Khen, chê

Mỵ Châu chuyện trò.

“Khen, chê, tự chúng có ích gì không, Cụ Hinh nhỉ?”

“Cái đấy, phải hỏi chuyện người được khen được chê.”

“Nghĩa là thế nào?

“Người được khen được chê,
nếu họ chai, thì chẳng có ích gì,
nếu họ chập, thì hóa nguy hiểm,
nếu họ suy tư, thì may ra có thể là có ích.”

“Thế thì em chả dại khen hay chê Cụ Hinh, hihi.”

Advertisements

Nhìn tường

Ông Michel ngước mắt lên khỏi đống màn hình, hỏi chuyện Cụ Hinh.

“Tôi nghe nói các bậc thày vùng Hymalaya luyện thiền giỏi lắm?”

“Vâng, tôi cũng có nghe như thế ạ.”

“Đọc đó đây đôi chút, tôi cũng muốn luyện thiền, không biết có cần nhiều thời gian để đắc tâm đắc chí không ạ?”

“Tôi không có kinh nghiệm riêng, nhưng nghe nói có thày phải bỏ chín năm nhìn tường, cửu niên diện bích.”

“Ôi, thế thì khó quá, tôi chỉ có năm tuần phép một năm thôi ạ..”

“Michel, tôi thấy ông nhìn bức tường màn hình này dễ đã đến ba mươi năm, ba lần chín năm nhìn tường lẻ ba, lo gì mà ông đã không đắc tâm đắc chí thiền rồi mà!”

Khoa học công nghệ

Vi bảo.

“Em nghe nói khoa học công nghệ đang phát triển vũ bão lắm.”

“Chắc vậy đó.”

“Thế thì sẽ có gì thay đổi lớn lao không Anh La?”

“Có chứ.. khoa học công nghệ mà phát triển vũ bão quá, rồi thì người ta sẽ đi định cư hết trên Sao Hỏa, cả Vi nữa, rồi thì chắc sẽ chỉ còn mỗi mình Anh La ở lại trên Trái Đất cổ xưa này.”

thiền sư

Vi ngắm Anh La, nhoẻn cười.

“Tuy nhà có Anh La cũng vô tích sự, nhưng mà vô sự.”

“Là thế nào?”

“Vô sự. Ý em nói là nhà có Anh La, thì cũng như nuôi một thiền sư, chả được việc gì thì cũng được vẻ thiền.”

“Thế thì Vi nuôi con mèo, rẻ hơn, chắc chắn đắc ý hơn.”

Người mẫu

Vi bảo.

“Anh La à, thỉnh thoảng em gặp anh Kê bạn anh đi ra phố với vợ, nom anh ấy lúc đó vô cùng khắc khổ.”

“Vậy hả? Anh Kê vốn là người vui tính lắm đấy.”

“Không.. nom anh ấy khắc khổ lắm..”

“À.. vợ anh ấy là nhà văn.. cho nên anh ấy vô cùng nghiêm khắc lúc ở cạnh vợ, anh ấy gắng đóng kín hết các cửa sổ của tâm hồn anh ấy lại, chắc là để chị vợ không lôi được anh ấy ra làm mẫu viết về mọi thứ à.”

Tôi tồn tại

Thượng Đế trò chuyện.

“Tại sao người ta ở dưới trần lại nói ‘tôi tư duy, thì tôi tồn tại‘ hả Cụ Hinh?”

“Dạ, chắc vì họ nghĩ rằng cái hòn đá không tư duy, cho nên hòn đá không có cái ‘tôi‘ ở trong nó ạ.”

“Cụ Hinh xem nhắc họ hộ rằng ‘tôi tư duy, Thượng Đế tồn tại‘ nhé, chứ không thì họ quên hẳn ta mất thôi.”

Ý nghĩa

Mỵ Châu tay cầm chiếc kem đã cắn một miếng ngắm một hồi, đoạn hỏi chuyện.

“Theo Cụ Hinh, ‘ý nghĩa’ bản thân nó là gì?”

“Một cách trung tính, ‘ý nghĩa’ nói lên tính hướng đích của một hành động nào đó, của một vận động nào đó.”

“Thế con người rồi sẽ chết đi, đấy là ‘ý nghĩa’ à?”

“Tùy theo sự tri nghiệm về một vận động. Trong một cuộc chạy tiếp sức, người chạy dừng lại chưa phải là ý nghĩa, mà việc truyền cây gậy chạy cho người khác chạy tiếp mới là tính hướng đích, trừ phi với người về đích.

Cuộc đời cũng như vậy, sự kết thúc sự sống của một người có lẽ không có tính hướng đích tự nó. Ý nghĩa của đời sống vượt ra ngoài sự tồn tại hữu hạn của một cá thể, với mong muốn kéo dài, nối tiếp và thúc đẩy được đời sống của những con người khác trong cộng đồng.

Ta nói dài quá, mà hôm nay sao Mỵ Châu hỏi dữ vậy?”

Mỵ Châu nhoẻn cười.

“Em không thích ăn hết cái kem này, hỏi thế để nhờ Cụ Hinh ăn về đích ạ!”