Hội hè người Việt

Cụ Hinh được mấy bạn mời dự buổi cơm thân mật.
Chuyện trò rôm rả, càng về cuối càng hăng. Thỉnh thoảng nghe khục khục ở ngay dưới chân bàn ăn… vợ chồng chủ nhà suỵt mọi người hạ giọng, “hàng xóm dưới nhà họ gõ cán chổi lên trần của họ rồi đấy”. Tinh thần chung của bữa cơm là “tích cực”, người người đều thấy ra tiềm năng phi thường của người Việt nói chung, của người Việt đang ngồi quanh bàn ăn này nói riêng.
Bất chợt Cụ Hinh bị phỏng vấn thẳng thừng.
“Như em, thì sẽ làm được đến gì ạ?” – cô chủ nhà tươi rói màu ly rượu đào.
“Chủ tịch hội người Việt ở trong nước.”
Anh chồng mỉm cười với cô vợ, tuy hơi nghiến quai hàm.
“Còn em?” – cô bạn của chủ nhà, người lập duyên ở xứ ngoài về chơi.
“Chủ tịch hội người Việt ở ngoài nước.”
Anh chủ nhà đơm tuần rượu mới cho mọi người.
“Thế tôi, thì sao ạ?”
“Chủ tịch liên hội người Việt ở trong nước và người Việt ở ngoài nước.”
Nhà sử học trẻ ngồi bên ngọ nguậy.
“Tôi ạ?”
“Chủ tịch hội người có gốc giòng máu Việt ở trên toàn thế giới.”
Cô tiến sĩ phân tâm học ngồi chếch đối diện sốt ruột quá…
“Thế còn em?”
“Chủ tịch hội người chịu ảnh hưởng tâm linh Việt ở trên toàn thế giới.”
Ai ai, người người đều phấn khích…
Cô chủ nhà vén váy, đứng lên đề nghị mọi người cùng nâng cốc.
“Thế Cụ Hinh, thì sao ạ?”
“Hội viên tiềm năng của tất cả các hội vừa rồi ạ!”

Chiêm tinh, đàn ông, phụ nữ

Trước đây, nhất là ở thời kì xứ sở “muôn vàn khó khăn”, hầu như ai ai cũng là nhà chiêm tinh bẩm sinh. Bây giờ tổng số nhà chiêm tinh có thể còn nhiều hơn trước đây, nhưng tỉ lệ của họ trên dân số thì có thể đã giảm đi chăng?
Hễ trong một “buổi gặp”, nói oai như thế chứ thường là tụ hội ở hàng nước trà kẹo lạc, có anh bạn nào mới quen trong đó thì y như rằng khoảng mươi mười lăm phút sau anh ấy sẽ thân tình “tôi ngắm Cụ Hinh rồi, cũng được.. nhưng mảnh dẻ thế này, chắc sẽ không thọ qua được ngoài ba mươi tuổi.”
Phụ nữ thì kín đáo hơn, nhưng đôi khi cũng thỏ thẻ “em bấm rồi.. Cụ Hinh cũng được đấy, chắc sẽ thọ ngoài chín mươi”.
Cụ Hinh cố gắng “khách quan với bản thân”, bấm bụng (30+90)/2, chắc cũng được 60 chăng?
Nhưng về chủ quan, từ đó Cụ Hinh có phần kính mến phụ nữ hơn hẳn kính mến đàn ông, chắc vì phụ nữ họ thông minh hơn, cả về thông minh tinh thần, lẫn về thông minh cơ thể?

Tự huyễn

Người (hay một cộng đồng) luôn luôn bị ám ảnh trong việc tìm hình ảnh lý tưởng hóa và siêu việt hóa bản thân, thông qua bất kì cơ hội nào.

Điều này cũng là kết quả của việc hoặc không có, hoặc đánh mất sự quan tâm đến người khác bên ngoài. Sigmund Freud đề xuất hai dạng thức gắn liền nhau:

– Lòng khao khát bản thân được yêu mến, được ngưỡng mộ quá lớn, hơn là lòng yêu mến hoặc ngưỡng mộ hướng tới bên ngoài.

 – Lòng mong muốn tự thỏa mãn, nhưng lại không bao giờ thấy là đã đủ, và cần phải tự luôn luôn tự trấn tĩnh đi trấn tĩnh lại bản thân, tự khẳng định đi khẳng định lại bản thân, không thể ngừng.

#Theo psychologies.com

***

Không biết bạn Quen Quen có mắc bao nhiêu phần trăm tự huyễn đây? 101%? ;-)

 

Ai khổ hơn?

“Vi à, anh hỏi cái này nhé.”

“Vâng, nhanh nhé, câu hỏi của Anh La đã chúa hay lẩm cẩm, lại còn hay làm ám ảnh em suốt cả ngày, mệt lắm.”

“Anh xấu giai, anh trót ngắm một cô gái trẻ trung xinh đẹp, vậy thì ai sẽ khổ hơn?”

“À, câu này được đấy ạ. Em nghĩ là cái anh chàng trẻ trung đẹp giai hơn anh mà lại phải chứng kiến cảnh ấy, anh ấy sẽ khổ hơn ạ.”

“Vi trả lời lạc rồi, anh đang hỏi là giữa cô gái trẻ trung xinh đẹp đang được Anh La ngắm, và Anh La, ai sẽ khổ hơn cơ mà?”

“Cả hai khổ như nhau! Cho nên em mới biếu Anh La câu trả lời rộng lớn hơn!”

Nghệ thuật tự do

Mấy vị nghệ sĩ xứ Đông vừa nâng cốc liên tục, vừa tự triết lý.

“Cụ Hinh ạ, tranh vẽ, bài hát… cốt là nhìn thấy đẹp, nghe thấy hay… Còn thì nhân vật, sự kiện trong đó là ai, là cái gì, cũng được hết. Thế mới là nghệ thuật tự do.”

Cụ Hinh bảo.

“Chắc các bác còn sót một ý căn bản: miễn là kiếm được tiền từ đó.”

Chữ, với nghĩa

Ở bắc bán cầu, hay xứ ôn đới nói chung, chữ “mùa hè” là thiêng liêng, để chỉ thời lúc lý tưởng của một năm. Trời cao, trong xanh, nắng trải rực rỡ, cây cối sum suê cành lá mới thay sạch bong, chim chóc vui hát, người người tươi tắn, tiết trời khô mát, tất thảy mơ màng nhẹ nhàng.

“Mơ thấy môi nàng
Nụ hôn mùa hạ
Bàn tay rám nắng
Ta thường ấp iu.”
(Lá thu)

Ở xứ nóng, chữ “mùa hè” là để nói đến một thế giới khác. Cụ Hinh không biết mô tả “mùa hè” xứ nóng ra mà làm sao, đành có mấy lời thế này.

Cơ thể ngoài tủ lạnh
Tinh thần trong tủ lạnh
Muốn yêu đương một cái
Tinh thần phải cực cao.