bên kia

con thuyền lang thang tắm nắng cuối chân trời

khắp
mọi chốn
mọi nẻo
mọi nơi
những cửa đường riêng
mở sang vũ trụ phía bên kia ẩn hiện

vào những cửa đường mịt mùng ấy
không cần có vé
chỉ không mang đi được
bất kì những kỉ niệm nào của vũ trụ phía bên này

**

con thuyền hiểu
rồi nó sẽ chẳng thể tiếc nuối
bất cứ kỉ niệm gì mà nó đã có

**

con thuyền dùng dằng
luyến tiếc
vài kỉ niệm mà biết đâu đáng nhẽ nó còn có thể sẽ có thêm

#hhm

Ý nghĩa

Mỵ Châu tay cầm chiếc kem đã cắn một miếng ngắm một hồi, đoạn hỏi chuyện.

“Theo Cụ Hinh, ‘ý nghĩa’ bản thân nó là gì?”

“Một cách trung tính, ‘ý nghĩa’ nói lên tính hướng đích của một hành động nào đó, của một vận động nào đó.”

“Thế con người rồi sẽ chết đi, đấy là ‘ý nghĩa’ à?”

“Tùy theo sự tri nghiệm về một vận động. Trong một cuộc chạy tiếp sức, người chạy dừng lại chưa phải là ý nghĩa, mà việc truyền cây gậy chạy cho người khác chạy tiếp mới là tính hướng đích, trừ phi với người về đích.

Cuộc đời cũng như vậy, sự kết thúc sự sống của một người có lẽ không có tính hướng đích tự nó. Ý nghĩa của đời sống vượt ra ngoài sự tồn tại hữu hạn của một cá thể, với mong muốn kéo dài, nối tiếp và thúc đẩy được đời sống của những con người khác trong cộng đồng.

Ta nói dài quá, mà hôm nay sao Mỵ Châu hỏi dữ vậy?”

Mỵ Châu nhoẻn cười.

“Em không thích ăn hết cái kem này, hỏi thế để nhờ Cụ Hinh ăn về đích ạ!”

Uy thế

Mỗi khi bác Tộ trai pha trò, bạn bè cười rộ cả lên.
Nhưng bác Tộ gái không cười.
Cụ Hinh hỏi bác Tộ gái.
“Tại sao bác lại không cười chuyện pha trò của bác Tộ trai ạ?”
“Tất nhiên là chuyện pha trò của bác Tộ trai buồn cười, không phải tôi không hiểu những chuyện ấy đâu!
Nhưng mà tôi đã phải luyện mãi mới đạt đến không cười ngay, mà sẽ cười sau, vào lúc khác.
Mình mà cười ngay, thì mình đâm ra mất hết cả uy thế với ông ấy, Cụ Hinh a..a…a….” – nói đến đây bác Tộ gái chợt cười rũ ra, với tay xin chiếc musoa Cụ Hinh kịp đưa ra cho…

Dân với chủ

Lần nào ghé thăm nhà đôi bạn Tí Chỉ Cụ Hinh cũng thấy họ cãi dỗi lặt vặt.
“Lại có chuyện gì à?” – Cụ Hinh vui vẻ.
“Cũng chẳng gì ạ.” – anh Chỉ ngúng ngoắng.
“Em nói đi nói lại rồi, cưới nhau đã hơn năm năm mà lần nào anh Chỉ cũng nấu cơm ướt nhão.”
“Vừa chứ! Cô Tí mà nấu cơm thì lần nào cũng khô đanh ạ!”
“Thế bạn nào nấu cơm?” Cụ Hinh hỏi.
“Bọn em tranh nhau nấu, ai nấu trước thì được nồi cơm vừa ý ạ.” – cô Tí lườm sang anh Chỉ.
“Vậy thì từ giờ trở đi mỗi bạn sẽ nấu riêng một nồi cơm con, tất cả sẽ tốt đẹp.”
“Thế thì còn gì là tình cảm ạ!” – cô Tí rơm rớm.
“Cùng nấu cơm thì càng vui, vẫn bày ra ăn cùng. Một nhà hay một quốc gia thì cũng phải mở đường cho nhau.”
“Ơ, hoan hô Cụ Hinh” – anh Chỉ reo lên, làm cô Tí sặc cười theo.

Rốt cuộc

Chú vịt lượn bơi trên hồ, rồi dựng tình cùng cô vịt, rồi bắt được một con giun rất to, rồi cùng chia sẻ nó đằm thắm với cô vịt, rồi nô nặc tắm mát.

Rồi lên bờ sưởi nắng lim dim.

Chợt một ý nghĩ thoáng qua đầu óc nhỏ bé của chú “sống, rốt cuộc, để làm gì?”

**

Chú vịt ngảnh sang ngắm cô vịt đang lơ mơ trong nắng, chợt buồn cười,”ơ, mình đâu có phải thuộc loài người đang ôn thi chứng chỉ tối thiểu kinh điển phó tiến mà lại đi bận nghĩ vớ vẩn như thế, à ha!”