Thôi nghĩ ngắn

Ông Lượng loay hay rồi lại cũng bắt được ông Hoạch ở chiến trận, lần thứ bảy.

**

Cởi trói cho Hoạch, mời rượu áp kinh, ông Lượng bảo “sao ông Hoạch làm tướng mà lại để bị bắt tới lần thứ bảy này nữa?”

“Dạ, không phải tại vì ông giỏi hay em không giỏi. Chẳng qua là vì ở phía nam này nóng bức ẩm ướt gần như quanh năm, yêu đương thì dễ, mà nghĩ dài thì ngại. Em chuyên trị nghĩ ngắn, cho nên rồi mới hay bị sa cơ.”

“Thế ta thả ông ra, ta lại sẽ phải bắt ông lần thứ tám chăng?”

“Không có lần thứ tám nữa đâu ạ.”

“À, thế là ông sẽ thôi nghĩ ngắn?”

Ông Hoạch, nhấp ngụm rượu, chùi ria mép.

“Không phải là như thế.

Lần này được tha về, em sẽ yêu đương, vui chơi thoả thích, từ nay khỏi phải nghĩ ngợi nữa luôn. Ngắn, với chả không ngắn.”

Advertisements