Trọn vẹn em

Trọn vẹn em
Tại sao lại không là như thế
Anh thừa thấy
Em chả là gì nếu không có anh

Khoác tay em đi
Em thấy chúng vướng víu vô ích
Hôn môi em đi
Em chẳng dùng chúng vào được việc gì

Lời anh từ biệt
Chỉ làm cho mắt em nhoà cay
Anh thừa biết
Em chả là gì nếu không có anh

Anh đã lấy đi một phần hồn em
Sao anh không lấy cả em đi, trọn vẹn.

‪#‎Gerald‬ M. & Seymour S.
HHM chuyển lời

Điên điên thế nào

Gặp lại người tình cũ
Trên phố đêm qua
Nàng dường như vui lắm
Và tôi mỉm cười

Lan man cùng nhau vài câu chuyện cũ
Uống cùng với nhau một vài ly bia
Đã sau ngần ấy năm trời
Mà sao vẫn cứ điên điên thế nào

Tôi không phải loại người
Dễ dàng quảng giao
Tôi dường như vẫn dậm dựa vào
Thói quen lệ cũ

Tôi cũng không đến nỗi cuồng mình
Vì mấy bài tình ca chợt thù thì trong tai
Đã sau ngần ấy năm trời
Mà sao vẫn cứ điên điên thế nào

Bốn giờ sáng
Trống hoác
Ngáp ngắn
Thở dài

Nhớ nhung phần đời đã trôi đi
Tôi sẽ không bao giờ sầu lo
Việc gì mà phải như thế?
Tất cả đã nhạt phai

Bây giờ tôi ngồi bên cửa sổ
Nhìn những chiếc xe chạy ở dưới đường kia
Tôi sợ rồi tôi sẽ làm hỏng mất
Một ngày đẹp trời

Nhưng tôi sẽ không thể bị kết tội
Bởi ban giám khảo – đám đồng nghiệp của tôi
Đã sau ngần ấy năm trời
Mà sao vẫn cứ điên điên thế nào

|- Paul S.            -|

|- HHM chuyển lời -|

Nắng Xuân

Xuân chưa đến. Nhưng đã bồi hồi, thập thò khung cửa trời.

Xuân chưa đến, mà Nắng Xuân đã ngấp nghé. Một thứ nắng thật vô cùng nhẹ bâng, trong veo, xa xăm, mời gọi.

Bầu trời như trái bóng lớn được thổi căng dần, nhúc nhích, cựa mình, đòi nào bay lên.

Rừng cây mỏng tang, khoe thân, vươn cành, chưa bị những búp những lá những hoa tô điểm nặng nề chín chắn.

Những thân cành bạch dương rực cả lên, chói sáng hơn cả ánh nắng Mặt Trời.

DSC08543

#Ảnh HHM

Vài chú chim sớm ra rụt rè thử giọng, nhưng còn kiệm kẽ.

Mấy chú cá ngượng ngùng quẫy mình sâu trong làn nước còn quá trong veo.

Vệt mây mỏng mảnh, tít mãi trên cao, đang vẽ nên cái hình ý gì, thoảng như là tất cả, tất cả, vẫn còn đó.

“Tình đời ngây dài dại
Lần lại, nhẻn nhen lên”

T ự d o n à y

Những người có chữ
lần đầu tiên được đọc
những gì khác hơn chỉ những là “Khổng nói”.

Những người có nghĩ
lần đầu tiên được thấy
tri thức không phải là thi thuộc lòng những “trời tròn đất vuông”.

Những chàng trai
thôi mơ diện những bộ đồ đại cán.

Những cô gái
tha hồ thổ lộ vẻ đẹp thịt da tóc của mình.

Có bao giờ
Họ dừng lại
Họ tự hỏi

Tự do này, từ đâu tới
Tự do này, bao nhiêu người đã phải mạnh mẽ đi đầu
Tự do này, bao nhiêu mảng bầm tím, thủng vá trên cơ thể tâm hồn mình
Tự do này, luôn tha bổng những kẻ bẻm mép mờ mắt câu danh thủ lợi lớn tiếng bắt nạt mạt sát tự do.

|- HHM 1501 -|