thành thật, mẹo mưu

“Thành thật” là một giá trị được đề cao trong một số cộng đồng như là nền tảng, để rồi dựng nên các cấu trúc xã hội bền vững ở trên đó.

“Thành thật” là một giá trị được-bị xếp là “ngơ đần” trong một số cộng đồng khác, như là một yếu kém trì độn, một nền tảng cho thất bại đã bị định trước. Trong trường hợp này các cộng đồng đó đề cao “mưu mẹo”, “thánh nhân”.

Cũng có những cộng đồng thờ cả hai giá trị này cùng một lúc, “thành thật” và “mưu mẹo”, bất kể mâu thuẫn giữa chúng dù lớn đến đâu, -điều đó được coi là “chuyện nhỏ”.

**

Mỗi con người cá thể rất lúng túng khi mà họ ở ngã ba đường các giá trị tập thể luẩn quẩn mâu thuẫn dẫm đạp nhau, họ bị dẫn đến những tình thế ẩm ương..

Thành ra..

“quân tử phòng thân
tiểu nhân phòng bị gậy”

“quân tử nhất ngôn quân, quân tử dại
qquaan tử lải nhải, quân tử khôn”

Advertisements

Khoa học công nghệ

Vi bảo.

“Em nghe nói khoa học công nghệ đang phát triển vũ bão lắm.”

“Chắc vậy đó.”

“Thế thì sẽ có gì thay đổi lớn lao không Anh La?”

“Có chứ.. khoa học công nghệ mà phát triển vũ bão quá, rồi thì người ta sẽ đi định cư hết trên Sao Hỏa, cả Vi nữa, rồi thì chắc sẽ chỉ còn mỗi mình Anh La ở lại trên Trái Đất cổ xưa này.”

Chơi cờ là “sport”, không phải là “thể thao”

Nhiều người ngạc nhiên sao chơi cờ rức hết cả đầu mà lại là “thể thao”.

**

Chữ “thể thao” được đem dịch từ chữ “sport” của tiếng English, do quan sát thấy đó là lĩnh vực của rất nhiều hoạt động vận động tập dượt về thân thể cho khỏe mạnh nhanh bền.

**

Nhưng “sport” vốn không hẳn chỉ là như thế.

Chữ “sport” được cho là vốn từ chữ Français cổ “desport”, có nghĩa là “vui chơi”.

Cho nên “chơi cờ” là “vui chơi”, là “sport”, chứ không phải là “rèn luyện thân thể”, là “thể thao”.

Truyền thuyết

Một đứa trẻ đã lớn thì nó thôi loay hoay với truyền thuyết về việc nó đã được sinh ra như thế nào, từ quả trứng rất to được con gà ấp hộ cho, hay là được đẻ qua nách..

**

Một quốc gia đã trưởng thành cũng vậy, họ biết dẹp đi chuyện vẽ vời truyền thuyết về nguồn gốc của mình.

Cảm biết

Nếu không biết làm toán, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết làm toán”.

Nếu không biết lập trình, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết lập trình”.

Nếu không biết nhảy cao vượt quá năm mét, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết nhảy cao vượt quá năm mét” -trong điều kiện bình thường trên Trái Đất.

Nếu không biết kéo xà được mười lần, phần lớn người ta cảm biết “tôi không biết kéo xà được mười lần”.

//

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết làm thơ”.

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết làm bài hát”.

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết viết văn học”.

Thế nhưng, ai cũng cảm biết “tôi biết tư duy triết học”.

//

Như thế, mới có “câu chuyện cảm biết” này.