Rửa xe

Romeo đậu xe năm bánh trước nhà Juliet.

“Ô, Romeo, ôtô hẳn hoi, xe ở đâu ra mà cũ vậy?”

“Mới mua.”

“Em xin lỗi.. Nhưng mà cũ hết các chi tiết à?”

“Không, biển xe mới tinh mà.”

“Thế ít ra thì cũng đi rửa xe nhỉ.”

“Anh cũng định đi rửa xe, nhưng người bán dặn đừng rửa xe, nhỡ mà không nổ xe lại được..”

“Romeo chả hiểu gì, rửa xe tức là mình đi ăn mừng xe, đi ăn bún ốc nhé!”

 

Vô tích sự

Tôi đưa cô ấy tới ga tàu hoả
Túi đồ của cô ấy vẫn còn trong tay tôi
Chả biết nói gì, khỏi biết nói gì
Khi tất cả tình yêu của mình đã là tuyệt vọng
**
Đoàn tàu vừa tới, tôi nhìn vào mắt cô ấy
Tôi chỉ còn thấy mỗi sự cô đơn của mình
Thật là cô đơn, khó cầm nước mắt
Tình yêu của tôi vô tích sự vô cùng
**
Đoàn tàu rời bến, đèn le lói phía sau
Ánh màu xanh biển màu nhạc của tôi
Ánh màu rực đỏ màu tâm trí tôi
Tình yêu của tôi vô cùng vô tích sự
# Robert J.

Hạnh phúc muôn nẻo

Thày Micha mời trà Cụ Hinh ở am trên núi.
Cụ Hinh hỏi “hạnh phúc của thày gồm những gì ạ?”
“Tôi cũng có nhiều hạnh phúc, tuy nhiên nhiều khi chúng không thật giống như hạnh phúc của người bình thường.”
“Ví dụ ạ.”
“Nói riêng với Cụ Hinh thôi nhé.
Quên được một bóng hình người đẹp xưa, với tôi cũng đã là một hạnh phúc à.”
“Hạnh phúc như thế, có nhiều không ạ?”
“Nhiều chứ.
Khi mình quên được bóng hình người đẹp xưa, lòng mình như mặt hồ mùa thu thăm thẳm lặng lẽ, bóng hình ấy như
đàn cá đã rủ nhau chìm sâu vào bên trong lòng hồ.
Tất nhiên thì một lúc nào đó đàn cá ấy lại lượn lên mặt hồ… Và rồi mình lại cố gắng quên được bóng hình người đẹp xưa, thì lại một lần nữa hạnh phúc lại đến.”

Nhìn (thấy) trước

“Nhìn (thấy) trước” là một năng lực bắt buộc phải có, dù ta không thích chăm chỉ, để làm một công việc.

Từ những thứ đơn giản nhất mà có khi ta đã quên rằng chúng thuộc về “nhìn trước”, ví dụ như xỏ dép đã, rồi mới ra đường đi họp đại hội.. cho tới những thứ vô cùng phức tạp hơn, mà chắc là việc dẫn dắt đời sống một xã hội phải là như thế.

Trong âm nhạc, định câu nhạc sẽ đi đến nốt “do” (đọc “đô”) của hợp âm “Do trưởng” (đọc “đô” trưởng) chẳng hạn, người chơi đã phải hình dung trước đó một nẻo đường nào đó chạy qua dãy các hợp âm nào đó ở phía trước đó.

Ví dụ của style jazz “II V I” (kí hiệu I, II..V, VI, VII cho thứ tự thang các nốt của một giọng, ví dụ với giọng “Do trưởng” thì thứ tự thang I, II..V, VI, VII là Do, Re..Sol, La, Si) :

“Do trưởng” (I) => “Re thứ” (II) => “Sol 7” (V) => “Do trưởng” (I)

++ Mở rộng, vì hợp âm “quay về Re thứ” (Dom Sec) là “La 7“, có thể :

“Do trưởng” => “La 7” => “Re thứ” => “Sol 7” => “Do trưởng”

++ Mở rộng nữa, vì hợp âm “quay về La 7” (Dom Sec) là “Mi 7“, có thể :

“Do trưởng” => “Mi 7” => “La 7” => “Re thứ” => “Sol 7” => “Do trưởng”

++ Mở rộng nữa, thay vì đi ngay về đích, ta có thể múa một vòng quanh một đoạn nào đó, ví dụ đoạn (“La 7” => “Re thứ”) :

“Do trưởng” => “Mi 7” => “La 7” => “Re thứ” (=> “La 7” => “Re thứ”) => “Sol 7” => “Do trưởng”

++ Mở rộng nữa, vì “Fa trưởng” tương thích với “Re thứ”, ta thêm vào :

“Do trưởng” => “Mi 7” => “La 7” => “Re thứ” (=> “La 7” => “Re thứ”) => Fa => “Sol 7” => “Do trưởng”

++ Mở rộng nữa, từ “Fa trưởng” ta có thể thêm hợp âm “Fa trưởng có nốt Fa# ở dưới cùng” vào giữa Fa => “Sol 7” :

“Do trưởng” => “Mi 7” => “La 7” => “Re thứ” (=> “La 7” => “Re thứ”) => Fa => Fa/F# => “Sol 7” => “Do trưởng”

++ Mở rộng nữa..

**

Những tay nhạc chơi ngẫu hứng họ phải có đủ các bản đồ của các con đường đi đến chỗ hẹn hò..

**

Mà “hẹn hò” được, thì là do phải rèn luyện được bản lĩnh “nhìn trước” được.😉

Góp ý

Ông Luống phó phường phổ biến chủ trương “hàng tuần bây giờ phải có góp ý của phường viên, chính xác, cụ thể”.

Tiếp đến ông Luống nhìn một vòng xuống cử toạ… người người ở dưới bất giác đều đang cúi xuống sửa nếp quần, chỉnh giày dép… “xin đề nghị bác Ruột gương mẫu đi đầu đợt góp ý này!”.

**

Bác Ruột chỉnh giày, sửa quần, loay hoay đứng lên.

“Dạ.. vâng.. tôi cũng thấy một số lãnh đạo chăm ra chỉ thị, được hưởng kết quả, nhưng mà thực ra chả làm gì cả ạ..”

“Bác Ruột ạ, góp ý thì phải cụ thể, ai, ở đâu, làm gì.. chứ nói không ai, không đâu, không gì thì không phải là góp ý. Cái này phải thành nếp nghiêm túc.”

Bác Ruột gãi đầu..

“Dạ.. vâng.. thưa bác Luống.. có lẽ tôi xin rút lại, thôi góp ý ạ..”

“Không được. Cứ nửa góp ý nửa rút lui, sau này sẽ rất mệt. Bác Ruột đã góp ý, là phải dứt điểm đi.”

“Dạ.. vâng.. thế nếu là chuyện liên quan đến phường khác.. có được không ạ?”

“Nói chung là không nên, nhưng cũng không sao.”

“Dạ.. vâng.. cụ thể thì vợ tôi là phó phường bên cạnh ạ.. Cô ấy rất chăm ra chỉ thị sinh hoạt tình cảm cho tôi, cô ấy được hưởng kết quả, nhưng mà thực ra cô ấy chả làm gì cả ạ..”

**

Hội trường im ắng..

Bác Ruột toát mồ hôi ngồi xuống.

Rồi lại toát mồ hôi đợt thứ hai khi nghĩ chốc nữa sắp phải về nhà.

 

Khôn, ngoan

Ông Pháp Đàn pha trà.

“Tôi có cái điện thoại khôn ngoan mới tinh đây này, bây giờ mà đánh ‘Paris‘, là nó cho ra ngay cả loạt bài liên quan đến Paris, Cụ Hinh ạ!”

“Vâng.”

“Mà không chỉ cần đánh, chỉ cần nói thôi, nói rõ ‘Paris‘, là nó cũng cho ra ngay cả loạt bài liên quan đến Paris!”

“A, thú vị a!”

“Thế nhưng khi tôi nói, ông Pháp Đàn cố gắng vận động hết cả miệng lẫn khuôn mặt lẫn cơ thể , nói rõ ‘nuocdenchan‘, thì cái điện thoại của tôi nó cứ ì ra, nhất định khỏi hiểu gì sất.”

“Thế thì điện thoại của bác khôn, nhưng không ngoan mất rồi.”