Thấy mình

“Anh La à, có lúc em như thấy chính mình đang đi qua trước mắt mình..”

“Chết, cẩn thận đấy.. khéo Vi phải tìm uống thuốc bổ não gì đấy..”

“Nhưng mà đấy chỉ là trong giấc mơ thôi.”

“A, may quá, thế thì chưa làm sao.”

“Thế nếu mình thấy mình xung quanh mình lúc mình đang thức thì nguy cơ ạ?”

“Chắc là thế, nếu mình lại thấy một mình mình xung quanh mình lúc mình đang thức.”

“Thế nếu không phải là một mình mình..”

“À, nếu mình lại thấy toàn là những mình đang đi qua xung quanh mình lúc mình đang thức thì lại là tuyệt vời.”

“Sao lại thế ư?”

“Lúc ấy, mình đã thành ra lãnh tụ.”

Người mẫu

Vi bảo.

“Anh La à, thỉnh thoảng em gặp anh Kê bạn anh đi ra phố với vợ, nom anh ấy lúc đó vô cùng khắc khổ.”

“Vậy hả? Anh Kê vốn là người vui tính lắm đấy.”

“Không.. nom anh ấy khắc khổ lắm..”

“À.. vợ anh ấy là nhà văn.. cho nên anh ấy vô cùng nghiêm khắc lúc ở cạnh vợ, anh ấy gắng đóng kín hết các cửa sổ của tâm hồn anh ấy lại, chắc là để chị vợ không lôi được anh ấy ra làm mẫu viết về mọi thứ à.”