mặc không đẹp, mà vẫn lười mà.”