Cấu trúc

Mỵ Châu hỏi chuyện.

“Những thứ biến hóa khôn lường, thì chúng có cấu trúc không nhỉ?”

“Thứ gì cơ?”

“Ví dụ như tình yêu..”

“Có thể chứ..”

“Thế thì còn gì là không lường nhỉ? Cụ Hinh nói thế nào í?”

“Đa phần các cá thể loài người đều ‘tự yêu mình‘, đó là cấu trúc ‘phản thân‘.

Nhiều đôi quấn quít nhau, đến nguy cơ không còn biết ai trên đời này nữa kể cả chính bản thân họ, ‘yêu vòng qua nhau không dứt‘, gọi là cấu trúc ‘qua ảnh‘.

Nhiều người luôn luôn ‘yêu người khác cơ‘, vì chóng chán bất kì ai, gọi là cấu trúc ‘chuỗi‘.

Một số người ‘không thể yêu ai‘, kể cả bản thân họ, gọi là cấu trúc ‘ngõ cụt‘.”

Mỵ Châu tủm tỉm “Cụ Hinh đừng thuộc loại cấu trúc cuối cùng đó nghen”.

Quên lời

Mấy lần Cụ Hinh được động viên hát trước bạn bè.

Vấn đề là rất dễ quên lời, nhiều khi ở ngay những chỗ mà ai cũng thuộc, nên bị lộ ngay. Những lúc có Mỵ Châu ở đó, rất may là Mỵ Châu hát khẽ nhắc vở cho.

**

Dụ như, nhiều lần hát đến câu “but let me start by saying…”, thì Cụ Hinh lại bị quên…

Rồi thì Mỵ Châu phải hát hộ khe khẽ “I love you”.

Ý nghĩa

Mỵ Châu tay cầm chiếc kem đã cắn một miếng ngắm một hồi, đoạn hỏi chuyện.

“Theo Cụ Hinh, ‘ý nghĩa’ bản thân nó là gì?”

“Một cách trung tính, ‘ý nghĩa’ nói lên tính hướng đích của một hành động nào đó, của một vận động nào đó.”

“Thế con người rồi sẽ chết đi, đấy là ‘ý nghĩa’ à?”

“Tùy theo sự tri nghiệm về một vận động. Trong một cuộc chạy tiếp sức, người chạy dừng lại chưa phải là ý nghĩa, mà việc truyền cây gậy chạy cho người khác chạy tiếp mới là tính hướng đích, trừ phi với người về đích.

Cuộc đời cũng như vậy, sự kết thúc sự sống của một người có lẽ không có tính hướng đích tự nó. Ý nghĩa của đời sống vượt ra ngoài sự tồn tại hữu hạn của một cá thể, với mong muốn kéo dài, nối tiếp và thúc đẩy được đời sống của những con người khác trong cộng đồng.

Ta nói dài quá, mà hôm nay sao Mỵ Châu hỏi dữ vậy?”

Mỵ Châu nhoẻn cười.

“Em không thích ăn hết cái kem này, hỏi thế để nhờ Cụ Hinh ăn về đích ạ!”

N ó i t r ư ớ c, n g h ĩ s a u

Mỵ Châu hỏi.

“Nói trước, nghĩ sau, có nên không ạ?”

“Có lúc cũng nên.”

“Ơ, Cụ Hinh mà lại bảo ‘cũng nên’ nhé!”

“Chứ sao.”

“Sao, là thế nào ạ?”

“Nói, nhiều khi là để tống bớt chữ trong đầu ra. Khi chữ đầy chặt cứng đầu, thì người ta không nghĩ được nữa, nên phải mở đường cho chúng thoát ra, rồi thì mới nghĩ lại được tiếp.”

“À… mà có khi như thế, nhỉ… thảo nào, em thấy có nhiều người chắc là rất giỏi, rất lắm chữ, nhưng mà họ cứ phải nói trước đã, rồi nghĩ sau. Em cảm ơn Cụ Hinh nhé.”

Tốn năng lượng

Mỵ Châu hỏi.

-“Cụ Hinh à, nghĩ ngợi, thì có tốn năng lượng hơn so với khỏi nghĩ ngợi không ạ?”

-“Chắc là có.”

-“Thảo nào, em thấy đa phần ai ai cũng tiết kiệm năng lượng. Vậy thì tại sao lại có những người vẫn hay nghĩ ngợi nhỉ?”

-“Vì họ hoặc là thoả mãn được cái thích nghĩ ngợi, hoặc là họ nhiều năng lượng quá, phải tiêu bớt đi.

Mà nếu họ đã trót nghĩ ngợi rồi, lại còn muốn tái ngu tiếp, thì họ lại còn phải tốn thêm nhiều năng lượng hơn nữa!”

-“Nói thế… thì làm sao em biết được Cụ Hinh thuộc loại chưa từng tốn năng lượng để nghĩ ngợi, hay là đã bộn tốn năng lượng để tái ngu… nhỉ?”