N ó i t r ư ớ c, n g h ĩ s a u

Mỵ Châu hỏi.

“Nói trước, nghĩ sau, có nên không ạ?”

“Có lúc cũng nên.”

“Ơ, Cụ Hinh mà lại bảo ‘cũng nên’ nhé!”

“Chứ sao.”

“Sao, là thế nào ạ?”

“Nói, nhiều khi là để tống bớt chữ trong đầu ra. Khi chữ đầy chặt cứng đầu, thì người ta không nghĩ được nữa, nên phải mở đường cho chúng thoát ra, rồi thì mới nghĩ lại được tiếp.”

“À… mà có khi như thế, nhỉ… thảo nào, em thấy có nhiều người chắc là rất giỏi, rất lắm chữ, nhưng mà họ cứ phải nói trước đã, rồi nghĩ sau. Em cảm ơn Cụ Hinh nhé.”

Tốn năng lượng

Mỵ Châu hỏi.

-“Cụ Hinh à, nghĩ ngợi, thì có tốn năng lượng hơn so với khỏi nghĩ ngợi không ạ?”

-“Chắc là có.”

-“Thảo nào, em thấy đa phần ai ai cũng tiết kiệm năng lượng. Vậy thì tại sao lại có những người vẫn hay nghĩ ngợi nhỉ?”

-“Vì họ hoặc là thoả mãn được cái thích nghĩ ngợi, hoặc là họ nhiều năng lượng quá, phải tiêu bớt đi.

Mà nếu họ đã trót nghĩ ngợi rồi, lại còn muốn tái ngu tiếp, thì họ lại còn phải tốn thêm nhiều năng lượng hơn nữa!”

-“Nói thế… thì làm sao em biết được Cụ Hinh thuộc loại chưa từng tốn năng lượng để nghĩ ngợi, hay là đã bộn tốn năng lượng để tái ngu… nhỉ?”

Mật độ thánh nhân

Mỵ Châu mời Cụ Hinh thưởng ly càfé nắng xuân.

-“Em hỏi Cụ Hinh, nhé.

Tại sao, có những nơi mình đến, hầu như không thấy đâu bóng thánh nhân?

Và có những nơi, thì cứ vừa ra ngõ là gặp độp ngay thánh nhân ạ?”

-“Thế Mỵ Châu chưa hiểu rằng ở nơi nước đục, thì mới có cá lớn à?”