thiền sư

Vi ngắm Anh La, nhoẻn cười.

“Tuy nhà có Anh La cũng vô tích sự, nhưng mà vô sự.”

“Là thế nào?”

“Vô sự. Ý em nói là nhà có Anh La, thì cũng như nuôi một thiền sư, chả được việc gì thì cũng được vẻ thiền.”

“Thế thì Vi nuôi con mèo, rẻ hơn, chắc chắn đắc ý hơn.”

Người mẫu

Vi bảo.

“Anh La à, thỉnh thoảng em gặp anh Kê bạn anh đi ra phố với vợ, nom anh ấy lúc đó vô cùng khắc khổ.”

“Vậy hả? Anh Kê vốn là người vui tính lắm đấy.”

“Không.. nom anh ấy khắc khổ lắm..”

“À.. vợ anh ấy là nhà văn.. cho nên anh ấy vô cùng nghiêm khắc lúc ở cạnh vợ, anh ấy gắng đóng kín hết các cửa sổ của tâm hồn anh ấy lại, chắc là để chị vợ không lôi được anh ấy ra làm mẫu viết về mọi thứ à.”

Quên lời

Mấy lần Cụ Hinh được động viên hát trước bạn bè.

Vấn đề là rất dễ quên lời, nhiều khi ở ngay những chỗ mà ai cũng thuộc, nên bị lộ ngay. Những lúc có Mỵ Châu ở đó, rất may là Mỵ Châu hát khẽ nhắc vở cho.

**

Dụ như, nhiều lần hát đến câu “but let me start by saying…”, thì Cụ Hinh lại bị quên…

Rồi thì Mỵ Châu phải hát hộ khe khẽ “I love you”.

Ý nghĩa

Mỵ Châu tay cầm chiếc kem đã cắn một miếng ngắm một hồi, đoạn hỏi chuyện.

“Theo Cụ Hinh, ‘ý nghĩa’ bản thân nó là gì?”

“Một cách trung tính, ‘ý nghĩa’ nói lên tính hướng đích của một hành động nào đó, của một vận động nào đó.”

“Thế con người rồi sẽ chết đi, đấy là ‘ý nghĩa’ à?”

“Tùy theo sự tri nghiệm về một vận động. Trong một cuộc chạy tiếp sức, người chạy dừng lại chưa phải là ý nghĩa, mà việc truyền cây gậy chạy cho người khác chạy tiếp mới là tính hướng đích, trừ phi với người về đích.

Cuộc đời cũng như vậy, sự kết thúc sự sống của một người có lẽ không có tính hướng đích tự nó. Ý nghĩa của đời sống vượt ra ngoài sự tồn tại hữu hạn của một cá thể, với mong muốn kéo dài, nối tiếp và thúc đẩy được đời sống của những con người khác trong cộng đồng.

Ta nói dài quá, mà hôm nay sao Mỵ Châu hỏi dữ vậy?”

Mỵ Châu nhoẻn cười.

“Em không thích ăn hết cái kem này, hỏi thế để nhờ Cụ Hinh ăn về đích ạ!”

Dân với chủ

Lần nào ghé thăm nhà đôi bạn Tí Chỉ Cụ Hinh cũng thấy họ cãi dỗi lặt vặt.
“Lại có chuyện gì à?” – Cụ Hinh vui vẻ.
“Cũng chẳng gì ạ.” – anh Chỉ ngúng ngoắng.
“Em nói đi nói lại rồi, cưới nhau đã hơn năm năm mà lần nào anh Chỉ cũng nấu cơm ướt nhão.”
“Vừa chứ! Cô Tí mà nấu cơm thì lần nào cũng khô đanh ạ!”
“Thế bạn nào nấu cơm?” Cụ Hinh hỏi.
“Bọn em tranh nhau nấu, ai nấu trước thì được nồi cơm vừa ý ạ.” – cô Tí lườm sang anh Chỉ.
“Vậy thì từ giờ trở đi mỗi bạn sẽ nấu riêng một nồi cơm con, tất cả sẽ tốt đẹp.”
“Thế thì còn gì là tình cảm ạ!” – cô Tí rơm rớm.
“Cùng nấu cơm thì càng vui, vẫn bày ra ăn cùng. Một nhà hay một quốc gia thì cũng phải mở đường cho nhau.”
“Ơ, hoan hô Cụ Hinh” – anh Chỉ reo lên, làm cô Tí sặc cười theo.

Góp ý

Ông Luống phó phường phổ biến chủ trương “hàng tuần bây giờ phải có góp ý của phường viên, chính xác, cụ thể”.

Tiếp đến ông Luống nhìn một vòng xuống cử toạ… người người ở dưới bất giác đều đang cúi xuống sửa nếp quần, chỉnh giày dép… “xin đề nghị bác Ruột gương mẫu đi đầu đợt góp ý này!”.

**

Bác Ruột chỉnh giày, sửa quần, loay hoay đứng lên.

“Dạ.. vâng.. tôi cũng thấy một số lãnh đạo chăm ra chỉ thị, được hưởng kết quả, nhưng mà thực ra chả làm gì cả ạ..”

“Bác Ruột ạ, góp ý thì phải cụ thể, ai, ở đâu, làm gì.. chứ nói không ai, không đâu, không gì thì không phải là góp ý. Cái này phải thành nếp nghiêm túc.”

Bác Ruột gãi đầu..

“Dạ.. vâng.. thưa bác Luống.. có lẽ tôi xin rút lại, thôi góp ý ạ..”

“Không được. Cứ nửa góp ý nửa rút lui, sau này sẽ rất mệt. Bác Ruột đã góp ý, là phải dứt điểm đi.”

“Dạ.. vâng.. thế nếu là chuyện liên quan đến phường khác.. có được không ạ?”

“Nói chung là không nên, nhưng cũng không sao.”

“Dạ.. vâng.. cụ thể thì vợ tôi là phó phường bên cạnh ạ.. Cô ấy rất chăm ra chỉ thị sinh hoạt tình cảm cho tôi, cô ấy được hưởng kết quả, nhưng mà thực ra cô ấy chả làm gì cả ạ..”

**

Hội trường im ắng..

Bác Ruột toát mồ hôi ngồi xuống.

Rồi lại toát mồ hôi đợt thứ hai khi nghĩ chốc nữa sắp phải về nhà.