thiền sư

Vi ngắm Anh La, nhoẻn cười.

“Tuy nhà có Anh La cũng vô tích sự, nhưng mà vô sự.”

“Là thế nào?”

“Vô sự. Ý em nói là nhà có Anh La, thì cũng như nuôi một thiền sư, chả được việc gì thì cũng được vẻ thiền.”

“Thế thì Vi nuôi con mèo, rẻ hơn, chắc chắn đắc ý hơn.”

Tôi tồn tại

Thượng Đế trò chuyện.

“Tại sao người ta ở dưới trần lại nói ‘tôi tư duy, thì tôi tồn tại‘ hả Cụ Hinh?”

“Dạ, chắc vì họ nghĩ rằng cái hòn đá không tư duy, cho nên hòn đá không có cái ‘tôi‘ ở trong nó ạ.”

“Cụ Hinh xem nhắc họ hộ rằng ‘tôi tư duy, Thượng Đế tồn tại‘ nhé, chứ không thì họ quên hẳn ta mất thôi.”

Dịch dọt

Một số tên gọi, khái niệm cần nhập vào tiếng Việt dạng để nguyên rất tốt, nếu như không có chuyển ngữ đích đáng.

Đó cũng là cách làm cho hệ thống từ vựng chung và hệ thống từ vựng riêng của tiếng Việt mở được ra, đi ra khỏi sự nô lệ quen thuộc nhất nhất vào “phải là chữ Trung Hoa đọc ra kiểu nôm na“.

Đơn giản đầu tiên, tên các đất nước, các tổ chức, thậm chí các cá nhân. Mongolia hơn là “Mông Cổ”, Olympic hơn là “Thếvậnhội” (ví dụ kì thi “Thế vận hội sinh vật học”?), Napoleon hơn là “Nã Phá Luân”.

Khái niệm cũng thế, matrix hơn là cố đọc ra thành “ma trận”, guitar hơn là “tây bán cầm”, academy hơn là “viện hàn lâm”.

bên kia

con thuyền lang thang tắm nắng cuối chân trời

khắp
mọi chốn
mọi nẻo
mọi nơi
những cửa đường riêng
mở sang vũ trụ phía bên kia ẩn hiện

vào những cửa đường mịt mùng ấy
không cần có vé
chỉ không mang đi được
bất kì những kỉ niệm nào của vũ trụ phía bên này

**

con thuyền hiểu
rồi nó sẽ chẳng thể tiếc nuối
bất cứ kỉ niệm gì mà nó đã có

**

con thuyền dùng dằng
luyến tiếc
vài kỉ niệm mà biết đâu đáng nhẽ nó còn có thể sẽ có thêm

#hhm