Góp ý

Ông Luống phó phường phổ biến chủ trương “hàng tuần bây giờ phải có góp ý của phường viên, chính xác, cụ thể”.

Tiếp đến ông Luống nhìn một vòng xuống cử toạ… người người ở dưới bất giác đều đang cúi xuống sửa nếp quần, chỉnh giày dép… “xin đề nghị bác Ruột gương mẫu đi đầu đợt góp ý này!”.

**

Bác Ruột chỉnh giày, sửa quần, loay hoay đứng lên.

“Dạ.. vâng.. tôi cũng thấy một số lãnh đạo chăm ra chỉ thị, được hưởng kết quả, nhưng mà thực ra chả làm gì cả ạ..”

“Bác Ruột ạ, góp ý thì phải cụ thể, ai, ở đâu, làm gì.. chứ nói không ai, không đâu, không gì thì không phải là góp ý. Cái này phải thành nếp nghiêm túc.”

Bác Ruột gãi đầu..

“Dạ.. vâng.. thưa bác Luống.. có lẽ tôi xin rút lại, thôi góp ý ạ..”

“Không được. Cứ nửa góp ý nửa rút lui, sau này sẽ rất mệt. Bác Ruột đã góp ý, là phải dứt điểm đi.”

“Dạ.. vâng.. thế nếu là chuyện liên quan đến phường khác.. có được không ạ?”

“Nói chung là không nên, nhưng cũng không sao.”

“Dạ.. vâng.. cụ thể thì vợ tôi là phó phường bên cạnh ạ.. Cô ấy rất chăm ra chỉ thị sinh hoạt tình cảm cho tôi, cô ấy được hưởng kết quả, nhưng mà thực ra cô ấy chả làm gì cả ạ..”

**

Hội trường im ắng..

Bác Ruột toát mồ hôi ngồi xuống.

Rồi lại toát mồ hôi đợt thứ hai khi nghĩ chốc nữa sắp phải về nhà.

 

Đ ầ y đ ủ

Ông Luống qua chơi, mở iPad “Cụ Hinh xem tí này, bài diễn văn tôi chúc các phường viên nhân dịp cuối năm”.

… Hết bài diễn văn, ông Luống bước xuống trong tiếng vỗ tay vang dội ở hội trường phường, vỡ cả tiếng loa iPad…

“Tôi phát như biểu thế, là được chứ ạ, Cụ Hinh? Lời chúc có quên sót điều gì không ạ?”

“Bác chúc mọi người rất đầy đủ, rất chi tiết, chằng chịt. Nhưng mà tôi không kịp nhớ hết, xin bác Luống nhắc lại hộ cho ạ.”

“Dạ… Tôi cũng chịu thôi… không nhớ nổi. Cô thư kí của tôi đã cố gắng tổng hợp các lời chúc trên nhiều báo từ nhiều chục năm qua, và gói ghém kĩ chúng vào bài diễn văn của tôi đấy ạ.”

Ổn tưởng

Ông Luống được phường tổ chức cho đi thăm trại gà công nghiệp. Gà công nghiệp nom kỉ luật hơn gà nông nghiệp, sẵn ăn hơn, nhưng bơ phờ hơn, kém vui vẻ hơn.

Ông Luống hỏi ông Tản giám đốc.

“Tôi nom đàn gà rất kỉ luật. Ngoài ra có ổn tưởng không ạ?”

“Dạ, thưa bác, anh chị em ổn cả ạ.”

Ông Luống định hỏi thêm nữa, nhưng thôi, “ông Tản này có vẻ không sát đàn gà”. Ông Tản cũng định trả lời thêm, nhưng thôi, “anh chị em mình đang thế này, lại được hỏi có ổn tưởng không, là nghĩa thế nào?”

Của nả

Bác Luống bảo.

-“Để tôi mời Cụ Hinh thưởng thêm tuần trà mạn của tôi vừa được cô cháu của tôi tặng từ hôm ngày sinh của tôi mới rồi trong vườn của tôi đang rộ hoa tầm xuân của tôi nhé.”

-“Cảm ơn bác Luống, nhưng xin bác hôm khác đi, tôi ngồi lâu quá thì lại thành ra nốt của bác, mà như thế thì rồi bác lại bận rộn vất vả quá đi với trăm thứ bà rằn của nả của bác ạ.”

Trao nhiệm

Cụ Hinh gặp bác Luống ngoài ngõ.

-“Chào bác Luống, dạo này tôi thấy bác bận đi công việc phường suốt ngày.”

-“Cụ Hinh ạ, tôi cũng sắp về hưu rồi, cố gắng một chút.”

-“Công việc phường bận thế ạ?”

-“Công việc liên phường. Các phường bây giờ liên kết nhau nhiều việc, như hội thảo luân phiên chẳng hạn.

Dạo này tôi được mời đi vòng qua các phường để nói chuyện, trao các ý tưởng nhiệm vụ dần cho các thế hệ trẻ hơn, để rồi họ còn biết sau này sẽ tiếp tục trao chúng lại cho các thế hệ mai sau.

Nếu Cụ Hinh muốn đi nghe trao nhiệm, thì để tôi gửi giấy mời.”

-“Cảm ơn bác Luống… dạo này… nom thế… nhưng đầu óc tôi… cũng đang… rất bận ạ…”

Vui duyên mới

Ông Luống phó phường được mời đi ăn cưới ở một gia đình của tổ dân phố. Đang ăn uống chuyện trò thì được mời phát biểu.

Ông Luống đứng dậy.

Sau khi phân tích tình hình thế giới, từ thời tiết bất thường cho đến giá cả bất thường, ông kết luận.

-“Trước những diễn biến phức tạp như thế, tôi xin chúc cô dâu chú rể vui duyên mới, không quên nhiệm vụ.”

Đám cưới vỗ tay nhiệt liệt.

Cô dâu rất xinh xẻo, ngây thơ, hỏi trong trắng.

-“Thưa bác Luống, không quên nhiệm vụ gì ạ?”

Ông Luống đang ngồi xuống lại phải đứng lên, gãi đầu.

-“Vâng… là ví dụ thôi, không quên nhiệm vụ phải cùng nhau làm gì đây, để đẻ được con.”

-“Dạ, cảm ơn bác Luống, bác không nhắc thế, thì cháu suýt quên đấy ạ.”- Chú rể cũng loay hoay gãi đầu ngắm cô dâu đang ửng lườm.

Tự nhiên thành, bất chiến

Bác Luống bảo.

-”Cụ Hinh này, phường của tôi nhiều người chê ấm ớ, thế mà có nơi muốn đề cử phường tôi đi dự cuộc thi phường văn minh thế giới.”

-”Hay quá, thế thì bác có dịp xuất ngoại rồi còn gì.”

-”Tôi đã nghĩ kĩ, mình đã tự thấy nhất thế giới rồi, việc gì còn phải tự đi so sánh với ai nữa? Chưa kể nếu ban giám khảo mà ấm ớ, thì nó còn làm cho mình mất điểm, hóa bực mình thêm.”

-”Vâng, bác đã nghĩ được như thế, thì lại còn hay hơn nữa. Tôi nghe nói binh pháp Trung Hoa có phép ‘bất chiến, tự nhiên thành’. Phép này của bác còn cao hơn thế nữa, xứng đáng là phép ‘tự nhiên thành, bất chiến’.”